“Ôi, cứ nghĩ chuyên viên quản lý hợp đồng là một công việc rất tuyệt, giờ mới biết nó chẳng khác gì việc làm đơn đặt hàng. Anh thử nói xem, khi anh phát hiện ra sự thực và trong mơ khác nhau vời vợi, anh còn có thể vui vẻ được không? Có khi nào anh cũng thấy buồn chán không?”

“Con, con gái, làm làm việc đó, rất tốt.”

Doanh Thiệu Kiệt vừa lái xe vừa nói, hai ngày không nói chuyện, nói ra là lại lắp ba lắp bắp, Tô Duyệt Duyệt vẫn rất thoải mái. Có điều, cô tự thấy năng lực của mình cũng không đến nỗi nào, cô cứ nghĩ chuyên viên quản lý hợp đồng sẽ phải thẩm định hợp đồng, chứ không hề nghĩ rằng chỉ đơn giản là soạn hợp đồng, chuyên viên kiểm soát hợp đồng mới thực sự là người thẩm định hợp đồng, tiếng Anh gọi là “Contract Controller”. Tuy trước đó, Tô Duyệt Duyệt cũng đã hiểu rõ cơ cấu tổ chức của công ty nhưng tên gọi cụ thể đối với từng công việc, cô lại chưa phân biệt được. Cho đến hôm nay, khi phòng Nhân sự thông báo cho mọi người biết cô và Như An Tâm bắt đầu làm việc chính thức tại công ty và phát cho mọi người bảng biểu thay đổi nhân sự của cơ cấu tổ chức bộ phận Quản lý hợp đồng thì Tô Duyệt Duyệt mới biết mình là người ở mức thấp nhất của kim tự tháp.

Về điểm này, ngay cả Tống Dật Tuấn cũng chưa bao giờ nói cho cô biết, có lẽ trong mắt anh, đây là việc mà Tô Duyệt Duyệt phải tự chủ động tìm hiểu.

“Sắp, sắp chính thức, chính thức làm việc rồi à?”

“Vâng, đã qua mấy buổi tập huấn, giờ cũng đến lúc bắt tay vào làm rồi, có điều tôi chưa từng thao tác SAP trong hệ thống chính thức, không biết liệu có vấn đề gì không.”

“Cô, thông minh, cẩn thận một chút, sẽ không sao.”

Doanh Thiệu Kiệt động viên Tô Duyệt Duyệt, sau đó, hai người chuyển sang chủ đề khác trò chuyện rôm rả, cho đến khi tới vườn hoa Mỹ Lệ, Doanh Thiệu Kiệt mới ký vào bản “hợp đồng đi chung xe”. Tô Duyệt Duyệt cầm lấy bản hợp đồng của mình còn Doanh Thiệu Kiệt lại đặt bản hợp đồng lên xe, sau đó hai người nói lời tạm biệt, ai về nhà nấy.

Ăn tối xong, Tô Duyệt Duyệt đang xem ti vi, chợt điện thoại đổ chuông, giai điệu ngân vang: “Đừng xem tôi chỉ là một con cừu, sự thông minh của loài cừu thật khó tưởng tượng, trời có cao tới đâu, tình cảm cũng vô cùng dạt dào…” Nhìn vào màn hình hiển thị thì ra là Mèo con, cô liền cho tiếng ti vi nhỏ lại, bấm nút nghe, nói: “Người đẹp Mèo con tìm mình đấy à?”

“Mình chán quá nên gọi điện cho cậu.”

“Mình không đi lượn lờ nữa đâu, sau khi phải trả tiền nhà, tiền đi xe chung, mình quyết định ba tháng tới sẽ không lượn lờ phố xá gì hết.” Mặc dù Mèo con còn chưa lên tiếng, Tô Duyệt Duyệt đã biết tỏng ý đồ của bạn. Sau khi tốt nghiệp, Mèo con lấy chồng ngay nên chẳng còn tinh thần phấn đấu hay lý tưởng cao xa như khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Mặc dù cuộc sống hiện thực khó khăn chồng chất khó khăn nhưng ít ra Tô Duyệt Duyệt vẫn có thể dũng cảm lăn lộn trong sóng gió, Mèo con thì khác, cô ấy đã an phận, quen với cuộc sống hưởng thụ, lâu dần cảm thấy nhàm chán. Mỗi khi chán chường cô ấy lại muốn dạo phố mua sắm. Trước đây, lần nào Tô Duyệt Duyệt cũng hưởng ứng đi cùng, dù không phải lần nào cũng mua đồ nhưng thỉnh thoảng cũng tiêu pha chút đỉnh.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Thế giới bên ngoài quá nhiều thứ cám dỗ, nhìn những đôi giày đẹp đẽ, bóng bẩy, với đủ màu sắc bắt mắt trưng bày trên giá, chẳng có cô gái nào lại có thể ngoảnh mặt làm ngơ, Tô Duyệt Duyệt không dám nói mình “vô cảm, dửng dưng” trước chúng nhưng xét cho cùng, chỉ đơn giản là cô không muốn rơi vào tình trạng “viêm màng túi”, vì vậy, để bảo vệ cái ví của mình, cô quyết định chọn phương án không đi đâu, ở nhà làm “bà nội trợ”.

“Cậu không sợ mình bị mốc à?”

Mèo con hơi thất vọng, vốn định rủ Tô Duyệt Duyệt đi chơi nhưng không ngờ lại bị cô từ chối thẳng thừng như vậy. Tô Duyệt Duyệt nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ không vui, bèn nói lái sang chủ đề khác: “Mèo con à, hay là ngày mai cậu đến nhà mình ăn cơm đi, vừa tiết kiệm tiền mà mình cũng không bị mốc.”

“Đến nhà cậu á?”

“Ừ.”

“Ôi trời, phiền phức quá, hay là cậu đến nhà mình đi, mình bảo chị giúp việc nấu cơm.” Mèo con nghĩ nhà Tô Duyệt Duyệt chẳng có gì thú vị, đến nhà cô ấy còn phiền phức hơn, chẳng thà cứ ở nhà rồi rủ cô ấy đến chơi còn hay hơn. Nói thực, chuyển đến căn biệt thự này đã nửa năm nay, cô vẫn chưa rủ người bạn thân này về nhà chơi lần nào. Bây giờ cô mới chính thức ngỏ lời mời cô bạn đến nhà chơi.

Tô Duyệt Duyệt có vẻ rất hào hứng trước lời đề nghị này, hồi trước, Mèo con sống ở chung cư cao cấp trên tầng cao, cô cũng đã từng đến chơi rồi nhưng sau khi cô ấy chuyển đến biệt thự sống, cô vẫn chưa đến chơi lần nào. Vì thế, cô liền đồng ý ngay: “Ừ, cũng được đấy, mình nhất định sẽ đến nhà cậu.”

Sáng thứ Bảy, Tô Duyệt Duyệt từ chối nhã ý đưa xe đến đón mình của Mèo con mà tự bắt xe buýt đi.

Quả đúng là khu nhà giàu, tuy không có núi non hùng vĩ hay tiếng suối chảy róc rách như trong truyện cổ tích nhưng nhìn vào những chiếc xe ô tô sang trọng lướt ra lướt vào khu biệt thự này đủ thấy thân phận và địa vị của những người sống trong đó như thế nào.

Để tránh phiền phức phải tìm nhà, Mèo con gọi điện thoại cho Tô Duyệt Duyệt đến mấy lần, cuối cùng, ngồi chờ ở phòng bảo vệ khoảng năm phút thì thấy Tô Duyệt Duyệt xuất hiện, tay xách lễ mễ một túi táo to.

“Ôi trời, mình đúng là già Lưu[1] rồi.”

[1] Già Lưu: một nhân vật trong truyện Hồng Lâu Mộng, là người có cá tính trong sáng, tràn đầy sức sống.

“Ai bảo đã nói đến đón lại không nghe, gớm, lại còn mua cả táo nữa cơ à!” Mèo con vỗ nhẹ vào vai cô bạn mắng yêu, đỡ lấy túi táo trong tay cô.

Tô Duyệt Duyệt nói: “Có mệt gì đâu, thăm nhà “đại quan” đương nhiên là phải có thành ý chứ, hơn nữa, loại táo này rất ngon, mình đích thân chọn từng quả đấy. Mỗi sáng cậu nhớ ăn một quả.”

“Biết rồi, biết rồi, việc này còn phải nói với mình sao, lại còn phải để cậu dạy nữa à?”

“Vâng! Thì là cậu dạy mình vậy.”

Tô Duyệt Duyệt chun mũi làm mặt hề rồi cùng Mèo con đi vào tiểu khu cao cấp. Nhà Mèo con nằm ở phía nam, hai người phải đi một lúc lâu mới tới nơi. Đang định bước vào nhà, vừa hay gặp ông chồng đẹp trai của Mèo con - Lâm Tử Văn lái chiếc xe Audi Q7 ra khỏi nhà để xe. Tô Duyệt Duyệt vẫy tay chào: “Anh Lâm đẹp trai, sao lần nào em đến chơi cũng thấy anh đi vậy?”

“Duyệt Duyệt đấy à, thật ngại quá, công ty của anh có một số việc cần anh giải quyết, anh đi đây!”

Lâm Tử Văn hạ cửa kính xe xin lỗi Tô Duyệt Duyệt, tất nhiên Tô Duyệt Duyệt cũng thông cảm chuyện này. Lâm Tử Văn là ông chủ của một công ty, đương nhiên phải có trách nhiệm đối với việc làm ăn của nhà mình, cần phải biết rằng mọi việc lớn nhỏ trong công ty đều là nhân tố quyết định kinh tế, Lâm Tử Văn lại là con một nên áp lực đương nhiên càng lớn.

“Em đùa anh thôi, em với Mèo con là phận nữ mà, anh là đàn ông, bận rộn là lẽ đương nhiên.”

“Ừ, anh đi đây!” Lâm Tử Văn nói xong, quay sang Mèo con cười dịu dàng: “Em à, khi đến công ty anh sẽ gọi cho em.”

“Vâng.”

Tiếng “vâng” mới ngọt ngào làm sao, thấy hai người đưa mắt nhìn nhau trìu mến, Tô Duyệt Duyệt bật cười: “Ấy, hai người đừng có tình tứ với nhau như vậy trước mặt tôi, tôi ghen tỵ chết mất!”

“Cậu ghen tỵ?” Mèo con đập vào người Tô Duyệt Duyệt, dẩu môi nói.

“Chứ sao? Mình suốt ngày ở nhà lủi thủi một mình, sao không ghen cho được!”

“Tử Văn, anh nghe thấy rồi đấy, người bạn này của em ở nhà lủi thủi một mình, nếu anh có ông bạn nào được được, nhớ để ý dùm cô ấy nhé.” Mèo con nói với theo Lâm Tử Văn vài câu, Lâm Tử Văn vui vẻ trả lời: “Đương nhiên rồi.”

“Đáng ghét! Không nói chuyện với hai người nữa, tôi là cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc phải hưởng thụ cuộc sống độc thân sung sướng đã chứ.” Tô Duyệt Duyệt nhăn mũi lại, bước hai bước lên bậc thềm. Lâm Tử Văn và Mèo con lúc này mới thực sự tạm biệt nhau.

“Chị cất túi táo này giúp tôi!” Mèo con nói với người giúp việc.

“Vâng ạ!”

Bước vào nhà, hơi ấm bay phả vào mặt, Mèo con bảo Tô Duyệt Duyệt cứ để dép ở bên ngoài vì nền nhà rất ấm, không lạnh chút nào. Tô Duyệt Duyệt đã từng nghe nói có thiết bị làm ấm nền nhà, nhưng chưa thấy trực tiếp bao giờ, chỉ biết rằng sử dụng thiết bị này rất tốn điện. Hộ gia đình bình thường chẳng dám dùng, Mèo con đã quen cuộc sống xa hoa, nếu ở nhà mà không bật thì không thể chịu nổi.

“Mình dẫn cậu đi thăm quan nhà nhé.”

“Được đấy, dẫn già Lưu này đi xem nào.”

Biệt thự của Mèo con có bốn tầng, tổng cộng khoảng ba trăm năm mươi mét vuông, trên đỉnh có một sân thượng rất lớn, vừa mở cửa sân thượng, một chú chó Schnauzer mặc áo màu xanh mừng rỡ chạy lại phía Mèo con sủa rối rít. Tô Duyệt Duyệt ngớ người, nhìn Mèo con vừa ôm chú chó Schnauzer vào lòng rất tình cảm, vừa nựng nó: “Ôi chết, quên Bồn tắm nhỏ ở trên sân thượng rồi. Bồn tắm nhỏ, chị ôm bù vậy nhé!”

“Cậu nuôi chó từ khi nào thế?”

Việc này Mèo con chưa bao giờ nói với Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt biết thực ra mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, chú chó Schnauzer vừa rồi còn nghịch ngợm, bắng nhắng là thế mà lúc này nằm im ngoan ngoãn trong vòng tay Mèo con: “Mới được mấy ngày thôi, mình và Tử Văn đi qua một cửa hàng bán vật nuôi, mình thấy nó cứ ngơ ngác nhìn mình, trông rất đáng yêu, thế là Tử Văn mua nó tặng mình.”

“Mà sao cậu gọi nó là Bồn tắm nhỏ vậy?”

“Hì hì, nó ấy à, không hiểu sao rất thích nhảy xuống bồn tắm nhà mình, hôm đầu tiên về đây, trước tiên nó nhảy lên ghế băng, sau đó lại nhảy vào bồn tắm, vì bồn tắm Quý Phi nhà mình rất trơn, nó nhảy vào đó rồi không leo ra được, báo hại mình tìm nó mất bao lâu, mãi sau nghe tiếng kêu ư ử của nó mới phát hiện nó ở trong bồn tắm.”

Mèo con xoa đầu Bồn tắm nhỏ, nói tiếp: “Phải không, Bồn tắm nhỏ?”

“Ồ, Tử Văn rất yêu cậu, nhưng lần này khổ thân anh ấy rồi, trong nhà một con mèo, một con chó, thể nào chẳng xảy ra đại chiến chó mèo.” Tô Duyệt Duyệt cố ý kéo dài giọng trêu bạn, Mèo con đập vào vai Tô Duyệt Duyệt một cái, nói: “Nghe cậu nói kìa, ghét không để đâu cho hết, phải tìm một anh chàng trị cái tính ương bướng của cậu mới được.”

“Không có chuyện đó đâu, nếu có thì mình cũng sẽ là mụ Sói Đỏ[2], cậu trị làm sao nổi!”

[2] Mụ Sói Đỏ là nhân vật trong phim hoạt hình Cừu vui vẻ và Sói xám.

Hai người cứ thế trêu đùa nhau, Duyệt Duyệt co chân chạy, Mèo con lập tức đuổi theo, giống hệt như cảnh tượng hôm Tô Duyệt Duyệt cướp lấy bức thư tỏ tình mà Lâm Tử Văn gửi cho Mèo con, chạy như tên bắn từ tầng bốn xuống tầng một ký túc xá, sau đó đã bị nhân viên quản lý mắng cho một trận te tua.

“Duyệt… Duyệt…”

Đột nhiên, Mèo con khựng lại, tại khúc cua của cầu thang, cô bỗng thấy trời đất tối sầm, chao đảo, ngã nhào xuống nền nhà.

“Mèo con?! Mèo con!”

Tô Duyệt Duyệt quay người chạy lên, Mèo con đang nằm vật trên đất, mặt trắng bệch, tay run rẩy chỉ vào bụng, Bồn tắm nhỏ đã nhảy ra khỏi lòng cô từ bao giờ, sợ hãi đứng bên cạnh nhìn chủ nhân.

“Mình đau…”

Tô Duyệt Duyệt đỡ Mèo con tựa sát vào người mình, cuống quýt gọi chị giúp việc, rồi gọi cấp cứu 120.

“Sao thế? Trời ơi, sao thế này?” Chị giúp việc vội vàng chạy lên, thấy Mèo con đau đớn kêu la trong vòng tay Tô Duyệt Duyệt, còn Tô Duyệt Duyệt hốt hoảng gọi cấp cứu.

“Ái… đau quá…”