Âm Mưu Nơi Công Sở

Chương14: Môi trường làm việc “loạn trong giặc ngoài”



“Cô thấy đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi ạ!”

Sau khi ăn xong, Tống Dật Tuấn mặc kệ những ánh mắt đang đổ dồn về phía hai người họ, dìu Tô Duyệt Duyệt trở về văn phòng nhưng văn phòng không giống như ở nhà ăn, những người ở đây Tô Duyệt Duyệt đều quen hết, ánh mắt của những đồng nghiệp cùng phòng đổ dồn lại sẽ gây nên “sức công phá” vô cùng lớn. Huống hồ hành động của Tống Dật Tuấn lại có chút thân thiết, một tay ôm vai, một tay đỡ cánh tay cô, dù người khác không nghĩ ngợi chuyện này nhưng cũng cảm thấy mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới rất gần gũi, e rằng gần gũi đến mức có thể bao che, giúp đỡ trong công việc.

Trong phòng Quản lý hợp đồng, có người ngẩng đầu nhìn lướt qua, có người nhìn chằm chằm như thôi miên, mãi tới khi Tống Dật Tuấn rời khỏi chỗ ngồi của Tô Duyệt Duyệt, những ánh mắt kia mới dần dần tản ra.

“Cô làm sao thế?” Như An Tâm hỏi.

“Khi đi ăn cơm bị ngã, đau chết đi được!”

“Sao bất cẩn thế chứ!” Đầu tiên, Như An Tâm bình luận một câu, sau đó dò hỏi: “Kevin cũng ăn cơm ở nhà ăn à?”

“Ừ.”

Như An Tâm đang định hỏi thêm vài câu, đã thấy Vu Tiểu Giai kéo dịch chiếc ghế quay ra, bước tới giữa phòng, hạ thấp giọng nói: “Nghe nói sáng nay Edward xông vào phòng họp trong lúc cuộc họp đang diễn ra la lối om xòm, định kiện cáo bộ phận chúng ta. Kết quả đã gặp phải “kháo sơn[1]” của Kevin, ha ha, còn chưa kịp nói gì thì đã bị giáo huấn cho một trận. Đáng đời! Dám chống đối sếp của chúng ta? Cũng không chịu nhìn xem đang chống đối ai nữa?”

[1] Chỗ dựa vững chắc.

Vu Tiểu Giai nói với vẻ đắc ý, bộ dạng đúng kiểu ỷ thế bắt nạt người. Tô Duyệt Duyệt không hiểu lắm, rốt cuộc ai là “kháo sơn” của Kevin, đang định hỏi Vu Tiểu Giai thì Tiểu Ngô đã cầm một sập tài liệu bước tới. Vu Tiểu Giai lập tức ngồi trở lại ghế, làm công việc của mình, không nói thêm một lời nào nữa.

Tiểu Ngô liếc nhìn Vu Tiểu Giai một cái, sau đó nói với Tô Duyệt Duyệt: “Sue, số tài liệu này cần phải nhập vào hệ thống, cô nhập lần lượt nhé. Nhập xong, tất cả tài liệu đều phải ký tên, sau đó dựa theo hạng mục và khách hàng để giao cho bộ phận Thu mua.”

“Vâng, bao giờ phải xong ạ?”

“Tùy cô, cô hãy tự thu xếp đi, phía trên đã ghi rõ thời gian mua sản phẩm.”

Tiểu Ngô tỏ ra hơi khó chịu khi nói chuyện với Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt có thể cảm nhận được điều đó, ở công ty trước đây cũng có những người như vậy, đặc biệt khi có người mới đến, người ta luôn cảm thấy người mới hoặc người trẻ tuổi sẽ là đối thủ cạnh tranh của mình trong tương lai, vì vậy mà có chút đố kỵ trong lòng.

“Vậy tôi sẽ tự làm, có vấn đề gì sẽ hỏi chị sau.”

“Ok, tôi bận chút việc.”

Tô Duyệt Duyệt khách khí như vậy nhưng Tiểu Ngô lại chẳng để ý, cũng không quan tâm tới hợp đồng mà mình xét duyệt nữa, cô ta trở lại chỗ ngồi của mình. Tô Duyệt Duyệt lật giở từng trang tài liệu, đa phần đều là tiếng Anh, chỉ có một số ít tài liệu kỹ thuật là tiếng Trung, điều tệ hại nhất là có tới hơn trăm loại vật liệu trong hợp đồng cần phải nhập vào hệ thống. Hợp đồng như thế này, Tô Duyệt Duyệt đã đếm đi đếm lại, tổng cộng cũng phải tới hơn bốn mươi sáu bản, nhìn thời hạn thì cái sớm nhất cũng đã là từ ba tuần trước. Tô Duyệt Duyệt nhớ lại những lời của Edward, bỗng nhiên cảm thấy hiệu quả làm việc ở công ty nước ngoài, mà không, hiệu quả làm việc của bộ phận Quản lý hợp đồng không được cao như mình nghĩ. Trước đây ở công ty tư nhân hiệu quả còn cao hơn, giám đốc có quy định gì, tất cả nhân viên đều phải thực hiện theo.

“Reng…”

Chiếc điện thoại bàn đột nhiên đổ chuông, Tô Duyệt Duyệt nhấc điện thoại lên, liền nghe thấy đầu dây bên kia là giọng hơi khàn khàn của một cô gái, ngữ điệu có phần khách sáo: “Có phải Tô Duyệt Duyệt không?”

“Vâng, chị là…?”

Tô Duyệt Duyệt nheo mắt nhìn ô hiển thị cuộc gọi đến, số điện thoại hiển thị là nội tuyến, có điều số đó rất lạ.

“Tôi là May, nhân viên ở bộ phận Dịch vụ, là thế này, hợp đồng F37092A của bộ phận Dịch vụ chúng tôi đã nhập vào hệ thống hay chưa? Bộ phận Thu mua nói không tìm thấy thông tin hợp đồng trong hệ thống.”

“Ồ, tôi vừa nhận được hợp đồng, vẫn còn chưa kịp đọc, vừa rồi …” Tô Duyệt Duyệt đang định giải thích ngọn nguồn thì giọng nói ở đầu dây bên kia đã nổi đóa: “Sao cơ? Tại sao cô vẫn chưa đọc, đã lâu rồi mà, cũng phải ba tuần rồi đấy.”

“Không phải, tôi…”

“Chẳng phải cô đã đến được ba tuần rồi sao? Tại sao lại vừa mới nhận được? Bộ phận Quản lý hợp đồng luôn làm việc lề mề như vậy, bây giờ thì tốt rồi, thêm một người mà tốc độ lại chậm hơn, đúng thật là!” May ca thán xong rồi tiếp tục uy hiếp Tô Duyệt Duyệt: “Hôm nay cô có thể làm xong không? Phiền cô nhanh lên một chút. Nếu như khách không nhận được hàng, chắc chắc sẽ kiện chúng ta, bộ phận Dịch vụ của JSCT luôn phải đối mặt với khách hàng, nếu làm không tốt sẽ rất nghiêm trọng đấy.”

“Vâng, tôi…”

Tô Duyệt Duyệt đang định nói nhất định sẽ làm xong thì đã thấy May dập máy, Tô Duyệt Duyệt lẩm bẩm: “Đúng là chẳng biết phép lịch sự tối thiểu gì cả!”

Đối với Tô Duyệt Duyệt, hành vi đang nói điện thoại giữa chừng lại cúp máy là việc vô cùng mất lịch sự, ngữ khí và thái độ của May càng khiến cô cảm thấy đối tượng mà mình sẽ hợp tác trong tương lai thật không biết phải trái, nếu không thô bạo, dữ tợn như người đàn ông Edward đó thì cũng mất lịch sự như cô nàng May này.

Tô Duyệt Duyệt lật giở tập tài liệu, cuối cùng cũng tìm thấy hợp đồng mà May nói, quả thật hợp đồng này đã được gửi đến ba tuần rồi, nhưng thời gian trong cột phê duyệt của Tiểu Ngô chỉ là nửa tuần lễ, cũng có nghĩa cho dù Tô Duyệt Duyệt không làm thì hợp đồng này cũng đã ở trong tay hai tuần rưỡi rồi. Theo những gì cô biết, bộ phận Quản lý hợp đồng tuyển thêm hai nhân viên là vì thiếu người, không ngờ hiện giờ vẫn chẳng cải thiện tình hình là mấy. Tô Duyệt Duyệt xem bản liệt kê vật liệu, có tới ba trang, tổng cộng là một trăm bảy mươi loại vật liệu.

Cũng có nghĩa là Tô Duyệt Duyệt phải nhập một số lượng lớn vào trong hệ thống. Tuy nhiên, Tô Duyệt Duyệt bỗng nảy ra một ý nghĩ, vì hợp đồng này là do bộ phận Dịch vụ làm nên Tiểu Ngô chắc chắn sẽ có phiên bản điện tử trong tay, mọi việc sẽ được thực hiện dễ dàng hơn rất nhiều.

Tô Duyệt Duyệt lập tức đứng dậy đi tìm Tiểu Ngô, nhưng khi đến chỗ Tiểu Ngô, lại phát hiện thấy Tiểu Ngô đang nhàn rỗi vào thăm gian hàng mua sắm online, không hề chú ý đến Tô Duyệt Duyệt.

“Tiểu Ngô, chị có phiên bản điện tử những hợp đồng này của bộ phận dịch vụ không?”

“Ơ? Là cô à?”

Tiểu Ngô thoáng kinh ngạc, rất nhanh sau đó lấy lại vẻ mặt bình thản như không, ngẩng đầu nói: “Có thì có, nhưng có một số phiên bản Word, còn lại là phiên bản Excel, à đúng rồi, còn có phiên bản PDF nữa.”

“Vậy chị có thể gửi đến hòm thư cho tôi được không? Như vậy tôi nhập dữ liệu sẽ nhanh hơn.”

“Có rất nhiều hợp đồng, hơn nữa mỗi ngày tôi đều có rất nhiều thư, chưa chắc đã nhớ rõ được.” Tiểu Ngô ngại làm những việc này, lúc nãy còn đang mãi mê lướt qua gian hàng trên mạng, đột nhiên bị Tô Duyệt Duyệt làm phiền, vốn đã chẳng vui vẻ gì, nay lại thấy cô ta muốn mình làm việc nên lại càng tìm cớ thoái thác.

Tô Duyệt Duyệt đẩy gọng kính trên sống mũi, nói: “Vậy chị có file lưu trữ không?”

“File lưu trữ thì có nhưng nhiều dữ liệu như vậy, tôi không có cách nào gửi cho cô được.” Tiểu Ngô đóng trang gian hàng trên mạng lại, tiếp tục nói: “Được rồi, lát nữa tôi sẽ gửi mail cho cô.”

“Vậy tôi sẽ đợi.”

Khi Tô Duyệt Duyệt quay đầu bước đi, chợt nghe thấy tiếng càu nhàu của Tiểu Ngô: “Thật phiền phức, không biết điều gì cả.”

Nếu là trước đây, Tô Duyệt Duyệt hẳn sẽ mắng té tát vào mặt Tiểu Ngô đúng với tính cách của mình nhưng dù sao cô cũng mới đến công ty chưa được bao lâu, sếp của cô là Tống Dật Tuấn lại đối xử rất tốt với cô, nếu cãi nhau với đồng nghiệp, e rằng sẽ mang lại phiền phức cho sếp. Vì vậy cô đành nén cơn giận, quay về chỗ ngồi, đợi mail của Tiểu Ngô. Chưa tới năm phút sau, thư điện tử của Tiểu Ngô tới tấp được gửi đến, Tô Duyệt Duyệt lần lượt mở từng thư để tìm tài liệu, khoảng hai mươi phút sau, Tiểu Ngô gọi điện cho Tô Duyệt Duyệt , nói là tất dữ liệu đều đã gửi vào hòm thư cho cô rồi, bảo cô tự tìm. Tô Duyệt Duyệt lần lượt tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được hợp đồng trong cả một biển file kia.

Có điều, bản hợp đồng này lại là phiên bản PDF, niềm vui vừa có được khi tìm thấy hợp đồng của Tô Duyệt Duyệt chợt vụt tắt. Đã phải “đắc tội” với Tiểu Ngô mới có được nhiều thư như vậy, kết quả lại là phiên bản PDF, nói cách khác, mình phải gọi điện cho May xin bản Excel nữa. Cầm điện thoại trên tay, do dự mãi, cuối cùng cũng quyết định bấm số. Khi nhấc điện thoại lên, người ở đầu dây bên kia vẫn đang cố nói nốt chuyện dang dở với ai đó, mãi tới khi Tô Duyệt Duyệt lên tiếng: “Là tôi, Sue đây”, thì mới thấy đầu dây bên kia nói: “Ồ, cô có chuyện gì không? Hợp đồng đã làm xong chưa? Nếu làm xong rồi thì cô hãy báo với bộ phận Thu mua đi.”

Giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ rất vui, xung quanh còn rộ lên những tràng cười rôm rả. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, lúc nãy vẫn còn nóng giận như vậy, bây giờ lại coi như không có chuyện gì xảy ra, dường như không có vẻ gì muốn cùng cô tìm hiểu về tình hình hợp đồng. Cho dù là vậy, Tô Duyệt Duyệt tuyệt đối không phải một người làm việc qua loa tùy tiện, cô lấy giọng nói: “Cô có phiên bản điện tử của hợp đồng đó không? Phiên bản điện tử về vật liệu.”

“Phiên bản điện tử? Chẳng phải tôi đã đưa cho Tiểu Ngô rồi sao? Chỗ tôi không còn nữa.”

“Phiên bản của Tiểu Ngô là PDF, chỗ cô có phiên bản nào khác không? Như Excel chẳng hạn?”

“Ồ, là phiên bản PDF à?”

Giọng nói của May có chút hoài nghi, Tô Duyệt Duyệt nghe thấy tiếng gõ bàn phím, tiếp đó là giọng của May: “Xin lỗi, của tôi cũng là phiên bản PDF, không tìm thấy bản gốc nữa.”

“Giúp tôi tìm kĩ lại được không?”

“Tôi đã tìm rồi, quả thực là không có, hay là cô đến tìm IT giải quyết đi, tôi hết cách rồi.”

Giọng của May tỏ vẻ khó chịu nhưng Tô Duyệt Duyệt biết là cô ta không chịu giúp đỡ, có nhờ vả nữa thì cũng chẳng nhận được gì. Hôm nay là ngày làm việc chính thức đầu tiên, không ngờ cả bộ phận của cô và bộ phận khác lại gây khó khăn như vậy. Mặc dù không ảnh hưởng quá nhiều, nhưng chừng đó cũng đã làm giảm đáng kể tinh thần đang hưng phấn của cô.

Sau khi Tô Duyệt Duyệt gọi điện cho bộ phận IT, lại tiếp tục bị IT lấy lý do từ chối. Cô muốn tải một phần mềm xử lý phiên bản PDF về máy tính của mình nhưng IT nói làm như vậy là vi phạm quy định của công ty, sẽ bị công ty phần mềm khởi kiện vì ăn trộm phần mềm. Tô Duyệt Duyệt nhớ lại trước đây làm việc ở công ty tư nhân tải nhiều như vậy có sao đâu, tại sao ở JSCT lại không được? Vị đồng nghiệp ở bộ phận IT chỉ cười nhạt, nói tất cả các công ty nước ngoài đều quy định như vậy.

Lời này rõ ràng có ý nói Tô Duyệt Duyệt có chút quê mùa, thậm chí không có khái niệm về luật sở hữu bản quyền. Thôi vậy, dù sao cô cũng chỉ là một nhân viên quèn, thân phận chẳng khác gì dế trũi, chẳng ai chịu đưa tay ra giúp cô, cô đành phải tự lực cánh sinh vậy, cho dù là dế trũi hay gà con ngốc nghếch nhưng chắc chắn sẽ có ngày nở mày nở mặt, có cơ hội bay lên.

Vùng mông đau rát vì cọ sát mặt ghế nhưng Tô Duyệt Duyệt vẫn ngồi làm việc say sưa tới tận năm rưỡi, một trăm bảy mươi loại vật liệu, mỗi loại vật liệu khoảng mười bảy chữ cái, ngoài ra còn cần nhập vào hệ thống một khối lượng lớn công việc. Tô Duyệt Duyệt chăm chỉ đánh máy, không để ý đến thời gian đang lặng lẽ trôi đi.

“Cô định làm thêm à?”

“Làm thêm? Mấy giờ rồi?” Tô Duyệt Duyệt đang vùi đầu đánh máy, bỗng giật mình bởi giọng nói của Tống Dật Tuấn, lúc này mới phát hiện thấy Như An Tâm ở dãy bên cạnh, Vu Tiểu Giai ở dãy phía trước và tất cả những người xung quanh đều đã về từ lâu. Nhìn đồng hồ hiển thị ở góc phải phía dưới màn hình máy tính, đã là năm rưỡi rồi.

“Cô sống ở đâu? Xem chúng ta có thuận đường hay không?”

“Tôi ở…” Tô Duyệt Duyệt đang định nói nơi ở của mình, đột nhiên trong đầu hiện lên dáng vẻ chờ đợi của Doanh Thiệu Kiệt, liền đập bàn nói: “Chết rồi! Anh về trước đi, tôi bận chút việc.”