Bần Tăng Không Muốn Làm Ảnh Đế

Chương14: Trên Đời Này Nào Có Khinh Công 1





Hứa Trăn rất thích một câu:Ngã Phật từ bi, nhưng cũng có Kim Cang trừng mắt.Hắn tự nhận mình là người rất dễ tính, bình thường rất hiếm khi nổi giận với người khác.Nhưng nếu gặp phải kẻ hết lần này tới lần khác vô cớ trách mắng mình thì hắn cũng sẽ không bao giờ khúm núm cúi đầu nghe theo.… Nói trắng ra là, mày là cái thá gì? Tại sao tao phải chiều ý mày?“Chỉ đạo võ thuật là công việc của ngài, chứ không phải là đặc quyền.” Hứa Trăn nhìn thẳng vào mắt Đổng Kỳ Ngọc, giọng nói tràn ngập khí phách: “Trong hợp đồng đã quy định rất rõ ràng, diễn viên cần phối hợp với đoàn làm phim để hoàn thành nhiệm vụ đóng phim tương ứng, đồng thời cũng có quyền kết hợp với tình hình thực tế của bản thân để đưa ra đề nghị sửa chữa kịch bản.”“Ngài có thể không thèm nghe theo lời đề nghị của tôi, nhưng tôi có quyền được đề nghị.”Giọng nói của hắn rất êm tai, giống như cơn mưa xuân tí ta tí tách rơi trên mặt đất, hay như gió đêm Giang Nam vào tháng ba.


Ngữ điệu ôn hòa, không có một chút tức giận, nghe vào tai cực kỳ dễ chịu.

Nhưng nội dung câu nói của hắn lại chẳng dễ chịu chút nào.Chỉ có mấy câu ngắn gọn lại chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, khiến người trong trường quay sững sờ.Đổng Kỳ Ngọc trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, đôi mắt to như chuông đồng suýt nữa thì trừng lồi ra ngoài.Tiểu tử này… mới nói gì?Là công việc, chứ không phải là đặc quyền ư?Mẹ kiếp, thằng này chẳng những muốn dạy mình quay phim mà còn đòi dạy mình cách làm người ư?Ông ta hít sâu một hơi, đang định chửi ầm lên thì Kiều Phong đã nhanh chân chạy tới, che trước mặt Hứa Trăn, hoảng loạn nói: “Đổng chỉ đạo đừng tức giận, thằng bé không biết cách ăn nói thôi, ý của cậu ấy không phải là thế…”Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán Kiều Phong, toàn thân nổi da gà.Ông nội của tôi ơi! Nói đúng mà còn nói to làm gì! Cậu không sợ đắc tội người khác, bỏ acc clone này phủi mông bỏ đi là được, nhưng tôi còn phải lăn lộn trong giới này cơ mà!Ông trùm lớn như Đổng Kỳ Ngọc mà một nhân vật nhỏ bé như tôi có thể đắc tội được sao? Chẳng lẽ cậu không phát hiện ngay cả Tô đạo cũng phải cung kính đối đãi với ông ta như đối đãi với tổ tiên hay sao?“Thằng bé?”Kiều Phong còn chưa kịp nói hết câu thì Đổng Kỳ Ngọc đã mở miệng: “Lớn to đầu thế này rồi mà còn là thằng bé hả? Năm nay cậu ta ba tuổi hay là năm tuổi?”Ông ta chỉ tay vào mũi Hứa Trăn, mắng: “Cậu ta không có ý đó thì có ý gì? Cậu nói tôi nghe xem cậu ta có ý gì?! Cậu ta treo dây cáp mà vẫn bị ngã, thế mà còn cho rằng mình nói có lý lắm hả?”Kiều Phong chặn giữa hai người, bị nước miếng văng đầy mặt.


Hắn bất đắc dĩ thở dài, nghiêng đầu nói với Hứa Trăn: “Cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau nói xin lỗi Đổng chỉ đạo đi!”“Đừng, cậu cũng đừng kêu cậu ta nói xin lỗi tôi làm gì!” Đổng Kỳ Ngọc cười lạnh: “Tôi không gánh nổi đâu!”Thấy bầu không khí nơi này trở nên căng thẳng, lập tức có nhân viên chạy đi tìm Tô Văn Bân.Điện ảnh đã sắp tiến vào hồi kết, đừng có vì chuyện cỏn con này mà lại xảy ra vấn đề gì!Những người chung quanh đều nơm nớp lo sợ, nín thinh như hến.

Hứa Trăn đứng giữa tâm bão lại bình tĩnh vô cùng.Sợ gì chứ? Mình lại không làm sai cái gì, không thẹn với lương tâm.Ánh mắt của hắn lướt qua Kiều Phong, đối diện với gương mặt của Đổng Kỳ Ngọc, nói: “Đổng chỉ đạo, chi bằng để tôi làm thử động tác vừa rồi mà không cần treo dây cáp, ông nhìn xem hiệu quả thế nào.”Giọng nói chậm rãi từ tốn, không kiêu ngạo không siểm nịnh, cứ như thể chỉ đang trao đổi một cách bình thường.“Ha…” Đổng Kỳ Ngọc hoàn toàn bị hắn chọc giận đến mức bật cười.

Ông ta một tay chống nạnh, một tay vuốt mái tóc dài lưa thưa của mình, bỗng nhiên bình tĩnh lại, nói: “Chẳng lẽ cậu còn muốn nói với tôi là cậu biết khinh công? Biết vượt nóc băng tường?”Hứa Trăn lắc đầu, nói: “Trên đời này nào có khinh công.”Hắn quay sang nhìn cây cột bằng gỗ được sơn màu đỏ loang lổ, nói: “Chẳng qua là mượn lực đạp lên cây cột mà thôi, có gì ghê gớm đâu.”Đổng Kỳ Ngọc: “…”Ông ta bỗng nhiên không muốn nói nữa.Ông ta túm mái tóc của mình, nhìn chung quanh một vòng.“Được, cậu thích!” Ông ta gật đầu thật mạnh, nói: “Tôi cho cậu làm thử!”Nói rồi, ông ta nhìn chung quanh một vòng, vừa vỗ tay vừa cao giọng nói: “Tất cả mọi người lùi ra đằng sau, chừa chỗ trống để cậu ta làm thử!”Trong mắt ông ta kìm nén lửa giận, khẽ gầm lên: “Bị ngã hay bị va đập gì coi như lỗi của tôi, tôi sẽ gánh vác trách nhiệm, tôi sẽ trả tiền thuốc men! Cứ để cậu ta không treo dây cáp thử xem! Hôm nay tôi còn không tin cậu ta có thể làm được!”Chung quanh lặng ngắt như tờ.


Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không biết nên làm gì bây giờ.Thật sự phải chừa chỗ trống ư? Thật sự không treo dây cáp ư?Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong trường quay lâm vào căng thẳng..