Bần Tăng Không Muốn Làm Ảnh Đế

Chương2: Cậu Có Thể Đóng Phim Thay Cậu Ấy Được Không





Nửa tiếng kế tiếp, cô gái kia vẫn liên tục gọi điện thoại.Lúc đánh răng, Hứa Trăn thấp thoáng nghe thấy mấy cụm từ như “đổi vé máy bay”, “ảnh thị thành”, “đạo diễn” gì gì đó, cũng không biết họ đang nói cái gì.“Cạch…”Không lâu sau, khóa cửa chung cư vang lên tiếng động, một người đàn ông lạ mặt mở cửa vào nhà.“Anh Kiều!”Thấy người này, cô gái đang gọi điện vội vàng nghênh đón, tiếp nhận áo khoác cùng cặp văn kiện trong tay hắn.

Hứa Trăn cũng nhìn về phía cửa.Người mới đến khoảng chừng 30 tuổi, vóc dáng trung đẳng, đeo kính, mái tóc uốn hình gợn sóng, cằm có một nhúm râu, mặc nguyên bộ suit màu đen phẳng phiu, rất có khí chất của loại mặt người dạ thú.Người đàn ông mặc suit nhìn một lượt quanh căn nhà, sau đó nhanh chóng tập trung nhìn vào mặt Hứa Trăn, bỗng chốc khựng lại.“Vãi chưởng…”Hứa Trăn rõ ràng nghe thấy hắn chửi bậy một tiếng…Ha ha.Cũng may hai anh em họ thực sự có điểm khác nhau.


So với Hứa Trí Viễn, mặt mày của Hứa Trăn càng ưa nhìn hơn, xương cằm cũng hơi hẹp.Lúc này trong phòng khách sáng trưng như ban ngày, người đàn ông mặc suit còn có ám thị tâm lý “Người này không phải là Hứa Trí Viễn”, cho nên sau khi quan sát thật kỹ, hắn nhanh chóng nhận rõ hiện thực.“Ha ha ha, chào cậu chào cậu!” Một lúc lâu sau, người đàn ông mặc suit nở nụ cười cứng đờ, vươn tay về phía Hứa Trăn: “Tôi tên là Kiều Phong, người quản lý của Hứa Trí Viễn.

Người anh em tên gì?”Kiều… cái gì?Hứa Trăn suýt nữa há mồm kêu “Kiều bang chủ”.Hắn cố gắng đanh mặt, ngây ngốc bắt tay với đối phương, nói: “Hứa Trăn, chữ Hứa (许) có bộ ngôn (言) ghép với chữ ngọ (午), chữ Trăn (臻) có bộ Chí (至) ghép với chữ Tần (秦).”“À, chào cậu Hứa Trăn.” Kiều Phong thu liễm vẻ mặt khiếp sợ, nở nụ cười lễ phép, chỉ vào cô gái lùn bên cạnh giới thiệu: “Cô ấy tên là Chu Hiểu Mạn, trợ lý của Hứa Trí Viễn.”Hứa Trăn gật đầu chào hai người, cảm thấy hơi khó hiểu.

Người quản lý, trợ lý… Rốt cuộc Hứa Trí Viễn đang làm nghề gì vậy?Trong phòng khách không có sofa nên ba người chỉ có thể tạm thời ngồi vào bàn ăn.Kiều Phong bình tĩnh lại, cố gắng chỉnh đốn lại suy nghĩ của mình, sau đó chân thành nói: “Cậu Hứa, tôi có việc muốn nhờ cậu.”Hứa Trăn nói: “Mời anh nói.”“Tôi mới nhờ người khác đi tra xét camera theo dõi của khu chung cư cùng với ghi chép mua vé.” Kiều Phong nói: “Hứa Trí Viễn đã mua vé chuyến bay tới Xiêm La vào 3 giờ sáng, chắc bây giờ cậu ấy đang bay trên trời.”Hứa Trăn: “…”Chuyện gì đang xảy ra vậy?Xiêm La? Hứa Trí Viễn bay ra nước ngoài rồi ư? Anh ấy bỏ mặc mình ở nhà một mình, sau đó không nói một lời trốn chạy suốt đêm?Ê ê, thế này có phải là chơi hơi kỳ không vậy?Vẻ mặt Kiều Phong tràn đầy sầu lo: “Tôi đã liên lạc với bạn tôi bên Xiêm La để tóm cổ cậu ấy ở sân bay, nhưng chưa chắc đã bắt được.

Hơn nữa từ nay tới hôm đó ít nhất cũng mất ba tới bốn ngày.

Chiều nay cậu ấy có cảnh quay cần đóng phim, dù gì đi nữa cũng không còn kịp nữa rồi.”Nói xong, Kiều Phong ngẩng đầu lên, thử thăm dò: “Tôi biết chuyện này hơi khiên cưỡng, nhưng… thực sự rất cấp bách.


Hứa Trăn huynh đệ, cậu có thể đóng cảnh quay này giúp cậu ấy được không?”Hứa Trăn trợn tròn mắt nhìn Kiều Phong.Đóng phim? Đóng phim gì?Hắn không nhịn được hỏi: “Anh nói từ từ… Tôi còn chưa hiểu vấn đề cho lắm.

Đóng phim… Hứa Trí Viễn là diễn viên hả?”Nghe vậy, Kiều Phong và trợ lý Chu Hiểu Mạn đưa mắt nhìn nhau.“Cậu không biết à?” Kiều Phong kinh ngạc hỏi: “Hứa Trí Viễn là nghệ sĩ ký hợp đồng với Tinh Quang Giải Trí, cậu ấy không nói cho cậu biết à?”Hứa Trăn: “…”Nói mới lạ! Hôm qua tôi mới gặp anh ấy lần đầu tiên!“Xin lỗi, tôi không giúp được gì đâu.” Hứa Trăn cau mày nói: “Có lẽ anh còn chưa biết, mặc dù tôi với Hứa Trí Viễn là anh em, nhưng chúng tôi chưa từng chung sống với nhau một ngày nào hết, cho nên không hề quen thân với nhau.

Tôi không có nghĩa vụ dọn dẹp hậu quả giúp anh ấy.

Hơn nữa tôi cũng không biết đóng phim.”Dứt lời, hắn đứng dậy khỏi ghế, xoay người rời đi.“Ấy ấy ấy…” Thấy tình hình không ổn, Kiều Phong vội đứng lên ngăn cản hắn, nói: “Người anh em, chuyện gì cũng cứ từ từ bình tĩnh mà nói.

Không phải tôi kêu cậu giúp tôi không công đâu, tôi sẽ trả tiền mà!”Hứa Trăn chán nản: “Không phải là chuyện tiền nong…”“Bộp!”Hắn còn chưa nói hết câu thì Kiều Phong đã rút hai xấp tiền mặt từ trong cặp văn kiện đặt lên bàn rồi van nài: “Người anh em, giá cả thương lượng được mà.”Bước chân của Hứa Trăn khựng lại ngay tại chỗ.Đây là… bao nhiêu tiền?Hai mươi ngàn tệ?Đóng một cảnh quay thì có thể kiếm được 20 ngàn tệ ư???Thấy vẻ mặt của hắn, Kiều Phong tranh thủ làm luôn cho nóng, tiếp tục rút tiền ra: “Cảnh quay chiều nay cực kỳ đơn giản, là một vai diễn khách mời, chỉ có một cảnh quay thôi.”Xấp thứ ba.“Nếu thuận lợi thì khoảng chừng ba bốn giờ chiều sẽ đóng máy.”Xấp thứ tư.“Hơn nữa vai diễn này là nhân vật lạnh lùng mặt đơ, cậu chỉ cần đứng trước máy quay đọc lời thoại là được, không hề khó chút nào.”Xấp thứ năm.Kiều Phong đẩy chồng tiền về phía trước, mong đợi nhìn hắn: “Người anh em, giúp tôi đi.”“Ực…” Nhìn chồng tiền giấy đỏ au trước mắt, Hứa Trăn không nhịn được nuốt nước miếng.Hắn là một cậu bé nghèo lớn lên trong một ngôi chùa nghèo.Núi sâu rừng già, nhang khói thưa thớt, mấy năm nay hắn với sư phụ hầu như toàn sống bằng việc làm ruộng.Năm mươi ngàn tệ…Đối với Hứa Trăn mà nói, không thể nghi ngờ là số tiền lớn.Hắn nhìn chằm chằm cọc tiền giấy, trong đầu chợt nhớ tới thiền phòng dột mưa cùng với căn bệnh thấp khớp của sư phụ.Hứa Trăn chần chờ một lát rồi nói: “Nhưng… lỡ bị người khác nhận ra…”“Chuyện đó thì cậu yên tâm.” Kiều Phong vội tiếp lời: “Tôi mới tra xét, trong đoàn làm phim không có người quen của Hứa Trí Viễn.”Hứa Trăn vẫn lưỡng lự: “Nhưng chiều cao…”“Chiều cao công bố của Hứa Trí Viễn chính là 1m78.” Kiều Phong khẳng định chắc nịch: “Nghệ sĩ mà lị, báo thêm mấy centimet là chuyện bình thường.”Hứa Trăn: “…”Thấy hắn không lên tiếng, Kiều Phong lại bày ra vẻ mặt đau khổ, tiếp tục khuyên nhủ: “Anh nói thật cho cậu biết, bộ phim này thật sự rất quan trọng, là bộ điện ảnh đầu tiên mà Hứa Trí Viễn tham dự.


Để nhận được vai diễn này, lúc trước tôi đã bỏ ra không biết bao nhiêu món nợ ân tình.

Nếu lâm trận mà cho người ta leo cây thì chẳng những mọi công sức trước đó của tôi đều đổ xuống sông xuống biển, mà còn đắc tội người ta nữa!”Nói rồi, Kiều Phong lại đẩy chồng tiền về phía trước, nói với vẻ mặt chân thành: “Người anh em, anh xin cậu đấy! Nếu không phải thật sự cùng đường thì anh sẽ không nghĩ ra chiêu trò vớ vẩn này đâu.

Cậu giúp anh đi, coi như anh nợ cậu một ân tình.”Hứa Trăn há miệng thật lâu, cuối cùng nói: “Số tiền này…”“50 ngàn tệ, tiền đặt cọc!” Kiều Phong vội nói: “Đóng xong bộ phim này, tôi sẽ cho cậu thêm 50 ngàn tệ tiền đuôi.”Hứa Trăn khẽ run lên.

Con người đều có tâm lý ăn may, hắn cảm thấy đột nhiên mình biến thành một kẻ cờ bạc.100 ngàn tệ cùng với nguy cơ bại lộ cực kỳ nhỏ bé…“Là bộ điện ảnh gì?” Sau khi suy nghĩ chưa đến hai giây, Hứa Trăn lại ngồi vào ghế bàn ăn.Phù…Nghe câu hỏi này, Kiều Phong thở phào nhẹ nhõm, cả người như trút được gánh nặng.“Còn đứng ngơ ra đấy làm gì!” Hắn quay sang nhìn trợ lý Chu Hiểu Mạn: “Đặt vé máy bay, sửa soạn hành lý, chúng ta xuất phát, vừa đi vừa trò chuyện!”Nói rồi, Kiều Phong rút một xấp giấy từ trong cặp văn kiện đưa cho Hứa Trăn, nói: “Cậu đọc kịch bản trước đi.”Hứa Trăn nhận lấy xấp giấy, chỉ thấy trên trang bìa viết bốn chữ lớn:Dạ Vũ Giang Hồ..