Kiều Phong vừa kinh ngạc, đồng thời cũng vừa có chút ít hiểu biết về năng lực của Hứa Trăn.Nói thật lòng, chỉ xem một lần mà có thể bắt chước đến trình độ này, mặc dù rất lợi hại.

Tuy nhiên xét theo góc độ thực tế mà nói, thật ra đoạn biểu diễn vừa rồi của Hứa Trăn cũng không thể đánh giá là xuất sắc.Tuổi tác, thân thể, đặc thù ngoại hình của hắn đều chênh lệch quá lớn so với ông cụ trong phim.

Hơn nữa lúc bắt chước, hắn không biết cách điều chỉnh lại cho phù hợp mà trực tiếp rập khuôn 100%, điều đó dẫn tới việc đoạn diễn xuất của hắn thoạt nhìn rất quái dị, giống như con nít lén mặc quần áo của người lớn, không vừa người chút nào.Hơn nữa, Kiều Phong còn phát hiện thiên phú “sao chép” của Hứa Trăn còn bị lệch hướng.Hắn nắm bắt lời thoại và ánh mắt cực kỳ chính xác.


Nhất là lời thoại, giọng điệu, nhấn âm trầm bổng gần như đạt đến mức giống hệt bản gốc.

Nhưng so sánh với hai thứ này, xét về khả năng khống chế biểu cảm gương mặt và cử chỉ động tác thì hắn lại hơi kém cỏi.

Mô phỏng giống hệt lại có vẻ hơi máy móc.Sau khi phát hiện những khuyết điểm này, Kiều Phong chẳng những không thất vọng mà còn thở phào nhẹ nhõm.Quả nhiên Hứa Trăn chỉ là người thường có thiên phú xuất chúng mà thôi.Bây giờ ngẫm lại, hôm nay hắn có thể diễn xuất kinh diễm đến thế trước mặt Ngô Khắc Minh, thực ra cũng nhờ vào sự trùng hợp nhất định.

Trùng hợp là nhân vật Tuyết Trúc này chỉ việc đanh mặt, không cần quá nhiều biểu cảm, cũng trùng hợp là khí chất của Hứa Trăn rất giống Tuyết Trúc, không cần phải điều chỉnh thêm.Nhờ vào sự trùng hợp của nhiều nhân tố nên mới có màn trình diễn gần như hoàn hảo đó.Có điều cho dù chỉ là trùng hợp, cậu bé này vẫn là một khối ngọc thô đáng để mài giũa.Buổi sáng hôm nay Kiều Phong chỉ cần Hứa Trăn làm thế thân cho Hứa Trí Viễn.

Nhưng bây giờ, hắn lại nổi lòng yêu mến người tài, muốn ký hợp đồng với Hứa Trăn.Điều kiện ngoại hình tốt thế này, khả năng bắt chước hiếm thấy cỡ này, không làm diễn viên thì khác nào phí phạm của trời?Trời cho mà không nhận thì sẽ bị trách tội!“A Trăn à…” Nghĩ vậy, thái độ của Kiều Phong bỗng trở nên thân thiện, cười tủm tỉm nhìn Hứa Trăn, dò hỏi: “Tương lai cậu định làm nghề gì?”Nếu hắn nói còn chưa nghĩ ra thì mình sẽ thừa dịp này lừa gạt một trận! Thiếu niên 18 tuổi có mấy ai đã quy hoạch rõ ràng về cuộc đời của mình đâu!Ai ngờ nghe thấy câu hỏi này, Hứa Trăn lại không hề do dự nói: “Tôi dự định xuất gia.”Kiều Phong: “…”Gượm đã, cậu vừa nói gì cơ?Xuất gia á?“Xuất gia” là nghề nghiệp à?Hứa Trăn nói: “Hiệp hội quản lý Tam Đàn Đại Giới quy định phải tròn 20 tuổi mới được nhập giới.

Hiện giờ tôi đang học trường trung cấp tại học viện Phật học Pháp Vân, đến khi tốt nghiệp, tôi dự tính sẽ vừa làm công, vừa thi vào đại học, khi nhận được chứng nhận tốt nghiệp thì cũng vừa tròn 20 tuổi.”Hắn nói chuyện với vẻ mặt trang nghiêm: “Hiện nay, chùa chúng tôi chỉ có một mình sư phụ sở hữu chứng nhận thập sư (1).

Giờ đây sư phụ đã lớn tuổi, tôi không thể để chùa miếu đoạn tuyệt truyền thừa.


Sau khi nhập giới, mọi công việc trong chùa đều sẽ do tôi gánh vác.”(1) Thập sư: Hội đồng giới sư trong đại giới đàn truyền giới Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Sa di, Sa di ni, Bồ tát giới.

10 vị sư là: 1.

Đàn đầu hòa thượng 2.

Yết Ma A Xà lê 3.

Giáo thọ A Xà lê và 7 vị tôn chứng sư, từ vị thứ nhất đến vị thứ 7.

Ba vị ngồi trên là tam sư, 7 thầy ngồi 2 bên hay phía dưới là thất vị tôn chứng sư.Kiều Phong: “…”Hắn đột nhiên không biết nói gì bây giờ.Thằng bé này… đúng là có chí hướng rộng lớn đấy chứ!Hắn rối rắm thật lâu, cuối cùng vẫn tạm thời từ bỏ ý định khuyên nhủ dụ dỗ, quyết định đóng xong cảnh quay này rồi tính tiếp.Vẫn còn nhiều thời gian.


Dù sao hắn cũng là anh em ruột của Hứa Trí Viễn.

Nên chờ đến khi thời cơ phù hợp rồi mình lại nhắc tới chuyện này vậy.…Tối hôm đó, mấy người ở khách sạn đi ngủ sớm, dự tính sáng hôm sau dậy sớm một chút.Thứ nhất là vì họ ở trọ cách ảnh thị thành khá xa xôi, cần trừ hao thời gian kẹt xe giữa đường.

Thứ hai là vì Tuyết Trúc có một cảnh quay đánh võ khá dài, Kiều Phong phải dẫn Hứa Trăn đến trường quay trước để làm quen với việc treo dây cáp.Dây cáp, cũng chính là dây thép, là một loại đạo cụ thường dùng để hỗ trợ diễn viên hoàn thành cảnh quay đánh võ trong phim ảnh.Hứa Trí Viễn xuất thân là ngôi sao nhí, từng đóng không ít phim võ hiệp, cực kỳ quen thuộc với việc dùng dây cáp.

Còn Hứa Trăn thì hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện này.

Lần đầu tiên sử dụng chắc chắn sẽ lạ lẫm, không thể bảo đảm sẽ không tiết lộ sơ hở.Nhưng có câu nói người tính không bằng trời tính….