Bạch Tuyết Đan cuối cùng cũng đút hết chén canh cho Lâm Nghiêm, cô nhìn anh trai hỏi:

_"Anh muốn dùng thêm không? Em đi lấy cho anh".

Lâm Nghiêm nhìn cô đầu lắc nhẹ, cô thấy vậy đi đến lấy nước cho anh uống, Tuyết Đan bàn tay cầm khăn lau miệng cho anh, miệng cô khẻ nói:

_" Anh à!"

_" Hơn một tuần nữa em sang Mỹ".

Lâm Nghiêm mở to đôi mắt nhìn cô, liền hỏi: " em sang đó làm gì?".

Tuyết Đan nhìn anh, cô biết anh không vui khi cô đi, cô nhẹ nhàng đáp:

_" Em qua đó cùng Gia Khiêm giải quyết đám tàn binh còn xót lại trong vụ vừa rồi, nếu không chúng sẽ là mối nguy hại về sau của chúng ta, diệt cỏ thì phải diệt tận gốc đó anh".

Lâm Nghiêm nhìn cô nét mặt như van nài nói:

_" Em có thể đợi anh khỏi, anh sẽ đi cùng với em được không?".

Tuyết Đan lắc đầu nói:" anh hãy nghỉ ngơi cho lành, em cùng Ngọc Tuệ và Đinh Phúc đi cùng một số anh em được tuyển chọn kĩ càng, với lại mình phối hợp với bên Đặng thị nên anh an tâm, anh ở đây điều hành công ty cùng với Đồng Nhan, và lo cho ba nữa".

Lâm Nghiêm biết là không thể làm cô đổi ý, anh buồn bã im lặng nhắm mắt không nhìn cô nữa.

Tuyết Đan thấy anh như vậy cô khẻ lắc đầu cười nhẹ.

Lúc này ngoài cửa phòng có người mở,cô nhìn ra thì thấy ba cùng Gia Khiêm bước vào, cô liền đứng lên cuối chào ông. Lâm Vũ bước tới bên giường của con trai ông lên tiếng:

_" Tiểu tử con thế nào rồi?" Nghe tiếng ba hỏi Lâm Nghiêm mở mắt nhìn ông trả lời:

_"Con vẫn tốt thưa ba!"

Gia Khiêm nhìn Lâm Nghiêm anh cười nhẹ nói: " lâu rồi mới gặp lại cậu, tôi không ngờ lại gặp trong trường hợp này thật không vui chút nào, cậu mau lành, còn đi uống vài ly với tôi".

Lâm Nghiêm nhìn anh đầu khẻ gật, Lâm Vũ ngồi xuống ghế, quay sang nhìn Tuyết Đan hỏi:

_" Anh con nó ăn gì chưa?".

Tuyết Đan gật đầu liền đáp: "dạ con vừa cho anh ấy ăn xong, còn thuốc thì con chưa thấy Hy Doanh đưa, anh ấy cũng vừa tỉnh không lâu".

Lâm Vũ gật đầu lại hỏi tiếp: còn vết thương của con đã uống thuốc chưa? Mà con đã ăn cái gì chưa?.

Nghe ba hỏi cô đành im lặng, đầu khẻ lắc nhẹ, Lâm Nghiêm nghe cô bị thương ánh mắt của anh liền nhìn vào cô, anh lo lắng hỏi:

_"Tuyết Đan! Em bị thương ở đâu? Có nặng lắm không? Sao không nằm nghỉ mà còn vào chăm sóc cho anh như vậy chứ? Mà còn chưa ăn uống gì, em thật biết chọc giận người mà ".

Lâm Nghiêm cầm điện thoại gọi cho Đồng Nhan, điện thoại reo lên hai tiếng Đồng Nhan bắt máy: alo nhị lão đại! Lâm Nghiêm lên tiếng hỏi:

_"Cô đang ở đâu?".

Đồng Nhan trong điện thoại liền đáp:" em đi lo việc thu mua công ty theo lời của lão đại".

Lâm Nghiêm lại nói:" sắp về chưa?" Đồng Nhan nhanh miệng đáp:

_"Sắp về rồi ạ!"

_"Khi về ghé mua cháo tổ yến cho lão đại, đem về tổng bộ ".

_" Dạ em đã rõ!"

Lâm Nghiêm nói xong liền cúp máy, anh quay nhìn Tuyết Đan liền nói: em về tổng bộ nghỉ ngơi đi, ăn rồi uống thuốc đi, ở đây không cần em lo lắng, mau đưa ba về đi, anh nói xong quay mặt vào trong tường không nhìn cô.

Lâm Vũ nhìn thái độ của con trai, ông biết nó đang cảm thấy đau lòng, cùng thấy mình bất lực, không bảo vệ được người con gái mình yêu, vậy mà còn để cô chăm sóc lại mình, đối với người đàn ông đó là một sĩ nhục lớn, ông lên tiếng nói với Tuyết Đan:

_" Con về tổng bộ đi, ở đây có Hy Doanh và Ngọc Tuệ rồi" Tuyết Đan gật đầu đứng lên, cô nhìn anh trai đang giận dỗi, cô thở ra nặng nhọc rồi rời đi, Gia Khiêm tiễn cô ra xe rồi anh mới quay lại phòng bệnh.