Bạch Lâm Nghiêm cùng Bạch Tuyết Đan hai người trở về tổng bộ của Đặng  Gia, lúc này tại phòng khách mọi người tề tựu đông đủ không thiếu ai .

Tuyết Đan bước tới gần mọi người cô liền lên tiếng nói.

_ Lúc nãy Gia Khiêm gọi cho anh Lâm Nghiêm bảo tối nay đến theo địa chỉ này dùng cơm với anh ấy, nói xong cô đưa tấm giấy có ghi địa chỉ cho mọi người, rồi cô liền bước đi lên phòng của mình cô mấy ngày nay không ngủ được bao nhiêu, giờ thật sự có chút mệt.

Lâm nghiêm nhìn mọi người anh cười nhẹ lên tiếng: " mọi người chuẩn bị đi tối nay mình đi khám phá bí mật của Gia Khiêm " nói xong anh cũng bước đi theo Tuyết Đan lên phòng của họ.

Tuyết Đan vào phòng nhưng không khóa cửa cô biết lát nữa Lâm Nghiêm sẽ theo vào, cô lấy đồ đi vào phòng tắm, Lâm Nghiêm mở nhẹ cửa phòng bước vào, anh cũng cẩn thận khóa lại cửa .

Bước vào bên trong tai anh nghe được tiếng nước chảy trong phòng tắm, cô đang tắm trong đó, Lâm Nghiêm cởi đi áo khoác ngoài, treo lên móc, anh cởi luôn chiếc áo sơ mi trắng treo lên, anh ở trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn sáu múi rõ ràng, nước da trắng mịn không thua gì phái nữ, anh mệt mỏi nằm lên giường, mắt liền nhắm hờ chút cho đỡ mỏi, anh đang cố tình chờ Tuyết Đan ra để trò chuyện.

Mười lăm phút sau Tuyết Đan từ trong nhà tắm bước ra trên người cô mặc bộ đồ sọc ngắn mát mẻ ở nhà, tóc ướt được cô quấn nằm gọn trong chiếc khăn trắng lớn, vừa bước ra mắt cô đã thấy Lâm Nghiêm đang nằm trên giường, anh đang nhắm mắt ngủ, cơ thể anh cơ bắp cuồn cuộn lộ ra trước mặt Tuyết Đan thật làm cô bị lôi cuốn, cô lau ráo tóc xong, bước chân từ tốn cô đi lại bên giường ngồi xuống bên Lâm Nghiêm cô nhìn anh lúc ngủ thật sự là rất đẹp, người anh trai này đã bên cô từ nhỏ, những gì cô thích anh đều cho cô, anh bảo vệ cô tuyệt đối trong mọi vấn đề dù cô sai hay đúng anh đều đứng về phía cô, thật sự trong trái tim cô từ khi hiểu biết cô đã thương mến người anh này, bây giờ đây tình cảm đó đã vượt ra khỏi mức anh trai và em gái mất rồi.

_ Nhưng điều mà Tuyết Đan hạnh phúc nhất là chính anh cũng đã yêu cô giống như cô yêu anh vậy, chỉ có điều khác là cô không hề nói ra, chỉ có ngầm đồng ý mà thôi, vì còn tình cảm của Gia Khiêm cô phải nói rõ ràng với anh, lúc đó cô mới an tâm mà nói yêu Lâm Nghiêm.

Bàn tay cô tinh nghịch vuốt ve gương mặt anh, dần dần lại trượt xuống trước ngực, rồi xuống nơi cơ bụng sáu múi hấp dẫn của anh, ngón tay thon dài cô vuốt qua lại nơi bụng anh.

Lâm Nghiêm nãy giờ vẫn vờ ngủ, nhưng lúc này bị cô trêu chọc như thế này thì anh không còn có thể chịu nổi nữa rồi, anh liền mở to mắt nhìn cô bé nghịch ngợm trước mặt, anh bất ngờ lật cả người cô nằm xuống nệm, anh thì đè lên phía trên cô, đôi mắt anh đầy dục vọng nhìn cô say đắm,  miệng  khẻ cười nhẹ nói.

_ Em thật là biết cách giết người mà, em là người câu dẫn anh phạm tội, thì đừng trách kẻ phạm nhân này ra tay không dị tình nhé, vừa dứt lời Lâm Nghiêm ôm chầm lấy Tuyết Đan môi anh liền nhắm đến môi mềm mại của cô mà hôn cuồng nhiệt, bàn tay anh cũng không ngoan ngoãn mà chạy loạn khắp nơi trên cơ thể thơm tho xinh đẹp cùng đầy hấp dẫn của Tuyết Đan