Đào Dụ Ninh thật sự rất xuất sắc, không chỉ có thành tích là tiến bộ nhanh chóng, mà các phương diện khác cũng tiến bộ theo, theo lời Dư Hiện nói: "Không hổ danh là vợ tui."

"Cậu tém lại đi." Đào Dụ Ninh nói, "Tôi không có quen cậu."

Cậu nói như vậy, Dư Hiện cũng không tức giận, hai người trốn trong phòng, xoa bóp chỗ này, bấm bấm chỗ kia, Dư Hiện chặn Đào Dụ Ninh vào góc tường, đùa cậu giống như đùa với mèo con: "Cậu nói lại lần nữa xem, có quen tôi không."

Đào Dụ Ninh cầm một cái gối ôm hình con cọp chắn trước người, cười hì hì nói: "Không quen!"

Một giây sau, Dư Hiện chồm lên ôm người vào trong lòng, sau đó dùng sức vò tóc cậu.

Đào Dụ Ninh một bên bị chà đạp một bên gào thét: "Đây đâu phải núi của thổ phỉ! Tôi không muốn làm áp trại phu nhân cho cậu đâu!"

Dư Hiện sắp bị cậu làm cho cười chết, ôm người ngả xuống bên cạnh, môi gần như là hôn vào tai Đào Dụ Ninh: "Không muốn cho thật à?"

Mặt Đào Dụ Ninh hồng lên: "Không cho!"

Nói xong, cậu trốn lủi về phía bên trái, kết quả bị Dư Hiện mò kéo trở về, thuận thế cà cà vào lòng ngực đối phương.

"Đừng lộn xộn, tôi mệt rồi." Đào Dụ Ninh lấy đầu ngón tay chọt chọt vai Dư Hiện: "Rốt cuộc cậu vẫn không đi?"

"Không đi."

Trước khai giảng lớp 12, trường học tổ chức cho khối của bọn họ ra ngoài du lịch, nói đây là buổi vui chơi cuối cùng, sau đó trở về chuyên tâm học tập, Dư Hiện không có hứng thú với chuyện này, dù sao cũng là tự nguyện báo danh, vậy nên hắn sẽ không báo.

Đào Dụ Ninh vốn còn đang do dự, vừa nghe Dư Hiện nói không đi, cậu cũng không muốn đi nữa.

Quan hệ của cậu với người khác không tốt, có đi thì cũng tính là đi chơi với Dư Hiện, kết quả Dư Hiện người ta không đi, thì cậu đi làm chi nữa.

"Haiz, tôi không đi với bọn họ, hai tụi mình đi chơi đi."

Đào Dụ Ninh không thể bỏ qua bất kỳ dịp đi chơi nào, cậu bám vào vạt áo Dư Hiện: "Có được không? Có được không? Chỉ hai tụi mình, cũng không cần cha mẹ đi theo luôn."

Dư Hiện cười: "Cậu muốn đi đâu?"

"Đâu cũng được, miễn là chỗ tốt, cậu muốn đi đâu?"

Dư Hiện thấy không hứng thú với chuyện này, liền nói: "Cậu quyết định đi, nếu cậu có thể thuyết phục được cha mẹ cho hai tụi mình đi riêng, tôi thì không thành vấn đề."

Đào Dụ Ninh cười: "Khà khà."

"Cậu cười cái gì?"

"Cười cậu đó." Đào Dụ Ninh nắm cằm Dư Hiện, "Anh trai này nha, ban đầu tôi còn tưởng cậu không muốn đi chơi nên mới không báo danh, thảo nào là muốn ở lại chờ tôi đây."

Dư Hiện ôm eo Đào Dụ Ninh, tay vỗ nhẹ, hỏi: "Hả? Gì cơ?"

"Cậu chỉ muốn đi riêng với tôi, tôi nói đúng không?"

Lúc này khuôn mặt nhỏ của Đào Dụ Ninh lại bắt đầu hồng hào lên, một phần là vì khi nãy hai người đùa giỡn quá ầm ĩ, một phần là vì bây giờ hai người đang ở rất sát nhau.

Có lúc Đào Dụ Ninh rất muốn hỏi Dư Hiện một chút về quan hệ giữa hai bọn họ, tuy miệng lưỡi cả ngày đều không chính trực, nhưng trước giờ Dư Hiện vẫn chưa từng nghiêm túc nói thích cậu.

Đào Dụ Ninh cũng khốn khổ vì tình.

Dư Hiện nhìn cậu, trong mắt đều là ý cười: "Cậu nói sao thì là vậy."

"Vậy không được." Đào Dụ Ninh muốn rõ ràng, "Cho cậu nói."

"Đó là."

"Là gì?"

"Không muốn đi với bọn họ, chỉ muốn đi riêng với cậu."

Thật tốt. Đào Dụ Ninh thoả mãn cắn cắn cổ áo Dư Hiện, cười nửa ngày.

Chuyện đi chơi này, cha mẹ Đào ngay từ đầu đã phản đối kịch liệt, bởi vì bọn họ quá hiểu con trai nhà mình, một khi được ra ngoài chơi, tâm đều sẽ phân tán cả đi, phân tán rồi sẽ không thu lại, đợi đến khai giảng thì không chừng mọi cố gắng trước kia đều trở nên uổng phí.

Đến nay, bạn học Đào Dụ Ninh 17 tuổi. Cha mẹ Đào vẫn cho rằng đứa nhỏ này còn bị rối loạn tăng động.

Mà Đào Dụ Ninh nói: "Nhưng con đã bàn bạc xong với Dư Hiện rồi."

Mẹ Đào ngạc nhiên: "Con đi chơi với Dư Hiện à? Không phải là đi với mấy bạn khác sao?"

"Là Dư Hiện cơ." Đào Dụ Ninh nói, "Người khác tìm con còn không đi đây."

Cứ như vậy, cha mẹ Đào qua quá trình bàn bạc nghiêm túc, bọn họ cuối cùng nhượng bộ, đồng ý việc cho hai đứa đi chơi riêng, mà điều kiện tiên quyết là, không được đi quá xa.

Đào Dụ Ninh: "Yên tâm, không đi xa, hai tụi con đi một vòng đến phố cổ gần đây thôi."

Thật ra Đào Dụ Ninh là một thanh thiếu niên có sao nói vậy, cậu nói là đi cổ trấn ở gần đây, thì chính xác là sẽ không đi đâu xa.

Cậu với Dư Hiện gói gém nhanh chóng, đặt cho mình vé tàu dừng chân, sau khi sắp xếp ổn thoả, tới ngày thứ ba liền lôi kéo Dư Hiện nhảy lên xe lửa đi về hướng phố cổ.

Dư Hiện nói: "Cậu mang đồ theo đầy đủ không? Hai tụi mình sẽ ở đó một tuần lận đó."

"Yên tâm đi." Đào Dụ Ninh cầm đồ đạc mình mang theo, thoải mái nói.

"Còn có một thứ chưa mang theo."

"Hả?" Đào Dụ Ninh ngạc nhiên, "Còn cái gì nữa?"

Dư Hiện nói bên tai cậu: "Gel bôi trơn." 

Sau đó, trong buồng xe tàu hỏa bùng nổ một tiếng "Grừuuu", có một con hổ con, há miệng, muốn ăn thịt người.

Dư Hiện ôm cậu vào trong lòng ngực không cho kêu loạn: "Được rồi, được rồi, còn này nữa."

Đào Dụ Ninh giãy dụa.

"Còn nói gì nữa?" Đào Dụ Ninh hỏi.

Dư Hiện nói: "Câu cuối cùng."

"Được, cho cậu nói."

Dư Hiện cười cười, nựng nựng mặt cậu: "Mang tôi theo."