Artemis nhìn những văn tự kỳ quái trong ma kính.

Văn tự uốn lượn như rắn, lướt qua, phân tán, tụ hội, nhưng lại thủy chung không đọc ra được ý nghĩa đầy đủ.

Thiên phụ , vì sao có đôi khi ngay cả thần cũng không có cách nào nhìn thấu được vận mệnh?

Nếu nói, vận mệnh của nhân loại là bị thao túng ở trong tay thần , như vậy, vận mệnh của thần lại bị thao túng ở trong tay ai đây?

Cô ảm đạm xoay người rời đi.

Ngay tại nháy mắt khi cô xoay người, văn tự giống như bị một bàn tay mềm mại vuốt lên, tổ hợp thành một câu –

“Chúng ta, sẽ gặp lại.”

__________________________________

Trên bàn gỗ lim thật dài được trải lên một chiếc khăn màu xanh lá mạ, hai người ngồi xuống đối diện, không khí trong phòng lập tức trở nên khẩn trương mà ngưng trọng. Rất nhiều vị khách buông ván bài trong tay mình xuống, đi tới quan sát, ngay tại lúc bồi bàn mở miệng hỏi : “Hai vị chuẩn bị tốt rồi chứ?” Thì một tiếng hét lớn vang lên : “Từ từ! Chờ một chút –”

Mọi người quay đầu thì thấy Eric thiếu gia đang thở hổn hển ôm cái hòm chạy tới, sau đó thả hòm lên bàn, nắp hòm bung mở, lộ ra một đống đồng xu ở bên trong.

“Tôi cũng muốn tham gia!” Eric lớn tiếng tuyên bố, ánh mắt lại nhắm ngay Sriranda, rất có ý phân cao thấp.

Sriranda nhún vai, thản nhiên nói : “Tôi không sao cả.”

Gary vương tử liếc mắt nhìn cô một cái, dùng cái mũi khẽ hừ nhẹ một chút. Biff vội vàng nói : “Vương tử cũng không ý kiến.”

“Thật tốt quá, như vậy tôi có thể ngồi xuống rồi chứ !” Eric nhìn Melanie đang ngồi bên cạnh Sriranda, đột nhiên đem ghế dựa đến bên cạnh cô,“Tôi ngồi ở chỗ này! Melanie tiểu thư, hy vọng cô có thể đem may mắn của cô chia một chút cho tôi, để cho tôi cũng dính một chút ánh sáng.”

Melanie mím môi mà cười : “Đương nhiên có thể. Chỉ là nếu thắng thì phải chia hoa hồng cho tôi nha.”

“Không thành vấn đề!” Eric mở hòm, lấy các đồng xu ở bên trong ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng linh hoạt, mỗi lần không nhiều không ít vừa đúng 20 cái, xếp thành một hàng trên bàn.

Trong mắt Sriranda xuất hiện ánh sáng kì lạ, bỗng nhiên nhìn quanh bốn phía, cười nói : “Còn có bằng hữu nào muốn tham dự không?”

“Ha ha ha, ván bài có Gary vương tử cùng Luis thiếu gia là người trước mắt nổi bật nhất Florence, sao tôi có thể không đặt một chân đâu?” Cùng với tiếng cười là đám người bu xem tách ra tạo một con đường thông vào, một thân sĩ trung niên dắt một vị mỹ nhân xuất hiện bên bàn bài.

Đến khi thấy được mỹ nhân, Sriranda lập tức đoán được thân phận của ông ta — đại vương ngọc khí Jaquen. Cô đối với người được xưng là đệ nhất mĩ nhân Oka Biscay không có hứng thú, lại đối với Jaquen cảm thấy tò mò, ông ta là người duy nhất dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, dựa vào chính năng lực của mình lên chức nhân vật truyên kì trong mười đại phú hào ở Florence, hơn nữa đến nay vẫn không có người nào biết ông ta đến từ đâu, trong mắt người bên ngoài, ông ta cũng giống như cô, hoàn toàn đột nhiên xuất hiện, sau một đêm thành danh.

Sriranda vội vàng đứng dậy bắt tay cùng ông ta, không biết vì cái gì trong ánh mắt Jaquen nhìn về phía Sriranda lại tràn ngập hương vị rất quen thuộc, giống như nụ cười của một lão bằng hữu, xoay người ngồi xuống.

Mà bên kia, Mesle bá tước trong mười đại phú hào cũng cảm thấy hứng thú tham dự ván bài này, kể từ đó biến thành năm người tranh đấu.

Biff thấy mọi việc đã ổn định liền nói : “Nếu không còn ai muốn gia nhập thì bắt đầu đi.”

Bồi bàn thuần thục xốc bài, buông tay nói : “Mời các vị thiết lập mức cược.”

Eric đi trước đẩy ra 20 cái đồng xu. Jaquen cùng Mesle cũng đồng dạng, đến phiên Gary vương tử thì anh thêm 40 cái.

Sriranda nhìn hòm đồng tiền xu của Eric, lại nhìn nhìn những người khác, tuy rằng không khoa trương như Eric nhưng khẳng định cũng sẽ không kém gì so với anh ta, về phần Gary lại là đại tài chủ, kể từ đó, ván bài này liền trở nên thực vi diệu. Bởi vì ở góc độ nào đó, tiền tài người nào càng hùng hậu thì ưu thế càng lớn.

Haera vương tử đưa cho cô tổng cộng 1000 vạn Farrell, trừ đi lộ phí trên đường lúc trước cùng số tiền tạo danh tiếng cho cô mấy ngày vừa rồi,thì trước mắt chỉ còn lại có 500 vạn, ở hội triển lãm kiếm được 5200 vạn, hơn nữa còn có 1600 vạn ở trong tay Melanie, tổng cộng là 7300 vạn.

Không tính thiếu, nhưng cũng tuyệt đối không tính nhiều.

Trước mắt mình lại bị vây trong hoàn cảnh xấu.Bởi vậy, việc cần làm bây giờ là tận lực thắng càng nhiều tiền từ trong tay người khác càng tốt, như vậy đến cuối cùng mới có khả năng dốc toàn lực đánh cược với Gary vương tử.

Nghĩ đến đây, cô đem đồng xu chia làm ba chồng, mỗi chồng 10 cái, sau đó đẩy ra chồng thứ nhất.

Trong mắt Gary vương tử hiện lên một chút kinh ngạc, Biff cười nói : “Luis thiếu gia đã đổi tác phong lớn mật lúc trước rồi sao, trở nên cẩn thận như thế, thật là làm cho người ta có chút không quen nha.”

Sriranda nhẹ nhàng bâng quơ trả lời : “Khống chế phiêu lưu là điều kiện tiên quyết để chiến thắng, không phải sao?”

Biff tựa hồ ý thức được mình nói hơi nhiều, cười mỉa vài tiếng rồi không tiếp tục mở miệng nữa. Nhưng Jaquen lại như có hứng thú nhìn Sriranda, ánh mắt làm cho người ta bất an.

Bồi bàn bắt đầu chia bài, bởi vì hủy bỏ vai trò nhà cái nên mỗi người sẽ được chia hai lá bài, một lá lật trên mặt bàn, đó là minh bài, một úp xuống mặt bàn, đó là ám bài. Minh bài của Eric là 7, Jaquen là 2, Melse là 6, Gary là A.

Không thể không nói, con bài đầu tiên của Gary đã là con bài tốt. Bởi vì con A đại biểu là 1, cũng đại biểu 11, so sánh với những lá bài còn lại thì hình thức thay đổi tự do linh hoạt hơn nhiều.

Sriranda quan sát bài của mình, minh bài là 10, ám bài là 2. Cộng lại là 12 điểm, một con số khó quyết định.

Melanie ở một bên xem bài âm thầm thở dài trong lòng. Xem ra Sisi có chút xuất sư bất lợi,12 điểm, cách 21 điểm chỉ có 9. Bình thường dưới loại tình huống này, nếu có nhà cái thì trên cơ bản là không cần Hit (rút bài) chờ nhà cái mở bài, nhưng hiện tại ván bài bỏ đi nhà cái,12 điểm liền biến thành cục diện khó xử.

“stand.” Melse cùng Jaquen cùng đồng thời dừng bài.

Eric nghĩ nghĩ, lại đẩy ra 20 cái đồng xu : “Double.” (gấp đôi)

Gary liếc mắt nhìn Sriranda một cái,“stand.”

Hiện tại, ba người đều đã dừng bài, chỉ có Eric đặt cược hai lần. Bỏ qua Eric ở một bên tiếp tục rút bài cùng Melse có khả năng có số điểm rất cao không nói, thì minh bài của Jaquen là 2, lại lựa chọn đình bài, như vậy, ám bài của ông ta nhất định là 10, giống cô. Mà bài Gary nhất định là lớn hơn 12.

Làm sao bây giờ? Không rút bài, có nghĩa chỉ còn đường chết, tiếp tục rút, còn một đường sống.

Tay Sriranda đã muốn chạm đến lá bài lại đột nhiên rụt về, nói : “stand.”

Melanie kinh ngạc mở to hai mắt : Vì sao lại không cần? 12 điểm tuy rằng không tốt, nhưng tỷ lệ con bài tiếp theo nhỏ hơn 9 lớn hơn tỷ lệ lớn hơn 9 nhiều hơn a. Hơn nữa hiện tại đã có thể xác định 12 điểm phải thua, cũng là thua, vì sao lại mặc kệ mà không thử xem có được 21 điểm không ?

Bồi bàn đem bài chia cho Eric, sau đó ý bảo mở bài.

Jaquen thở dài, nói trước : “Ai, hôm nay vận khí của tôi không tốt lắm, mới vòng thứ nhất đã 12 điểm.” Lật ám bài lên, quả nhiên là 10.

Lúc này Sriranda cũng lật bài của mình lên, cười nói : “Xem ra chúng ta đồng bệnh tương liên.”

Melse ha ha cười nói : “Tôi so với hai vị tốt hơn một chút,15 điểm.” Mở bài ra, hé ra con 6 và con 9.

Ba người đem ánh mắt nhìn về phía hai người còn lại.

Eric lật lá bài thứ hai, là 3, lại lật lá bài thứ ba, là A. Tổng cộng vừa đúng 21 điểm!

Mặt anh ta lộ vẻ đắc ý, nói : “Thật xấu hổ, các vị, xem ra hôm nay vận khí của tôi không tệ nha. Ha ha.” Chỉ là khi anh ta vươn tay muốn đi lấy các đồng xu thì Biff lại hô lên : “Đừng gấp như vậy, ngài còn chưa xem bài của vương tử chúng ta đâu.” Eric cười : “Còn cần xem sao, trừ phi anh là BlackJack, nếu không……” Nói đến một nửa thì há hốc mồm dừng lại.

Trên chiếc khăn trải bàn màu xanh lá mạ, ám bài của Gary mở ra .

Là 10.

A cùng 10, trong trò chơi ‘ vách núi đen’ gọi là blackjack, so với bài có tổng điểm là 21 thì lớn hơn.

Vì thế Eric chỉ có thể trơ mắt nhìn miếng thịt đến miệng lại bay mất, khóc không ra nước mắt.

Melanie tiến đến bên tai Sriranda thấp giọng nói : “Tôi còn khó hiểu vì sao cô không chịu rút bài, thì ra cô đã sớm nhìn ra bài của Gary vương tử là Blackjack.”

“Không, tôi không có nhìn ra.”

“Hả ? ”

Sriranda thần bí cười cười, dựng thẳng lên ngón trỏ đối với cô ấy nhẹ nhàng “Hư” một tiếng. Melanie đành phải đoan chính ngồi xuống, đầy bụng hồ nghi, giống như có con mèo nhỏ dùng móng vuốt cào cào trong lòng , bức rứt khó chịu.

Sau đó, ván thứ hai bắt đầu.

Bài vận của Sriranda vẫn xấu như vậy, hé ra 8 và 5; 13 điểm. Cô lại không rút bài, vì thế lại thua trận.

Ván thứ ba, hé ra 2 và 4, sau khi rút bài, hé ra 6, lại là 12 điểm không hay ho.

Cơ hồ là trong chốc lát, ba chồng đồng xu trong tay cô liền thua hết.

Điều này làm cho mọi người bu quanh xem kịch vui không khỏi cảm thấy thất vọng, vốn tưởng rằng tiểu tử thần kỳ này ở trên bàn đánh bạc cũng có thể biểu hiện kinh người giống như đối với châu báu, nhưng hiện tại xem ra là bọn họ đều đã đánh giá cao cậu ta.

Sriranda không có chút thần sắc lo âu nào, lại lấy ra 30 cái đồng xu,10 cái một chồng, sắp thành một hàng ba chồng.

Lại nhìn những người khác đang ngồi, sau ba ván, Eric thua nhiều nhất, bởi vì anh ta đặt nhiều nhất; Melse thua 600 vạn, Jaquen không thua cũng không thắng, chỉ có Gary vương tử một người độc thắng, nhưng trên mặt khuôn luôn lãnh đạm của anh ta vẫn không có biểu tình gì như trước, làm cho người ta hoàn toàn không thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh ta là gì, nhưng thật ra Biff ở một bên tươi cười đầy mặt, đem hỉ nộ ái ố đều biểu hiện ở trên mặt.

Sriranda đột nhiên quay đầu, hỏi Melanie : “Cô thích ăn trứng thịt cuốn, hay là thịt bò tiềm chanh?”

Melanie sửng sốt một chút, đáp : “Trứng thịt cuốn.”

“A, phải không? Hai loại tôi đều đã từng làm, ngày mai làm cho cô ăn.” Ngay tại lúc mọi người đều đang bị phiên đối thoại này làm cho không hiểu ra sao, thì cô hướng bồi bàn làm một cái động tác tay, mỉm cười nói : “Cám ơn, có thể tiếp tục .”

Bồi bàn vội vàng thanh thanh cổ họng, chủ trì nói : “Mời các vị thiết lập tiền cược.”

Sriranda đem chồng đồng xu thứ nhất bên trái đẩy qua, vẫn là 10 cái. Nhưng mà, từ ván này bắt đầu, vận khí của cô bắt đầu chuyển tốt, lấy 18 điểm thắng lợi.

Ván thứ năm, cô thu hồi 10 đồng xu tiền vốn, đem tất cả 100 đồng tiền xu lời được đều đẩy ra.

Mọi người thấy cách chơi của cô rốt cục đã có biến hóa đều lộ ra vẻ hưng phấn, sau đó cô lại thắng một ván.

Ván thứ sáu, vẫn là 10 đồng xu tiền vốn, cùng tất cả đồng xu thắng được đẩy toàn bộ ra. Kết quả thua.

Melanie khẩn trương nửa ngày, nhìn đến lần này thì thất vọng thở dài. Sriranda lại cười an ủi cô, nói nhỏ : “Đừng thất vọng, chẳng lẽ cô không thấy được, tôi đã bắt đầu có khởi sắc sao?”

“Ách?” Melanie mở to hai mắt, thế này mới chú ý tới trước mặt Sriranda còn hai chồng đồng xu. Ban đầu Sisi bại 3, thua 30 cái đồng tiền. Hai ván sau đó Sisi bắt đầu chuyển thắng, tuy rằng tiền này đều thua hoàn toàn trong ván cuối cùng, Nhưng – tiền đánh bạc của Sisi lại cũng chỉ giảm bớt 10 đồng tiền xu.

Nhưng mà, vẫn không rõ, này có nghĩa là gì? Không phải là cũng thua tiền sao?

Ngay tại lúc cô có trăm vấn đề không thể hiểu rõ thì ván thứ bảy bắt đầu.

Sriranda lấy ra 10 đồng xu, cùng lúc trước khi còn thừa 2 chồng xảy ra giống nhau.

Ván thứ bảy thua; Ván thứ tám thắng; Ván thứ chín thắng.

Đồng xu trước mặt cô biến thành 220 cái. Sriranda đem 190 cái trong đó bỏ trở lại túi tiền, trên mặt bàn chỉ để lại 30 cái như trước, nhìn đến đây Melanie rốt cục hiểu được .

Nói cách khác, Sisi lấy ba chồng chia làm một tổ, mỗi tổ chỉ có 30 cái đồng xu, tuyệt không hơn. Ván thứ nhất đặt 10, nếu thua, ván thứ hai lại đặt 10, lại thua; ván thứ ba vẫn đặt 10, còn thua, lại vẫn dùng phương pháp đó bắt đầu tổ thứ hai, cứ như vậy, ở tổ thứ nhất cô thua tổng cộng 30 cái đồng xu.

Nhưng, nếu ván thứ nhất thắng, ván thứ hai lợi dụng thế thắng đặt hết ra, giả thiết mỗi ván có thể thắng 100 cái, như vậy ván thứ hai cô đặt là 110 cái. Lại thắng 100 cái, ván thứ ba đặt 210 cái, nếu mà vẫn thắng thì một tổ này của cô thắng tổng cộng 310 cái đồng xu.

Tóm lại, vô luận thắng một ván thế nào thì cũng đều sẽ dùng tất cả đặt hết vào ván tiếp theo, cho đến khi tổ thứ nhất chấm dứt.

Bởi vậy, trong mỗi tổ, nếu ba ván cô toàn thua, nhiều nhất cũng chỉ thua 30 đồng tiền. Nhưng chỉ cần có một ván thắng, chẳng khác nào ít nhất có thể bảo vệ một ván tiền vốn kia, tức 10 xu, nếu thắng luôn cái ván thứ ba trong tổ đó, như vậy những đồng xu thắng được sẽ bù lại toàn bộ tổn thất lúc trước của cô.

Cho đến khi Melanie xem hiểu được điểm này liền phát hiện đồng xu trong túi tiền, quả nhiên đã càng ngày càng nhiều.

Sriranda vẫn không gợn sóng không sợ hãi như trước, tiếp tục từ trong mười chồng lấy ra 3 chồng đặt ở trước mặt mình.

Trong quần chúng tựa hồ cũng có người chú ý tới cách đánh của cô, bắt đầu phát ra âm thanh sợ hãi than rất nhỏ. Mà bốn người trong cuộc, Eric đang phiền táo vò đầu, Melse lấy khăn tay ra xoa xoa mồ hôi trên trán, Jaquen cùng vợ ở một bên nhẹ giọng nói chuyện đùa một bên tiếp tục không nhanh không chậm đặt cược, chỉ có ánh mắt Gary vương tử càng ngày càng lợi hại nhìn chằm chằm cô, một chữ cũng không nói.

Ván bài trong trầm mặc tiếp tục tiến hành.

Melanie lại phát hiện vài cái chi tiết nhỏ nữa. Tỷ như, khi có người có bài là 4,5,6, mà bài Sisi là 12 điểm, hoặc hơn 12 điểm thì sẽ không Hit ( rút bài); Mà khi có người có bài là 7,8,9 cùng A, bài Sisi chỉ cần dưới 17 điểm liền nhất định sẽ Hit, khi bắt được những lá bài đồng điểm 10,J,Q,K tuyệt đối không Split( tách bài) , nhưng nếu là double Ace (2 con A), lại sẽ kiên quyết mở ra.

Bên kia chơi đến trời đất mù mịt, cô xem hoa cả mắt.

Rốt cục, Melse bá tước đẩy ghế dựa, đứng lên, lấy khăn tay lau mồ hôi nói : “Thật có lỗi, xin thứ cho tôi không thể lại tiếp tục phụng bồi.”

Ông thua tổng cộng 7000 vạn, thật là không thể không rút lui. Nhưng thua còn nhiều hơn so với ông ta là Eric lại vẫn mặt đỏ tía tai kiên trì như trước, không chịu nhận thua.

Từ đầu tới cuối không thắng cũng không thua Jaquen cười cười, nói : “Nơi này không khí thật nặng nề a, tôi cũng nên rời khỏi thôi. Ở bên ngoài quan sát, nói vậy sẽ càng thú vị hơn.”

Kể từ đó, chỉ còn lại ba người là Sriranda, Gary vương tử, cùng Eric.

Melanie thấy đầu Eric toàn là mồ hôi liền quan tâm hỏi một câu : “Ngài có khỏe không, Eric thiếu gia?”

“Rất tốt, tuyệt đối không thành vấn đề!” Anh vỗ bộ ngực trả lời.

“Tôi thấy ngài vẫn nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Anh ta lại một ngụm cự tuyệt : “Không được! Còn không có phân ra thắng bại cuối cùng đâu, ít nhất cũng phải chờ tôi thu hết lại hòm tiền xu đã thua rồi mới tính, có phải hay không ? Aha! Aha ha ha!”

Thật đúng là một kẻ ngu ngốc. Mọi người lắc đầu thở dài ở trong lòng.

Eric một bên săn ống tay áo một bên đối nói với bàn : “Còn đứng ngốc cái gì, tiếp tục a!” Đúng lúc này thì một gã gia bộc rẽ trong đám người bước nhanh đi đến bên người anh ta, đem một tờ giấy đưa tới trước mặt anh.

Sau khi Eric xem qua tờ giấy, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nói một câu “Thực xin lỗi, thất lễ một chút” Liền đứng dậy vội vàng rời khỏi.

Melanie mắt sắc, liếc mắt một cái liền thấy được trong giấy kia viết –

“Đến đây một chút, tôi dạy cho anh phương pháp tất thắng.”

Phía dưới kí tên : Isaac · Vera.

Eric chạy nhanh lên lầu hai, ba bước thành hai bước phá mở cửa phòng, gấp giọng nói : “Mau! Mau mau! Em họ, cứu người như cứu hoả, mau dạy tôi làm thế nào mới lấy lại đươc số tiền này!”

Trong căn phòng lớn chỉ thắp một ngọn đèn, màn che nhẹ buông xuống, thiếu niên trên giường ngồi dậy, lông mi thật dài, khi giương mắt con ngươi trong suốt phản chiếu hình ảnh ngược của người khác, sắc mặt tuy rằng trắng bệch, nhưng vẫn tuấn mỹ thanh tú như trước, người đó không phải ai khác, đúng là Isaac.

Anh nhìn Eric nhẹ nhàng cười : “Đừng nóng vội.”

“Còn không gấp được sao? Tôi cũng đã thua 1 triệu 2000 vạn ! Kia là toàn bộ gia sản trước khi chết mẹ tôi để lại cho tôi nha! Nếu như bị lão ba tôi biết, tôi chết định rồi!”

“Anh có biết mình sai ở đâu không?”

“Vận khí của tôi thật sự là rất thối !” Eric luống cuống vò tóc,“Tôi vẫn nghĩ mình đọc sách không được, kinh thương cũng không được, nhưng ít nhất đánh bạc vẫn là đẳng nhất , không nghĩ tới buổi tối hôm nay thất bại thảm hại như vậy, mẹ nó, thực làm cho người ta buồn bực! Đều do cái tên Gary kia!”

“Có liên quan gì đến Gary?”

“Sao lại không có liên quan? Nếu không phải trong ván thứ nhất anh ta hung hăng đâm lén tôi một phen, tôi sẽ bắt đầu cái số con rệp này sao?”

“Anh thật sự cảm thấy mình thua là do vận khí?”

“Chẳng lẽ không đúng?”

Isaac vươn tay đi lấy tách trà trên đầu giường, Eric vội vàng đi trước thay anh lấy trà, sau đó ủm trong lòng bàn tay đưa đến trước mặt anh. Đối với hành vi ân cần rõ ràng của anh ta như thế, Isaac buồn cười, tiếp nhận chén trà uống một ngụm rồi mới từ từ nói : “Vừa rồi khi nữ nô bộc đưa trà cho tôi, tôi hỏi cô ta anh đang làm gì, cô ta nói cho tôi biết anh đang ở dưới lầu cùng người khác đánh bạc. Đến khi cô ta nói ra đối thủ của anh gồm có những ai thì tôi đã biết đêm nay anh phải thua không thể ngờ, hơn nữa thua vô cùng thảm.”

Eric mở to hai mắt nhìn : “Vì cái gì?”

“Bởi vì anh tuyệt đối không phải đối thủ của hai người trong đó.”

Eric mày nhíu mặt nhăn càng sâu, vẻ tình không hờn giận,“Cậu là nói cái tên Gary vương tử chết tiệc kia sao? Còn có cái tên đáng giận Luis kia?”

“Gary? A không, không phải anh ta.” Bởi vì xưa nay đều biết vị anh họ này thuộc hạng người tứ chi phát triển đầu óc đơn giản, bởi vậy Isaac cũng không lại thừa nước đục thả câu,“Tôi nói là Jaquen.”

“Đại vương ngọc khí Jaquen?” Eric lộ ra một biểu tình không có khả năng, liền nói,“Không thể nào? Bộ dáng ông ta một dạng mềm yếu, sao lại có khả năng giỏi hơn so với tôi? Đêm nay ông ta căn bản không thắng tiền nha!”

“Như vậy ông ta có thua tiền hay không?”

Eric nhất thời ngẩn ra.

“Trong đánh bài, thắng hoặc là thua, tương đối mà nói đều thực dễ dàng, nhưng phải làm được đến mức không thua cũng không thắng, so với lên trời còn khó hơn. Anh thật sự nghĩ là kỹ thuật của ông ta không bằng anh, bởi vậy không có thắng tiền? Hay là cho rằng vận khí của ông ta không tệ, cho nên mới không có thua tiền?” Isaac khinh chọn lông mi, khóe môi tà dương,trước sau như một là một biểu tình cười như không cười, mỗi khi anh lộ ra vẻ mặt này chứng tỏ là đang rất giận. Eric nghĩ rằng : Thật là, mười mấy năm nay, tiểu tử này từ nhỏ đã luôn lộ ra biểu tình này, dường như người khác ở trước mặt cậu ta đều là đứa ngốc không bằng!

“Tôi vẫn cho rằng, trong mười đại phú hào ở Florence người chân chính có thể xưng là đại nhân vật , chỉ có Jaquen. Uống là uống rượu tốt, cưới là cưới mỹ nữ, kiếm cũng là một đống tiền lớn…… Ông ta là kẻ người khiến người ta khó có thể đoán ra nông sâu hay cạn, theo phương diện nào đó mà nói, cùng Sri — cùng Luis thực giống nhau.”

Nhắc tới Luis, Eric liền thương tâm,“Ai, đừng nhắc đến cái tên kia nữa . Ở những phương diện khác không thể so với cậu ta, nhưng tốt xấu gì trên bàn bạc cũng có thể vượt qua cậu ta chứ, không nghĩ tới ngay cả cái này cậu ta cũng tinh thông…… Thượng đế a, ngài vì sao lại cho tôi gặp một kẻ tình địch như vậy? Căn bản chính là đang trêu đùa tôi thôi!”

“Như vậy,” Isaac chậm rãi nói,“Nếu tôi nói cho anh, cậu ta là lần đầu tiên đánh bạc, anh có thể càng chịu đả kích hay không?”

“Không có khả năng!” Eric thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, chần chờ hỏi lại một lần,“Cậu nói…… Thật sự?”

Isaac vô tội trát trát con mắt.

“Không có khả năng, đêm nay cũng chỉ có cậu ta cùng Gary là thắng tiền, thủ pháp thực lão luyện.”

“Đó là bởi vì cậu ta nắm giữ được bí quyết.” Isaac lấy giấy cùng bút ra, bắt đầu viết cho anh xem,“Đầu tiên, đồng xu của cậu ấy vĩnh viễn là cố định , tức 10 cái đồng xu, lấy 3 chồng làm một cái đường ranh giới, nếu thắng, sẽ đem tất cả xu thắng được đều đặt hết một lượt, thua, liền bắt đầu lại từ đầu. Đúng vậy không?”

“Đúng.”

“Cái này gọi là phiêu lưu khống chế.”

“Phiêu lưu khống chế?”

“Tuyệt đại đa số người khi đánh bài đều ôm một loại ý tưởng ‘Thua khởi thắng không bù nổi” . Nói cách khác, ván thứ nhất thua 200 vạn, ván thứ hai liền đặt 400 vạn, lại thua, đặt 600 vạn hoặc là 800 vạn, hy vọng có một lần có thể thắng, cách đánh này nhất định tổn thất.”

Eric mê hoặc vò đầu,“Cái này có gì không đúng sao?”

“Ngược lại, nếu ván thứ nhất anh thắng 200 vạn, ván thứ hai liền đem tiền lời cất lại, vẫn đặt 200 vạn, lại thắng, lại đặt 200 vạn, có nghĩa là muốn bảo vệ thành quả thắng lợi.”

“Đúng vậy, tôi chính là làm như vậy !”

“Nói cách khác, đến khi anh thua, tiền đặt cược sẽ không ngừng lớn thêm; Mà khi anh thắng , tiền đặt cược cũng bằng nhau — đây là điển hình của thua khởi thắng không bù nổi. Như vậy kết quả sẽ là, trên cơ bản là thắng nhỏ sau đó lại không chịu thu tay, đến khi thua cũng lưu lại một câu ‘Cũng chỉ là trò chơi’ để an ủi tâm lý.”

“Em họ, cậu quá lợi hại, thật là xem thấu tôi nha!”

Isaac cầm bút viết viết trên giấy, lạnh lùng nói : “Bởi vậy, anh mới không kiếm được tiền, càng thua càng nhiều. Mà Luis không giống anh, cậu ta biết cách khống chế hai loại cục diện này, bởi vậy, cậu ta mới có thể thắng lớn.”

Eric quả nhiên chịu đả kích lớn, ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm cây đèn trên bàn, biểu tình hoảng hốt, cuối cùng đột nhiên cầm tay Isaac nói : “Em họ, cậu nhất định phải giúp tôi, lúc này cậu thật sự thật sự nhất định phải giúp ta! Tôi thật sự, thật sự…… Thật sự thực thích thực thích Melanie tiểu thư, thật sự thực thích nha……”

Anh ta đem khuôn mặt chôn ở trong tay Isaac, như động vật nhỏ bị thương nghẹn ngào khóc. Ngọn đèn mờ nhạt, trong ánh anh nhẹ nhàng tràn ra cảm giác bất lực.

Một nới nào đó mềm mại trong lòng Isaac lơ đãng liền bị xúc động như vậy .

Anh ta là anh họ của anh, bọn họ quen biết nhau hơn mười lăm năm, anh vẫn biết anh ta là kẻ ngu ngốc, mê rượu thích đánh nhau. Nhưng, tuy rằng đầu óc có chút ngốc lại từ nhỏ liền thích Melanie, nhìn cô ấy lập gia đình, nhìn cô ấy có con, nhìn cô ấy biến thành quả phụ, hai chữ yêu thích lại thủy chung không nói nên lời.

Giờ phút này, đứa ngốc này lại khóc ở trước mặt anh, khóc đến không hề tôn nghiêm, không hề giữ lại.

Anh có chút cảm khái cười cười, nhưng tươi cười kéo đến bên miệng lại biến thành thở dài : “Yên tâm đi, Melanie tiểu thư sẽ không bị người khác cướp đi , ít nhất, hiện tại sẽ không.”

“Cậu không cần an ủi tôi, bọn họ đều đã ở chung ……”

“Anh có một thứ mà Luis vĩnh viễn không thể so được.”

“Cái gì?” Eric mang vẻ mặt đầy nước mắt giống như nghe được một tia hy vọng cuối cùng, vội vàng ngẩng đầu lên.

Isaac nhìn anh, thực nghiêm trang nói : “Bởi vì, anh là đàn ông.”

Hy vọng trong mắt Eric nhất thời biến thành thất vọng.

Không có biện pháp, Isaac đành phải tiếp tục nói rõ : “Nói cách khác — Luis…… Không phải là đàn ông.”

“Đừng nói giỡn, tuy rằng cậu ta lớn lên có chút ẻo lả, nhưng cậu cũng không nên nguyền rủa người ta ác độc như vậy, nói cậu ta không phải là nam nhân chứ?”

Isaac không khỏi mắt trợn trắng. Là lỗi của anh. Anh sớm nên biết cùng vị anh họ ngu ngốc này nói chuyện thì tuyệt đối không thể quanh co lòng vòng. Đang muốn nói rõ thì Eric đột nhiên lại nhảy dựng lên, vỗ ót nói : “Tóm lại, cậu gọi tôi đến là muốn chỉ cho tôi phương pháp tất thắng, nhanh nói đi, tôi không thể để cho bọn họ ở dưới lầu chờ tôi mãi.”

“Cái gọi là phương pháp tất thắng chính là –” Isaac chậm rãi nói ra đáp án : “Hiện tại thu tay lại rời khỏi.”

Mặt Eric lập tức đen xì nói : “Xú tiểu tử, cậu đang đùa giỡn tôi?”

“Anh sở dĩ tham dự ván bài này đơn giản là vì Melanie tiểu thư, nhưng trên thực tế cô ấy căn bản không cần anh dùng phương thức này biểu hiện chính mình. Nếu cô ấy thích anh, cho dù anh không am hiểu chơi bài cũng sẽ thích. Nếu cô ấy không thích anh, thì cho dù anh có là vương bài cũng không có được tâm của cô ấy. Huống chi, mối quan hệ giữa cô ấy cùng Luis cũng không phải là loại quan hệ ái muội như anh nghĩ.” Mắt thấy Eric trừng mắt lại muốn phản bác, Isaac vội vàng đem đáp án nói ra,“Bởi vì, Luis là nữ.”

“A, cậu ta là nữ…… Từ từ! Cậu nói cái gì? Phụ nữ?” Eric một phen nhéo áo Isaac, há hốc miệng cơ hồ có thể bỏ lọt một quả trứng gà.

“Ừm .”

Ánh mắt Luis đen nhánh, cẩn thận quan sát cũng không nhìn thấy lỗ chân lông, da thịt trắng nõn cùng cánh tay tiêm gầy, nhất thời nhất nhất ánh vào trong đầu Eric, lúc trước vẫn chưa phát giác, nhưng sau khi nghe lời nói kinh động từ miệng Isaac liền đột nhiên cảm thấy tên kia căn bản chính là phụ nữ, ánh mắt phụ nữ, làn da phụ nữ, cùng tay phụ nữ. Trời ạ, sao anh có thể đem cô ấy xem thành đàn ông? Đơn giản là vì cô ấy mặc quần áo đàn ông sao?

Mình thật đúng là người mù!

Nếu cô ấy không phải đàn ông, mà là phụ nữ, nói cách khác, quan hệ giữa cô ấy cùng Melanie cũng không phải quan hệ tình nhân? Wase! Quá tuyệt vời! Eric đứng lên, vui vẻ xoay vòng vài cái, lấy một loại biểu tình say mê nói : “A, thượng đế, con cảm tạ người, người đã làm thế giới của con khôi phục sắc thái……”

“Bây giờ còn muốn thắng sao?”

“Không muốn thắng!” Trảm đinh tiệt thiết.

Isaac nhẫn cười, cố ý hỏi : “Như vậy chút tiền thua kia làm sao bây giờ?”

“Thua thì thua đi. Chỉ cần tâm Melanie tiểu thư còn chưa có bị người khác cướp đi thì chút tiền kia tính là cái gì!”

“Không, vẫn có thể thắng trở về .” Isaac thu lại giấy bút, nhìn anh mỉm cười,“Đem tiền thừa của anh cho Luis, giúp cô ấy thắng. Như vậy, khi cô ấy thắng thì anh cũng liền thắng.”

“Cậu cảm thấy cô ấy nhất định sẽ thắng Gary vương tử?”

Đôi mắt Isaac hơi trầm xuống, khẳng định nói : “Nhất định.”

“Ok, nghe lời cậu!” Eric một bên bước chân như nhảy múa, một bên mãn nhãn đào tâm ra khỏi phòng.

Isaac nhìn bóng dáng của anh ta, tay cầm thành quyền để ở bên môi cười khẽ, nhưng tầm mắt chuyển tới nơi nào đó, con ngươi thanh thúy ảm đạm buồn bã.

Trên giường mềm mại thoải mái, ga trải giường màu xanh lam như mây, nhưng mà bên đùi phải lộ ra lại là một vùng tuyết trắng.

Băng vải tầng tầng quấn quanh.

Che dấu da thịt, cùng với, vết thương vỡ nứt.

Trong đại sảnh phía bắc lầu một, Sriranda cùng Gary đang lẳng lặng chờ đợi.

Hai người đều thuộc loại hình ít lời trầm mặc, bởi vậy cũng không có vẻ lo âu, ngược mọi người đang vây xem đều thấp giọng nói nhỏ, chờ đợi có chút không kiên nhẫn.

Ngay tại lúc đó thì tiếng bước chân vui vẻ vang dội từ ngoài cửa truyền đến, mọi người quay đầu liền thấy Eric thiếu gia tươi cười đầy mặt chạy vào, xua tay nói : “Thực xin lỗi thực xin lỗi, làm cho mọi người đợi lâu.”

Biff bất mãn nói thầm nói : “Nếu biết đợi lâu, cũng đừng lề mề như vậy, ngồi xuống mau bắt đầu đi.”

“A không không, tôi không chơi nữa.” Eric đem tất cả đồng xu còn lại trong hòm đẩy qua một bên, cười đến sáng lạn nói,“Này đó đều cho cậu, xem như tôi gia nhập với cậu, thắng chia cho tôi chút hoa hồng là được, thua cũng không quan trọng. Cố lên, tôi ủng hộ cậu!”

Chuyển biến lớn này làm cho mỗi người ở đây đều lắp bắp kinh hãi.

Melanie kinh ngạc nói : “Eric thiếu gia, vì sao ngài không chơi?”

“Nghĩ không chơi thì sẽ không chơi thôi, Aha, Aha ha ha.” Eric đem ghế dựa kéo đến cô gần, ngồi xuống vỗ vỗ bả vai Sriranda, cười tủm tỉm nói,“Cố lên, tôi đối với cô rất tin tưởng, Aha, Aha ha ha.”

Mọi người thấy thế cũng không khỏi rùng mình, trong lòng dâng lên một loại cảm giác mao cốt tủng thiên– người này không phải là thua điên rồi chứ?

Sriranda lại gặp biến không sợ hãi lạnh nhạt cười nói : “Tốt, trước đa tạ.”

Melanie nhìn cô lại nhìn Eric, có chút tò mò, có chút nghi hoặc, không rõ đến tột cùng có chuyện gì đã xảy ra, hai người này dường như đã thông đồng cùng nhau tốt lắm, thật là khó hiểu.

Biff ho khan thật mạnh một cái, đem lực chú ý của mọi người một lần nữa dẫn trở lại ván bài,“Nếu Eric thiếu gia tuyên bố rời khỏi, như vậy hiện tại cũng chỉ còn lại vương tử đại nhân cùng Luis thiếu gia . Hai vị nếu đã chuẩn bị tốt liền bắt đầu đi, thời gian không còn sớm .”

Bồi bàn ở một bên nghe vậy đang muốn hô bắt đầu,thì Gary vương tử đột nhiên mở miệng nói : “Chờ một chút.”

Loát loát loát, tất cả ánh mắt mọi người đều quét về phía anh ta.

Mà trong mắt anh ta, thủy chung đều chỉ có một người là Sriranda, nhìn cô, đọc nhấn rõ từng chữ nói : “Một phen quyết thắng thua thế nào?”

Bốn phía nổi lên một trận xôn xao.

Trong lúc đó, Sriranda ngồi ở chỗ kia như một cái bóng màu đen, có chút mờ ảo lại chân thật tồn tại. Rõ ràng tồn tại, nhưng làm cho người ta cảm giác rất mơ hồ.

Những ai khi lần đầu tiên gặp cô đều sẽ chú ý Melanie trước rồi mới chú ý tới người bên Melanie, nhưng một khi chú ý tới cô, sẽ rất khó có thể đem ánh mắt từ trên người cô dời đi, Nhưng, nhìn mãi sẽ cảm thấy mình cách cô thực xa xôi, hơn nữa càng ngày càng xa, vĩnh viễn không thể tới gần.

Thật đúng là mê hoặc người a.

Mọi người cảm khái ở trong lòng.

Mà trong lúc bọn họ cảm khái, người mê hoặc kia giơ lên cánh môi thiển sắc, đáp lại đề nghị của vương tử : “Cầu còn không được.”

Vì thế, một ván bài cuối cùng liền giải quyết dứt khoát như vậy.

Vương tử Olmec đại lục đấu với thiếu niên thần bí Luis, đến tột cùng ai sẽ là người thắng lợi cuối cùng? Vấn đề này tựa như nam châm nắm chặt lấy tâm mọi người, vì thế người vây xem càng đến càng nhiều, cuối cùng toàn bộ các bàn bạc khác trong đại sảnh đều vắng không , tất cả mọi người đều đi tới bàn này, vẻ mặt chờ mong, ánh mắt hưng phấn.

Gary vương tử đem một nửa đồng xu đẩy ra ngoài.

Sriranda nghĩ nghĩ, cũng đuổi kịp số lượng của anh ta.

500 đồng xu, tất cả đều đặt trên bàn bạc, ánh mắt nhiều người vây xem đều nhìn đến đỏ bừng.

Ngay từ đầu đã là 5000 vạn, thật có khí thế dọa người nha!

Bồi bàn bắt đầu chia bài.

Mọi nơi trở nên im lặng dị thường, ngay cả tiếng hít thở đều biến mất. Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào cánh tay của bồi bàn, những ngón tay sạch sẽ không có một chút dơ bẩn đang đem bài không tiếng động đưa tới trước mặt hai người. Lá thứ nhất, mở ra, lá thứ hai, bất động.

Mọi người nhất tề “A” một tiếng.

Trên chiếc khăn trải bàn màu xanh lá mạ, hai lá minh bài đều là 3.

Nói cách khác, hai người đều đánh mất khả năng có BlackJack.

Sriranda nhẹ nhích lá ám bài nhìn thoáng qua, khi nhìn rõ con số ở mặt trong lại vô lực thở dài, là 2.

5 điểm, xem ra cô không thể không tiếp tục rút bài rồi.

Bên kia chiếc bàn dài, Gary vương tử đem tất cả đồng xu còn lại đều đẩy hết ra, nói một câu : “Hit[ Rút bài ].”

Sriranda mân môi. Những đồng xu ban đầu của cô là lấy từ trong số 160 cái kia của Melanie, trải qua một phen so đấu vừa rồi tăng đến 1700 cái, hơn nữa vừa rồi Eric đưa cho cô 240 cái, tổng cộng là 1940 cái.

Nếu không muốn động đến 5700 vạn trong ngân hàng kia, thì phải vận dụng hợp lí vào 1940 cái kia mới được.

Đã đặt ra 500 cái, còn lại 1440 cái.

Nghĩ đến đây mới đẩy tiếp 500 cái ra, tiếp tục đuổi kịp,“Hit.”

Bồi bàn lại bắt đầu chia bài. Lá bài thứ ba từ hướng ngược lại chuyển tới trước mặt cô.

Dù là cô trấn định thế nào thì giờ này khắc này cũng cảm thấy có chút miệng khô lưỡi đắng. Thật chậm đi hé mở lá bài kia ra, đến khi thấy rõ con số trên mặt thì Melanie ở phía sau phát ra một tiếng thở dài không mấy nghe thấy.

Đó là con 7, nhu nhu cổ, là đáng đùa với cô sao.

Đáng giận lại 12 điểm.

Rút hay không rút, đều thành lựa chọn khó khăn.

Gary vương tử đột nhiên búng ngón tay, một người hầu phía sau tiến lên trước, đem một hòm đầy tiền xu đặt lên mặt bàn, lấy ra 500 cái trong đó.

“Hit.”

Anh ta còn rút bài?!

Sriranda nắm chặt ngón tay, buông ra, lại nắm chặt, nhận thấy trong lòng bàn tay đầy mồ hôi ẩm ước.

Không thể thua!

Tuyệt đối không thể thua!

Đối với Gary mà nói thì cái này chỉ là một trò chơi, nhưng đối với cô, cũng là đem tất cả tương lai ra đánh cược khiêu chiến một lần. Cái này không phải vì món lãi kếch sù, không phải du ngoạn cũng không phải vận khí, mà là công việc.

Đúng vậy, đây là công việc của cô.

Ánh mắt đen như bóng đêm nhẹ nhàng buông xuống, đem tất cả rung động cùng toàn bộ cảm xúc đều che dấu hết, còn lại chỉ có ánh sáng lạnh sâu kín, đạm mà xa xôi.

“Hit.” Cô lần thứ ba đuổi kịp.

Lá bài thứ tư đưa tới. Melanie cùng Eric ở phía sau đều bắt đầu hô hấp dồn dập. Sriranda lần này không lại chần chờ, rất nhanh mở ra xem –8. Bài tốt!

Nói cách khác, hiện tại trong tay cô có 20 điểm, tỷ lệ thắng rất lớn.

Hẳn là có thể thu tay lại đi.

Gary vương tử sau khi nhìn bài mình, sắc mặt âm trầm, ngón tay vô ý thức nhẹ xao đồng xu trước mặt, tháp, tháp tháp, tháp, tháp tháp. Bởi vì mọi nơi thực im lặng nên khiến cho âm thanh rất nhỏ này thực rõ ràng, một chút một chút, giống như đập vào lòng người.

“Double.” Anh ta đột nhiên mở miệng, cũng ý bảo người hầu đem toàn bộ đồng xu còn lại đổ hết lên mặt bàn.

Rầm, tất cả đông xu màu sắc diễm lệ đều đổ hết lên mặt bàn màu xanh lá mạ, vun cao giống như ngọn núi nhỏ.

Lòng người xem đều như dao cắt. Này đều là tiền a! Lấy số tiền đó đi ra ngoài ném người, đều có thể ném chết một số lớn!

Nhưng anh ta liền tùy tùy tiện tiện liệng ra ngoài, bởi vậy có thể thấy tài phú của Olmec dồi dào cỡ nào.

Khi tất cả mọi người vì đống đồng xu này mà tiếc nuối thì Sriranda cũng là nghĩ : Vì sao Gary khẩn cấp như thế? Chẳng lẽ anh ta xác định lá bài tiếp theo của mình không tệ? Cho dù không tệ, thì tỷ lệ anh ta được 21 điểm cũng nhỏ hơn 1.5%, không cần thiết phải theo anh ta. Đúng vậy, không theo.

Ở trong lòng Sriranda làm ra quyết định.

Cô đem bài buông, ngẩng đầu nhìn bồi bàn, đang muốn hô lên “stand” thì trong một khoảnh khắp, một đạo linh quang ở trong đầu xẹt qua, lời nói đến bên miệng lại đột nhiên biến thành “Double”.

Trong lúc nhất thời, tay chân rét run, cả người lạnh lẽo.

Melanie đè lại cánh tay của cô, cũng là một bộ không dám tin. 20 điểm còn muốn bài, cùng muốn chết có gì khác nhau?

Khi đám người đang xao động, đánh đến từng bước này không khí đã tới hồi gay cấn.

Vô luận ai thua ai thắng đều trở thành nổi danh cả nước thậm chí cả bốn đại lục. Bởi vì, số tiền đặt cước của ván này rất cao, trước đó chưa từng có!

Vì thế lá bài cuối cùng rút ra, ở trước cái nhìn chăm chú của mọi người đẩy ngang tới trước mặt hai người.

Sriranda vươn tay, lại giật mình phát hiện tay mình hơi hơi phát run, vì khống chế lại cái loại run run này, cô cố ý hít thở thật sâu rồi định thần, nhưng đầu ngón tay vẫn còn run.

Một ván kết thúc này đối với cô mà nói, thật sự là quá mức trầm trọng.

Tuy rằng tư duy luôn nhắc nhở phải trấn định trấn định, nhưng thân thể cũng không chịu khống chế bắt đầu phản ứng theo tự nhiên.

Cô thu tay lại, nhẹ nhàng mà thở dài.

Có đôi khi, bản năng của nhân loại cũng thật phiền toái.

Cô liếc nhìn Eric bên cạnh, trên trán Eric đều là mồ hôi, so với cô càng trầm trọng hơn nhiều.

Vì thế cô nói : “Anh tới giúp tôi mở bài.”

Eric ngây người một chút, nửa ngày mới phản ứng lại : “A? Cái gì?”

“Ván này anh cũng có phần, như vậy lá bài cuối cùng mở ra liền do anh thay tôi mở đi.” Sriranda mỉm cười với anh, cũng y như ý liệu, tay cô liền dừng run.

Nhân loại, khi gặp được khốn cảnh mà sợ hãi hết sức, một khi thấy người khác còn sợ hãi hơn so với mình thì cái loại khẩn trương này sẽ lập tức bình ổn xuống — bởi vậy có thể thấy được, nhân loại là động vật trời sinh ích kỷ, có bản năng vui sướng khi người gặp họa.

Ánh mắt của cô chuyển hướng đến đối diện, một lòng trở nên trong trẻo mà bình tĩnh.

Gary vương tử một tay chống đâu, một tay đặt lên bàn, lấy tư thế dựa lưng vào ghế mà ngồi, theo ý nghĩa nào đó, anh ta càng trầm tĩnh hơn so với cô, bởi vì người dẫn dắt ván bài này thủy chung là anh ta, mà cô, bởi vì tiền không đủ cho nên không thể không bị vây vào thế bị động.

Nghĩ đến thật đúng là ảo não, nhưng cũng không thể tránh khỏi.

Phép tắc của thế giới này chính là như thế, cô không thể không tuân thủ. Nhưng mà, sẽ không có tiếp theo.

Nói cách khác, Gary vương tử nếu không thể thắng cô trong một ván này, từ nay về sau, cũng sẽ không có cơ hội bức cô đến bước như hôm nay.

Giống như cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, Gary ngẩng đầu nhìn về phía cô, tầm mắt hai người chợt gặp nhau, Gary vương tử luôn luôn có danh gọi là băng sơn đột nhiên nở nụ cười.

Tuy rằng ý cười kia thực nhạt, hơn nữa nhìn qua càng như là khiêu khích, nhưng, cũng đủ để cho mọi người khiếp sợ.

Anh ta đem bài của mình chậm rãi mở ra từng lá.

Lá thứ nhất là 2, lá thứ hai 4, lá thứ ba 6, lá thứ tư 5, sau đó, đến phiên lá thứ 5.

17 điểm còn dám rút bài, vị vương tử này tác phong lớn mật, một chút cũng không đặt cô vào mắt.

Trong đại sảnh im lặng, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào lá bài cuối cùng, không dám nháy mắt thư một cái.

Hai đầu ngón tay được bão dưỡng thật tốt đặt trên mặt lá bài lại bắt đầu nhẹ nhàng gõ, tháp, tháp tháp, tháp, tháp tháp. Ý trêu chọc người mười phần.

Sriranda đột nhiên mở miệng nói : “Không cần mở, hiện tại tôi là có thể nói cho mọi người lá bài cuối cùng của ngài là –3.”

Bốn phía nhất thời ồ lên.

Gary vương tử nheo lại ánh mắt, biểu tình có vẻ càng thêm âm trầm.

“Hơn nữa tôi cũng có thể nói cho mọi người, lá bài cuối cùng của tôi là A.” Sriranda nói xong, hướng Eric phiêu liếc mắt một cái,“Anh còn không mở?”

Eric giật mình lại nghi hoặc, run run vươn tay đến lá bài cuối cùng, theo ngón tay thon dài của anh nâng lên,con số màu đen trên mặt bài rốt cục xuất hiện ở trong mắt mọi người–

Quả nhiên là A.

Toàn trường oanh động.

Melanie nhảy dựng lên, ôm cổ cô hô : “A, thượng đế, thật là A! Bảo bối , quả thực chính là kỳ tích!”

Ánh mắt Sriranda không rời nhìn chằm chằm Gary, lạnh băng, bình tĩnh lại kiên quyết.

Gary vương tử lại thủy chung trầm mặc , không nói một lời.

Thanh âm vui mừng của mọi người dần dần lắng xuống, đều đem lực chú ý quay lại lá bài cuối cùng trên bàn của anh ta, lá bài kia đến tột cùng là cái gì? Vương tử vì sao không nói lời nào? Mà Luis làm sao có thể đoán được ?

Một loạt vấn đề làm cho mọi người hoang mang, lòng hiếu kỳ tăng tới cực đỉnh, cũng sắp muốn nổ mạnh.

Lúc này, vương tử đột nhiên cử động .

Anh ta đứng lên, ghế dựa ma sát với nền đá cẩm thạch bóng loáng phát ra âm thanh chói tai, sau đó, lại liếc mắt nhìn Sriranda một cái, xoay người rời đi.

Biff vừa thấy anh ta đi liền vội vàng cầm áo khoác ở một bên lên, đứng dậy đuổi theo : “Điện hạ, Từ từ ! Từ từ chờ tôi……”

Eric kiềm chế không được liền bổ nhào lên bàn, cánh tay dài lật mở lá bài cuối cùng kia lên, trên mặt bài tuyết trắng, con số tựa như nữ thần mỉm cười thắng lợi, mê người mà sủng nịch nhìn anh.

–3!

Thật là 3!

Thế nhưng lại thật là 3!

“Cậu biết ma pháp?” Anh ta mừng như điên xoay thân qua, vẻ mặt sùng bái nhìn về phía Sriranda.

Mà sau khi Sriranda nhìn đến lá bài kia xong thì trên mặt lại nổi lên một loạt biến hóa, giống như sắc xảo đều bị hòa tan, tất cả khí thế lợi hại cùng bức người trước đó đều không thấy, chỉ còn lại có ý cười nhu hòa tựa gió xuân.

Thấy sao? Cha ở trên thiên đường.

Đây là cô của hiện tại.

Hăng hái, mọi việc đều thuận lợi.

Trên thế giới này đã không còn cái gì có thể cản trở cô giương cánh tung bay.

Bồi bàn tính xong liền hội báo với cô : “Chúc mừng ngài, Cameron tiên sinh, ngài tổng cộng thắng được 4 triệu 8000 vạn.”

Tiếng vỗ tay vang trời.

Tối nay nhất định sẽ có người được ghi danh trong sử sách của Florence.

Bởi vì có người ở trong tối này sáng tạo ra chiến thắng lớn nhất từ trong lịch sử.

“Chúc mừng anh!” Melanie ôm Sriranda, hôn hôn hai má của cô, “Bảo bối , anh biết không? Số tiền này có thể mua được cả tòa thành Mira.”

“Nếu tôi thật sự muốn mua thành Mira, thứ nhất liền sẽ đưa cho cô.” Sriranda thân sĩ cúi thấp người hôn tay cô ấy, làm cho tất cả nữ sĩ ở đây thét chói tai.

Eric ở một bên nhìn, trong lòng cảm khái nghĩ : May mắn người này là nữ, nếu không chỉ bằng chút tiểu xảo tạo niềm vui cho nữ nhân này thì người đàn ông nào sẽ là đối thủ của cô?

Đem tất cả đồng xu gom lại, Melanie kéo tay Sriranda trở về phòng.

Dọc theo đường đi, cô đều không ngừng hỏi một chút đề.

“ Sao cô có thể đoán được lá bài cuối cùng là con gì? Chuyện này rất thần kỳ.”

Sriranda cười cười, nhẹ nhàng bâng quơ trả lời : “Tính ra .”

“Hả? Tính ra?”

“Ừm, trong 21 điểm, tổng cộng có 13 loại bài, có bài đối với chúng ta có lợi, chúng ta gọi nó là bài tốt, có bài đối chúng ta bất lợi, thì gọi là bài xấu. Nếu chúng ta gặp bài tốt thì sẽ thêm tiền đặt cược, khi bài xấu giảm bớt đi tiền đặt cược hoặc là không đặt, như vậy tỷ lệ thắng sẽ lớn hơn 0.”

Melanie kinh ngạc, nghe xong nửa ngày mới nói ra một câu : “Hoàn toàn nghe không hiểu.”

“Trong tất cả các lá bài,6 là dễ dàng bắt trúng nhất, xác suất bắt trúng là 42.32%, A là con bài không dễ dàng bắt trúng nhất, như vậy tỷ lệ chỉ có 11.53%, con 2 hình thành 21 điểm xác suất lớn nhất là 11.8%, mà 10 hình thành 21 điểm xác suất nhỏ nhất, chỉ có 3.4%……”

“Từ từ, một đống con số lớn nhỏ như vậy, tôi nghe mà đầu cũng đã muốn hôn mê.”

Sriranda tiếp tục giải thích : “Có xác xuất phân bố như thế, thì vấn đề này liền dễ dàng hiểu hơn. Giả định xác suất xuất hiện mỗi loại bài là 1/13, bước đầu tiên chúng ta phải làm chính là, căn cứ xác suất xuất hiện mỗi loại bài khác nhau mà phỏng đoán ra điểm xác xuất phân bố của nó. Bước thứ hai, căn cứ điểm xác suất phân bố bài của mình và của đối thủ, rồi lựa chọn dùng hay không dùng loại sách lược có tỷ lệ thắng đó. Đem số bài hai người có ra so sánh, loại nào có tỷ lệ thắng lớn hơn liền chọn dùng.”

“Tóm lại chính là mỗi lần bài mở ra, liền đem tất cả khả năng tính một lần, đúng chứ?”

“Đúng vậy. Nhưng sách lược không phải là quan trọng nhất, người thắng chân chính mấu chốt là ở chỗ tính bài. Một, nó có thể điều chỉnh tiền đặt cược lớn nhỏ. Hai, điều chỉnh ra sách lược. Nói như thế, cô có biết khi chơi loại bài 21 điểm này thì tổng cộng phải dùng bao nhiêu lá bài?”

“78 lá!”

“Như vậy trước khi tôi cùng vương tử chơi ván cuối cùng thì tổng cộng đã dùng mấy lá?”

Melanie nhíu mày nghĩ nghĩ, không xác định nói : “Dường như đã dùng hơn phân nửa…… Rốt cuộc là mấy lá đây?”

“64 lá. Sau đó chia ta 5 lá, chia Gary 5 lá, chỉ còn lại có 4 lá.” Sriranda nháy nháy mắt, cười đến rất là trong sáng,“Căn cứ vào việc đã biết rõ 70 lá bài trước đó, đoán bốn lá trong tay Gary, cùng bốn lá trong tay bồi bàn, có phải dễ dàng hơn nhiều không?”

“Dường như là dễ dàng chút, nhưng…… Nếu để cho tôi tính, cũng tính không ra .”

Sriranda thở dài, chỉ đành buông tha, nhún vai làm cái tư thế không sao cả.

Melanie cười hì hì, đem đầu dựa vào trên vai cô nói : “Tóm lại tôi biết cô rất lợi hại là được. Ưm, đầu thông minh chính là tốt, ngay cả chơi bài cũng cường hơn so với người khác, cái này thì ăn uống cả đời cũng không phải lo.”

“Đừng trông cậy.” Sriranda một bên vừa nói, một bên vừa mở cửa phòng ra,“Cái loại đánh bạc này,ngẫu nhiên dùng làm thủ đoạn nổi danh còn được, nếu thật muốn dính vào nó, chết như thế nào còn không biết……”

Nói tới đây,thân mình đột nhiên chấn động thật mạnh, giọng nói đứt đoạn.

Melanie cảm thấy kỳ quái, theo ánh mắt của cô nhìn vào trong phòng, chỉ thấy trên bàn đối diện cửa phòng hình như có thêm thứ gì.

Cô rõ ràng nhớ rõ khi các cô rời đi, trên bàn trừ bỏ một lọ hoa cũng không có vật gì khác, nhưng mà hiện tại, bên cạnh chiếc bình hoa kia bày ra một vật cao tầm với nó –

Búp bê vải.

Trên khuôn mặt trong của búp bê vải là hai viên mắt đen to tròn, một đầu mái tóc dài thẳng, đội một cái mũ đỏ quả dưa, mặc áo sơmi trắng cùng ngực màu vàng nhạt, bên ngoài còn có một cái áo khoác bụi màu lam, phía dưới là váy dài xanh lá mạ, mang một đôi tất màu đen…… Tóm lại từ đầu đến chân, màu sắc hỗn độn, không chỗ nào không hiện tục khí.

Melanie di một tiếng, đi qua lấy búp bê vải kia lên, đùa nghịch vài cái, cười nói : “Chỉ là một con búp bê thật đáng yêu thôi, cũng không biết ai đặt ở đây , thật thú vị có phải không, Sisi?”

Một bên vừa nói một bên quay đầu, tiếp theo liền thấy trên mặt vị bằng hữu không gì không làm được của cô có nét khiếp sợ trước nay chưa từng thấy.

Cái loại khiếp sợ này làm cả người cô cứng ngắc, duy trì tư thế đứng trước cửa, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

“Cô làm sao vậy? Sisi.”

Sriranda nhìn chằm chằm con búp bê vải trong tay cô, trong con ngươi đen nhánh ngưng chứa một vẻ phức tạp, như là bi thương, như là sợ hãi.

Melanie vội vàng bỏ búp bê vải xuống, đi qua cầm lấy tay cô.

Tay Sriranda lạnh lẽo.

“Xảy ra chuyện gì ? Sisi, cô thế này làm cho tôi có chút sợ hãi……” Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mơ hồ đoán được cùng con búp bê vải kia có liên quan. Hơn nữa, quen biết cô ấy mấy ngày nay, chưa từng thấy cô ấy thất thố như thế, kinh ngạc đồng thời lại có chút vui mừng khó nói nên lời.

Lúc trước Sriranda quá mức hoàn mỹ, đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay, trên mặt luôn mang một mặt nạ lạnh băng, tao nhã không hề có sơ hở, mà giờ phút này, rốt cục cũng có lúc yếu ớt mềm mại của “người”.

“Sisi……” Melanie mở miệng nhẹ gọi, dùng tay của mình sưởi ấm tay cô.

Đôi mắt Sriranda từ nùng biến thiển, chậm rãi xoay người đi nhặt lên búp bê vải bị vứt trên mặt đất, có nháy mắt Melanie cảm thấy cô sẽ khóc, nhưng chờ khi cô đứng dậy thì ánh mắt lại khôi phục trong trẻo đạm mạc bình thường.

“Melanie,” Cô nhẹ sờ mặt búp bê vải, thanh âm rất nhẹ nhưng thực trấn định,“Có thể nhờ tình báo trong gia tộc Cruise giúp tôi tra một người hay không?”