Edit: vũ hồng

Beta:yunafr

“ Tan sở rồi! Hôn nay có tiền lương! Chúng ta đi mua đồ!” một nữ nhân viên hưng phấn nói.

Một átwx quái khác cũng vui vẻ nói: “Tốt! ta đã muốn mua cái váy dài đó từ trước, hiện tại đang là đợt giảm giá mùa thu, hôm nay nhất định phải mua được nó về nhà!”

“ Cái đó…….em có thể đi cùng không?....” Một em gái mới đến ngập ngừng hỏi. Hai nhân viên nữ liếc cô một cái, một người trong đó hứ lạnh nói: “Chúng ta còn có chuyện khác! Em gái a, em về nhà trước đi!”. Nói xong, hai người lắc mông ra khỏi phòng làm việc. Miss Trần lúc này cũng cầm túi xách lên, cao ngạo liếc nhìn sang. “ Miss Trần, tan sở cùng đi nhé?” em gái mới tới lấy lòng nói.

Miss Trần liếc cô bé một cái, giầy cao gót giẫm trên sàn nhà kêu “ cộp…..cộp…”.Giọng nữ bén nhọn từ phía trước truyền đến “ Vậy còn không nhanh lên đi theo cho kịp?” em gái mới đến nghe thế vội vàng đuổi theo nói: “Miss Trần, em nghe nói gần đây có bán một sản phẩm…….”.

“……….” Đồng Thiên Ái nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi đột nhiên cảm thấy thật ra Miss Trần cũng không phải là người không có nhân tình. Ở sau tấm mặt nạ, mỗi người đều có một mặt lương thiện nếu như không thể với ai cũng đối xử thân thiện, thì cũng không bỏ đá xuống giếng, như vậy cũng là rất tốt rồi….

“ Thiên Ái…” Giọng nói trong trẻo của Tiền Y Y vang lên,ngay sau đó hai cánh tay mảnh khảnh từ phái sau vòng qua ôm lấy cổ cô: “Thiên Ái! Ta rất yêu Thiên Ái! Thiên ~ Ái ~….”

Ách… cảm giác tóc gáy dựng lên….đưa tay vỗ vỗ tay của cô bạn nói: “Y Y sao thế? Hôm nay có tiền lương cho nên cậu quá hưng phấn sao?”

Y Y cô bạn này...cùng những người phụ nữ bình thường thực sự dường như……. Không giống nhau… cô là người thẳng thắn…..hơn nữa tinh ranh như cáo ,rất yêu tiền…. yêu hơn tất cả….

"Thiên Ái! Hôm nay cậu phải theo mình ăn cơm! Mình mời!” Tiền Y Y cọ vào cổ của cô làm nũng nói.

Ăn cơm? Còn mời nữa?không nghe nhầm chứ? Đổng Thiên Ái hơi nghi ngờ hỏi: “Y Y hôm nay chẳng nhẽ có chuyện gì tốt sao? Làm sao lại mời cơm ta đây?”

Tiền Y Y rốt cuộc buông cổ cô ra đi vòng đến trước mặt cô, cúi người xuống, mái tóc ngắn làm nổi bật gương mặt hồng hào nhìn rất đáng yêu: “ Đây là một bí mật! theo ta ăn cơm! Được không?” đôi mắt to tròn chớp chớp..

Đồng Thiên Ái lại nhìn thấy trong ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc,trên khuôn mặt nở nụ cười: “Tốt! hôm nay cũng chỉ bồi Y Y ăn cơm không đi đâu cả!”

“ Muôn năm” Tiền Y Y vui vẻ hô lên.

“ Kịch____” cửa thang máy mở ra hai người vừa nói vừa cười cùng nhau bước ra khỏi thang máy.

“Thiên Ái thích ăn cái gì?”

“Ách….? Y Y thích ăn gì?....”

Trong đại sảnh vắng vẻ có một số đang vội vàng tan sở nhìn thấy bọn họ lúc này không tự chủ cùng bước chậm lại giống như là bị cuốn theo sự vui vẻ của bọn họ, hai người lúc này như tinh linh….. rơi vào phàm trần………

Đoòng Thiên Ái chợt nghĩ đến cái gì, buồn bã chớp đôi mắt thanh tú: “ Y Y…. ta muốn nói… Cậu nhất định phải ngồi......Xe máy à……” cái đó cô thực sự sợ chết a!

“……” Tiền Y Y liếc cô một cái, suy nghĩ một chút giống như đang hạ quyết tâm lớn, cắn răng nói: “Tốt ! hôm nay ngồi ô tô đi ăn đi ăn cơm đi,xe máy cứ để ở nhà gửi xe!”

Lần này Đồng Thiên Ái trợn to hai mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Y Y bên cạnh. Đánh….. không phải đâu…..hôm nay Y Y… bỏ nhiều tiền như vậy…..giống như đánh ai…hơn nưa còn muốn mời ăn cơm……. Này……

Ra khỏi cao ốc, Tiền Y Y kéo Đồng Thiên Ái chạy chậm ra đường. “ Sao lại không có xe? Tan sở đón xe ở Cao Phong Kỳ thật đúng là rất khó…khiến người ta cảm thấy ngạc nhiên!” Ló cái đầu nhìn ngó lo lắng chờ “xe không”đến. Lúc đó cách đấy không xa, một chiếc xe Benz đi tới. Màu đen của xe nói lên giá trị con người của chủ xe. Những tia nắng xuyên qua tán lá cây phủ lên chiếc xe trông thật cuốn hút. Xe Benz CLKGT là loại xe sản xuất số lượng có hạn. Mới nhìn đánh giá qua như vậy nhưng lúc này lại có cảm giác quen thuộc, tại một nơi cách xa như vậy mà chỉ liếc nhìn một cái cũng có thể nhận ra là xe của ai………

"Làm thế nào lại không có xe! Đài Loan sao lại có nhiều người như vậy a!" âm thanh lo lắng của Tiền Y Y vang lên bên cạnh mà giống như ở rất xa.

Đồng Thiên Ái sững sờ ở tại chỗ, trong khoảnh khắc này cảm thấy bốn phía như không có người.Lúc này như chỉ còn lại mình mình, còn có phía trước chiếc xe Benz chậm chậm đi tới.

"Thình —— thịch ——" nhịp tim càng lúc càng nhanh.Đồng Thiên Ái. . . . .cosTMi làm sao thế? . . . . . . Tại sao. . . . . . tim của mi. . . . . . Nhảy nhanh như vậy. . . . . . Chỉ là một chiếc xe. . . . . . trong xe chưa chắc đã phải. . . . . .Cứ coi như là hắn. . . . . . Tại sao lại kích động làm cái gì. . . . . . Phải bình tĩnh, trăm ngàn lần hãy bình tĩnh! Chẳng lẽ mình nghĩ đến, hắn lại đột nhiên đem xe dừng sát ở trước mặt mình sao? Trong lòng ngổn ngang những ý nghĩ gì đây? Đồng Thiên Ái! Mi phải tỉnh táo a! Trời ạ! Ai tới nói cho cô biết! Cô đến tột cùng là bị làm sao vậy? Thật đáng buồn____ Đột nhiên phát hiện mình không làm thế nào bình tĩnh được.Rốt cuộc chiếc xe Benz ở đại lộ một con đường khác đi lên vụt qua trước mặt. Khuôn mặt anh tuấn của Tần Tấn Dương, hiên ra trong khoảnh khắc, sau đó như gió biến mất, thậm chí cũng chưa kịp nhìn thấy rõ ràng đã biến mất không thấy. . . . . .

"Tại sao không có xe! Ông trời! Ta sắp điên rồi!" tiếng gào của Tiền Y Y vẫn thỉnh thoảng vang lên.

Đồng Thiên Ái lại đột nhiên cảm thấy yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim mình đập.