Đây mới thật là một khách sạn rất nhỏ, một hang mười cái bàn sôpha màu hồng quýt để dựa lưng vào nhau.Khăn trải bàn màu vàng chanh,cảm giác rất sáng lệ.

Tâm tình trong nháy mắt trở nên sáng sủa…..

Điếm rất nhiều món ăn,đều là chút món ăn gia đình.Dấm đường tiếu đứng hang, rau cải xào nấm hương,cá tươi,tôm xào với nước sốt, còn có một tô canh chua trứng.

Phương Tình cùng Quý Hướng Phàm ngồi cạnh nhau,than mật gắp thức ăn, đùa giỡn lẫn nhau.

“Quý Hướng Phàm!Mau đưa tôm bóc vỏ !” Phuơng Tình dùng chiếc đũa chỉ vào một ít tôm sốt, mặt hiện lên vẻ thèm ăn

Quý Hướng Phàm liếc cô một cái,cố ý cùng cô cãi vã, “Là em ăn tôm,cũng không phải là anh muốn ăn!Tại sao muốn anh bóc? Chẳng lẽ em không có tay sao?”

Phương Tình nhìn chằm chằm người con trai bên cạnh,cắn chiếc đũa, “Hai lựa chọn!Bóc!Còn chưa phải bóc!”

“A?Vậy em gả hay còn chưa phải gả đây?”Quý Hướng Phàm không quên cò kè mặc cả,trực tiếp vào chủ đề.

“,,,,,,,” Phương Tình bị anh nói như thế cũg đỏ mặt,có chút ngượng ngùng liếc mắt Quý Hướng Phàm, “Anh nói lung tung gì thế!Ai muốn gả cho anh!”

“Tất cả ba mẹ đều nói!” Quý Hướng Phàm hướng cô dịu dàng cười, “Hiện tại cũng không khác lắm!Trước tiên có thể đính hôn!”

“Hướng Phàm đại ca đáng thương!”Đồng Thiên Ái đột nhiên toát ra một câu nói như vậy!

Vừa mới dứt lời,cùng lúc đó,sáu con mắt,ba đạo ánh mắt bắn ra,cùng nhau chăm chú vào trên người cô.

Cái gì cái gì nha!Loại ánh mắt này!

Đồng Thiên Ái buồn bã cố ý thở dài,một tay chống cằm, “Hướng Phàm đại ca, trên thể giới nhiều phụ nữ như vậy,người nào tốt anh không chọn,cư nhiên lại chọn một người cực kỳ hung hãn!”

“Cho nên em ở chỗ này nhắc nhở anh!Anh về sau ngày ngày không dễ chịu rồi…! “vợ tương lai” của anh sẽ lấy tất cả thời gian riêng tư của anh!”

“Quý Hướng Phàm nhìn về phía Phương Tình bên cạnh,trong mắt nhu tình hiện rõ, “Tất cả riêng tư của anh chính là cô ấy!Còn sợ gì đây?”

“……..”Phương Tình “Ai nha” một tiếng.

Đồng Thiên Ái hướng Quý Hướng Phàm phụ họa, “Vậy ngươi có lấy chồng hay không nha?Cái mác “Quý phu nhân”rất tốt a!”

“Thiên Ái chết tiệt!”Phương Tình liếc xéo cô một cái,”Ta……”

“Ngươi làm sao?” Đồng Thiến Ái cùng Quý Hướng Phàm đồng thời hỏi.

Phương Tình nghẹn đỏ gương mặt,qua một thời gian,rốt cuộc đầu hang, “Không phải kết hôn sao?Ta muốn cùng Thiên Ái kết hôn!Trước có thể đính hôn!”

Ách……Thế nào vòng tới vòng lui……Cư nhiên lại vòng lên người cô? Cô như thế nào nói tiếp đây?Thật là buồn bực!Quá buồn bực!

“…………..”Đồng Thiên Ái hiển nhiên có chút xấu hổ,len lén dung đuôi mắt liếc nhìn Tiêu Bạch Minh bên cạnh.

Hỏng bét!Mới vừa rồi lại đem anh Bạch Minh như không thấy!Cô làm sao lại phạm phải sai lầm như vậy!Mình cùng Tiểu Tình còn có anh Hướng Phàm nói chuyện đến khí thế ngất trời,cư nhiên cũng không có quan tâm người bên cạnh Tiêu Bạch Minh vẫn không nói gì,chợt mở miệng nói, “Thật ra thì tôi cũng có dự tính này,muốn cùng Thiên Ái xác nhận.Nhưng là bây giờ còn không thành thục,đính hôn là một đề nghị tốt!”

“Thiên Ái!” Tiêu Bạch Minh đưa tay cầm tay cô,nghiêng đầu sang chỗ khác, chân thành hỏi, “Không biết,em có nguyện ý hay không?”

“………..”Đầu óc trống rỗng.

Đồng Thiên Ái nhìn Tiêu Bạch Minh,hiển nhiên còn chưa có từ trong cơn chấn động thức tỉnh.

Anh Bạch Minh…….Nói cái gì đây?.......Hỏi cô có nguyện ý hay không cùng anh đính hôn?......Cô cón chưa có chuẩn bị tư tưởng…..Làm như thế nào lấy……

Nhưng là,lúc trước không phải đã nghĩ tới muốn cùng anh Bạch Minh cùng sống cả đời sao?

Tại sao giờ phút này lại do dự đây?

“Thiên Ái!Như thế nào?Chúng ta cùng nahu nhưu?”Phương Tình bắt đầu giựt dây rồi.

Tiêu Bạch Minh nhìn khuôn mặt luống cuống của cô,trong long hoảng hốt. Nụ cười nơi khóe môi cứng ngắc hạ xuống,lạnh nhạt nói, “Không sao!Chung thân là việc đại sự!Cho Thiên Ái suy nghĩ kỹ càng mới được!”

“…………”Nghe được thanh âm của anh lại êm ái như thế,tất cả do dự dường như cũng bị tan biến hết rồi!

Mình muốn không phải là một người như vậy ôm tỏng ngực sao?Hy vọng tương lai mỗi một ngày đều có người làm bạn.Có thể đối với hắn vui vẻ,cùng nhau oán trách không vui…………..

Như vậy hiểu được mình,tha thứ mình,bao dung mình,mình vẫn còn suy tính những gì đây?

Đúng vậy!Không cần suy tính……

Lựa chọn anh là chính xác!Mà cái người cuồng ngạo đó,cắt đứt không cùng hắn dây dưa không rõ!

Trở tay cầm lấy tay của anh,chần chừ mở miệng,trấn định nói. “Anh Bạch Minh,chúng ta đính hôn đi!”

“……”Lần này đổi thành Tiêu Bạch Minh ngây dại nhìn.Một giây sau,vô cùng sung sướng.Bởi vì lời nói của cô,cảm thấy trên thế giới này mình là người hạnh phúc nhất.

Có cô,tựa như có tất cả…….

Có phải hay không lấy được người yêu sâu đậm…. CHình là một loại cảm giác như vậy………

Cao ốc Tần thị.

Quan Nghị xoa mi tâm,đem máy tính tắt đi.Nghiêng đầu nhìn thời gian,lúc này mới phát hiện đã sắp qua bảy giờ!Hắn thật là mệnh khổ,cho nên đời này đoác chừng sẽ chết ở Tần thị rồi!

“Đô đô ------“ điện thoại vang lên.

Thân thể hướng bên phải,đưa tay nhận điện thoại, “Xin hỏi Tần đại tổng tài, lần này lại phân phó cái gì à?”

“Gần đây thông minh!Vừa tiếp điện thoại cũng biết là tớ!”Tần Tấn Dương ở bên đầu kia điện thoại tâm tình tốt nói.

Quan Nghị nhíu mày, ý tứ có chút khinh bỉ, “Tại thời gian này gọi điện thoại đến phòng làm việc của người ta, không cần suy nghĩ cũng biết là cậu!”

“Chuyện xử lý như thế nào?”Không cùng hắn đùa giỡn nữa, trực tiếp hỏi.

Nóng nảy!Nhìn xem!Còn chưa nói đến ba câu!Bản tính đã lộ!Cũng biết gọi điệnt hoại tới đây,chính là hỏi thăm chuyện tình của cô bé cô nhi kia!Hắn chấp hành công việc thư kí này thật là buồn thảm!

Thở dài nói, “Chuyện cũng làm xong!Ngày mai cô ta sẽ tới Tần thị bắt đầu đi làm!”

Vậy thì tốt!Tớ dự định quay trở về trước thời hạn!Chuyện làm tốc độ tốt lắm!”Nói xong,không chút nào lưu luyến đem điện thoại tắt.