Không khí bây giờ trở nên cổ quái, còn có chút kỳ hoặc. Đồng Thiên Ái không biết đã xảy ra chuyện gì sau lưng cô. Nội tâm mang theo sợ hãi cùng bất an, khiến Đồng Thiên Ái trở nên cẩn thận hơn

Chiếc muỗng nhỏ khẽ chạm vào thành ly, phát re từng tiếng “Keng! Keng!”. Xung quanh bốn phía có rất nhiều người, nhưng tại nơi góc bàn nhỏ này, không khí thật yên lặng, chỉ có tiếng muỗng chạm vào thanh ly. Giữa yên lặng thế này, tiếng động nhỏ cũng trở nên phóng đại hơn, tiếng “keng keng” vang tận vào lòng người.

Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, nhìn kỹ cô gái nhỏ trước mặt mình. Trong hoàn cảnh này ai nên mở miệng trước đây? Nhưng nếu cả hai đều không nói chuyện vậy chuyện này giải quyết thế nào đây? Cho nên…

“Ôn tiểu thư! Cô có thể nói một chút về anh Bạch… à không Tiêu đại ca” Đồng Thiên Ái suy nghĩ đổi lại danh xưng. Vừa rồi có nghe cô gái này nói mình đã không còn cha. Nên hiện tại chính mình phải bình tĩnh như vậy mới không làm tổn thương thêm cô ấy. Bởi vì cô hiểu được nỗi thống khổ khi mất đi người thân.

“Thật xin lỗi… Thật xin lỗi… Thật xin lỗi…” Ôn Điềm ĐIềm cúi đầu, lầm bầm nhắc lại ba từ này.

Đồng Thiên Ái thấy thế lắc đầu, đặt tay mình lên bàn tay cô mới biết tay cô bé rất lạnh “ Không cần nói xin lỗi với tôi! Cô là cô gái tốt. Thích một người không có gì sai trái!”

Đúng vậy, thích một người không có gì sai. Nhưng nếu lỡ nhầm thích phải một người không nên thích đó mới là sai lầm.Anh Bạch Minh là người rất đáng để thích nhưng …….đáng tiếc cô mới vừa phát hiện ra thích của cô đối với anh ấy …..cũng không hề ít.

Ôn Điềm Điềm đưa tay khác lau đi nước mắt, rồi ngẩng đầu nhìn lên Đồng Thiên Ái.

“Tôi…. Tiêu đại ca… Anh ấy… Thật ra thì…” Ôn Điềm Điềm ấp úng nói, phát hiện ra chính mình càng nói càng loạn. Đồng Thiên Ái nhẹ vỗ mu bàn tay cô, kiên nhẫn nói “Từ từ nói, tôi có rất nhiều thời gian, tôi ngồi đây nghe cô nói chuyện lúc trước.”

Chuyện lúc trước từng thích ai đó, hai người từng có bao nhiêu kỉ niệm? Có bao nhiêu hẹn ước? Còn có cảm giác hạnh phúc không thể nào từ bỏ.

Ôn ĐIềm Điềm nghẹn ngào một hồi, cuối cùng mở miệng nói

“Tiêu đai ca là nhân viên trong công ty cha tôi. NĂng lực làm việc của anh rất tột. Việc gì anh ấy cũng có thể làm tốt. Cha rất quý anh ấy!Sau đó… Tôi cũng càng ngày càng quý mến anh ấy… Mỗi ngày đều theo cha đến công ty liền muốn theo cạnh anh ấy.”

“Tiêu đại ca luôn rất bận nhưng anh ấy không hề chê tôi phiền ha, lúc nào cũng mỉm cười. Anh ấy nói với tôi ‘ Điềm Điềm nghe lời, Tiêu đại ca phải làm việc’. Sau đó, tôi lại hướng Tiêu đại ca thổ lộ. Nhưng anh ấy nói là anh ấy đã có người trong lòng. Anh ấy rất thích một cô bé con rất hiền lành rất đáng yêu cũng rất đơn thuần. Mà tôi đối với anh ấy giống như em gái mà thôi…” giọng nói Ôn Điềm Điềm lúc này mang đầy vẻ cô đơn hiu quạnh.

Ôn Điềm Điềm bỗng cầm lấy tay Thiên Ái, hấp tấp nói “Đồng tiểu thư cô có lẽ cảm thấy rất kỳ quái. Tại sao tôi biết được tên của cô. Thật ra tôi cũng chỉ là tình cờ biết được tên cô.”

“Mấy ngày trước lúc làm tăng ca, Tiêu đại ca không biết gọi điện cho ai. Nhưng mãi vẫn không gọi được, anh ấy hô lên một tiếng tên của cô. Tôi là cô gái không tốt, tôi đứng nghe lén rồi sau đó nhớ được tên cô. Xin cô tha thứ tôi như thế này quấy rầy cô!”

. . . . . .

Đồng Thiên Ái nghe đến, trái tim chợt thắt lại buồn bã. Là ngày hôm đó sao? Hôm đó điện thoại cô hết pin, anh Bạch Minh cũng không phải không gọi điện cho cô. Đột nhiên, tâm tình cô trở nên uất ức, khó chịu, lạnh nhạt nói “Không sao!”

Anh Bạch Minh thật xin lỗi….

Ôn Điềm Điềm chợt rút tay về, có chút chần chờ, không biết mở miệng thế nào. Khuôn mặt vốn tái nhợt lúc này càng trở nên trắng bệch. Suy tư trong chốc lát, Ôn Điềm Điềm rốt cuộc mở miệng.

Dịu dàng chợt rút tay trở về, có chút chần chờ, không biết nên làm sao sao mở miệng. Vốn là mặt tái nhợt, càng thêm trở nên uất ức. Suy tư chốc lát, rốt cuộc mở miệng.

"Cha tôi . . . . . . Mấy tháng trước. . . . . . Qua đời. . . . . .Hiện tại mọi việc trong công tyy đều do anh ấy trong coi. Lúc cha tôi lâm chung đã đem công tyy giao cho anh ấy. Hơn nữa Tiêu đại ca cũng đáp ứng cha sẽ chăm sóc tôi…!”

“Tôi biết tôi nói như thế này là rất ích kỷ… rất tùy hứng. nhưng mà… Tôi khẩn cầu Đồng tiểu thư đem anh Bạch Minh nhường cho tôi được không… Tôi không thể không có anh ấy. Anh ấy là chỗ dựa duy nhất của tôi trên thế giới này.”

Ôn Điềm Điềm không nhịn được nghẹn ngào, nước mắt ngưng tụ ở hốc mắt, lại cố nén không cho rơi xuống.

“Chỗ dựa duy nhất trên thế giới này!” Đồng Thiên Ái trong lòng nỉ non lại những lời này, ở đây có gì không đúng. Đem anh Bạch Minh thành chỗ dựa duy nhất cho chính mình? Cô gái ấy sao lại có thể nghĩ được điều này. Nhưng chỉ là dựa dẫm thì cũng không phải là thích.

Nếu đúng thế thì cô gái này thật sự cũng không biết tình cảm của mình đối với anh Bạch Minh là loại tình cảm gì. Là dựa vào hay là yêu đây?

“Cô thích Tiêu đại ca?” Đồng Thiên Ái chậm rãi hỏi “ Cô thích anh ấy ở điểm nào?”

Ôn Điềm Điềm sửng sốt, ánh mắt có chút trống rỗng, cắn cắn môi, suy nghĩ nguyên nhân. Thời gian trôi qua vài phút, Ôn Điềm Điềm nhíu chặt lông mày, ngượng ngập nói

“Tôi không biết… Tôi thật sự không biết… chỉ là khi không gặp anh ấy tôi sẽ rất nhớ… Đến lúc anh ấy xuất hiện trước mặt tôi vẫn cảm thấy chưa đủ, vẫn thấy nhớ anh ấy. Tôi muốn lúc nào cũng được ở bên cạnh anh ấy.”

Đồng Thiên Ái nhìn bộ dạng rối rắm của Ôn Điềm Điềm, khẽ giật mình. Cô gái này đúng là…. Cô ấy nói ra suy nghĩ đầu tiên trong đầu.

Thích một người không có bất kỳ nguyên nhân nào. Thậm chí ngay cả chính mình cũng không biết được, không có cách nào khống chế được bản thân. Nếu có thể khống chế được đoạn tình cảm này thì đã không có hàng ngàn người rơi lệ thương tâm vì nó.