Tiếng chuông điện thoại vang lên, giờ phút này với Đồng Thiên Ái nó trở thành thứ âm thanh độc nhất trên thế giới. Giai điệu bài hát từ từ tăng lên, một lần rồi lại một lần vang lên.

Đồng Thiên Ái lẳng lặng chờ đợi, nghe tiếng chuông im lặng rồi thêm lần nữa vang lên. Tâm chợt níu chặt. Nó sẽ vang lên ba hồi sao? Là ai nhớ đến cô? Tiểu Tình sao? Hay là anh Bạch Minh? Không thì là ai đây?

Nhạc chuông tắt ngấm

Đồng Thiên Ái nín thở, hồi hộp chờ đợi nghe tiếng chuông lần nữa. Trong khoảng khắc đợi chờ, Đồng Thiên Ái phát hiện chính mình như thế nào mong đợi. Mong đợi có người nhớ đến mình. Cô không biết trong biển người mênh mông này ai sẽ là người cho cô dựa vào, trạm dừng chân của cô khi nào thì mới xuất hiện.

Đồng Thiên Ái cúi đầu, nhìn túi xách, cắn cắn môi, bất chợt muốn khóc. Tại sao điện thoại không vang lên lần nữa? Tại sao?

Thình thịch…. Thình thịch…. Thình thịch… Thình thịch… Tiếng chuông lại lần nữa vang lên.

Lần này Đồng Thiên Ái không chút do dự, có thể nói là vội vàng mở ngay túi xách, lấy điện thoại ra ngoài, không kịp nhìn đến tên người gọi, luống cuống ấn phím nghe. Áp điện thoại lên tai, lại phát hiện không biết mình sẽ nói những gì.

“Em sao rồi?” Bên kia điện thoại truyền đến âm thanh trầm ổn của đàn ông.

Đồng Thiên Ái nắm chặt điện thoại, trái tim nóng lên, một trận chua xót dâng lên cổ họng, trước mắt là một mảng sương mù.Không cần… không cần trong thời điểm này hỏi tôi sao rồi… Bởi vì tôi sẽ trở nên rất yếu đuối… Tôi sẽ trở nên rất thích khóc… Sẽ không giống Đồng Thiên Ái kiên cường lúc trước.

Cô không muốn người khác biết được phần yếu đuối trong con người mình. Bởi chính mình đã đáp ứng mẹ sẽ luôn luôn mỉm cười, bất kể là chuyện tốt hay chuyện xấu, vui vẻ hay bi thương lúc nào cũng mỉm cười. Cố gắng nở nụ cười, như thế nào nước mắt lại tuôn rơi. Tận lực đè nén thổn thức trong lòng, nhưng giờ phút này thật khó để che giấu sự nghẹn ngào.

………..

Cao ốc Tần thị.

Tầng làm việc trên cùng, Tần Tấn Dương nắm chặt điện thoại, kiên nhẫn chờ đợi từng hồi chuông reo. Thời gian trở nên thật dài, từ trên ghế Tần Tấn Dương đứng lên đi đến trước cửa sổ sát đất.

“Đồng Thiên Ái, tại sao em không nói lời nào?” Hắn có chút lo lắng, gầm nhẹ. Cô ấy đang làm gì chứ? Tại sao nghe điện thoại mà không nói lời nào? Cô ấy đang ở đâu chứ?

Nhớ lúc chiều, trên mặt cô tràn ngập bi thương, trong lòng hắn lại thêm buồn bực. Chết tiệt! Lúc đó hẳn là nên đuổi theo cô mới đúng. Tự dưng lại để cô ấy một mình. Hắn chính là không được rời cô nửa bước mới đúng. Cô gái này lúc nào cũng giả vờ kiên cường, cả người đầy thương tích vẫn cố gắng chịu đựng, không chịu để người khác an ủi cùng xoa dịu.

Tần Tấn Dương lo lắng hỏi “Đồng Thiên Ái! Em nói chuyện cho tôi! Em đang ở chỗ nào?”

"Tôi không biết. . . . . ." thật lâu sau mới nghe được chút thanh âm nức nở chậm rãi truyền đến.

Nghe được thanh âm nức nở của cô, trên trán Tần Tấn Dương nổi đầy gân xanh. Hắn phát hiện chính mình không thể nào khắc chế tâm tình được nữa rồi gấp gáp, lo lắng, thậm chí là đau lòng. Cô gái này sao lại thành ra như thế chứ!

“Tôi đến chỗ em, nói cho tôi biết, em đang ở nơi nào” vừa nói vừa sải chân về phía cửa.

“tôi không biết…. tôi từ trong bệnh viện đi ra rồi rẽ trái…” Đồng Thiên Ái đưa mắt nhìn xung quanh, mọi thứ đều xa lạ.

“Em đi bệnh viện làm gì” tiếng hỏi mang theo sự gấp gáp, lo lắng.

Đồng Thiên Ái nghĩ nghĩ một chút, liền nói dối “ Vừa đúng lúc đi ngang qua….

“Em vốn là muốn đi chỗ nào?”

Đồng Thiên Ái buồn rầu. Đúng rồi, ra khỏi Tần thị, cô là muốn đi đến đâu đây? Không có nơi nào để cô có thể đến. Cô cũng không biết nên đi nơi nào.

“tôi không biết” Đồng Thiên Ái buồn buồn nói.

Tần Tấn Dương bên này cực kỳ tức giận quát lớn trong điện thoại

“Em là ngu ngốc hay sao vậy hả? Mình muốn đi đâu cũng không biết là sao? Em đứng yên tại đó! Tôi lập tức đến đó!”

“Không được tắt máy…” Đồng Thiên Ái chợt hô lên, thấp giọng thỉnh cầu “Không cần tắt máy…”. Như thế cô sẽ không cảm thấy cô đơn. Thật ra, cô rất sợ chính mình lâm vào tình trạng tịch mịch. Trong cái thế giới rộng lớn này, cô rất sợ cuộc sống một mình.

“Được!” Tần Tấn Dương quả quyết một lời, không hề do dự.

Đồng Thiên Ái đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích. Trên tay nắm chặt điện thoại, dán chặt vào tai, có thể nghe rõ từ bên kia truyền qua tiếng “Đinh” thang máy mở ra, còn có tiếng cười của Quan Nghị, tiếp đó là tiếng bước chân chạy vội, sau nữa là tiếng xe hơi khởi động.

“Anh còn ở đó không?” Đồng Thiên Ái nhẹ giọng hỏi

Bên kia điện thoại nhanh chóng trả lời “Còn!”

……. Hai người sau đó không nói gì thêm, đúng hơn là hai người không cần nói chuyện (ai!Tốn tiền điện thoại quá! Anh đúng là nhà giàu mừ! ^o^)

Cảm giác sung sướng, an tâm lan tỏa khắp ngõ ngách trong lòng, Đồng Thiên Ái có cảm giác chính mình ở tại nơi này, hứng chịu chút lạnh lẽo của đầu mùa đông, ngắm nhìn sắc trời ngày một u tối không hề có thứ cảm giác gọi là cô đơn. Bởi vì có người đang đi đến nơi này với cô.

Không lâu sau, chiếc xe Mescedes Benz màu đen, từ từ dừng lại phía bên kia đường. Cửa xe mở ra, Tần Tấn Dương vội vang bước xuống, đứng cách cô một đoạn, dùng ánh mắt thâm trầm nhìn cô. Mà giờ phút này, trong mắt hắn chỉ có duy nhất thân ảnh cô mà thôi. Thấy cô đứng đó ngây ngốc nắm chặt điện thoại trong tay, trong lòng hắn dâng lên cảm giác khác thường. Hắn lo lắng

“Tôi thấy em rồi!”

“Tôi cũng nhìn thấy anh rồi!” Đồng Thiên Ái không chịu yếu thế nói

Tần Tấn Dương bật cười một tiếng, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm “Em đứng yên đó! Tôi qua bên đó với em! Nơi này nhiều xe quá! Nguy hiểm!”

Nói xong, vẫn không tắt điện thoại, Tần Tấn Dương hướng phía bên đường đi qua. Đồng Thiên Ái thấy hắn cách mình ngày một gần, nhịp tim cũng theo từng bước chân hẳn nhảy loạn cả lên, tựa như giây tiếp theo cô sẽ hít thở không thông vậy.

“Tôi đến với em rồi!” Tần Tấn Dương đứng trước mặt cô, cười nói. Vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, không them nhìn đến khuôn mặt tràn đầy ưu thương kia, dắt tay cô thẳng phía trước bước đi.