Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chương147: Thiên Ái! Em có yêu tôi không?



Bàn tay to dày, ấm áp nắm thật chặt lấy tay cô. Đồng Thiên Ái buồn buồn ngẩng đầu lên nhin bóng lưng người đàn ông phía trước. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khác lạ, giống như dây thường xuân bò trên tường rào, dần dần lan sau vào tận trong tim. Nhưng là cô không thể nói ra lời.

Tần Tấn Dương dắt cô, cẩn thận băng qua đường. Đền chỗ dừng xe, hắn đưa cô an trí vào chỗ ngồi lái phụ sau đó vòng qua sườn xe, mở cửa ngồi vào bên trong. Ánh mắt liếc nhìn qua người bên cạnh, phát hiện con nhím nhỏ lúc này thật trầm tĩnh, giống như pho tượng không có chút sinh khí.

Đồng Thiên Ái an phận ngồi tại chỗ, đôi tay phía trước ôm lấy túi xách, cuộn mình lại thật chặt, không để lộ ra bất cứ khe hở nào. Tựa như như thế cô mới có được cảm giác an toàn.

Tần Tấn Dương trong lòng khẽ thở dài. Chậm chậm khởi động xe, hướng phía trước đi tới. Dọc theo những con đường dài của Đài Bắc, chiếc xe cứ như thế chuyển động. Những chiếc xe khác chạy vượt ngang qua, đèn xe chợt lóe bắn tới, vẩy vào trên mặt hai người.

Một cô đơn, một lo lắng.

Đồng Thiên Ái có chút mệt mỏi trong người, nghiêng người sang, tựa đầu vào trên cửa sổ xe. Đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài, nhìn đến những cảnh vật bị chiếc xe bỏ lại.

“…” Tần Tấn Dương nhíu nhíu mày, trầm giọng nói “Tôi dẫn em đi ăn cơm”

". . . . . ." Trầm mặc.

Tần Tấn Dương nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, hắn ghét bộ dạng trầm lặng này. Đồng Thiên Ái theo anh biết lúc nào tâm tình cũng phấn chấn, lúc nào cũng quật cường, còn có một chút bốc đồng. Đồng Thiên Ái luôn miệng gọi anh là “tên biến thái” không phải như lúc này yên tĩnh vô hồn chán nản.

Tần Tấn Dương thắng xe, cho xe dừng sát vỉa hè. Không khí trong xe hết mực yên tĩnh. Xen lẫn tiếng hít thở trầm ổn của hai người là tiếng động cơ xe vang lên. Rốt cuộc nhịn không được, Tần Tấn Dương xoay người, đối diện với cô

“Đồng Thiên Ái! Em là gặp phải chuyện gì đây hả? Chuyện gì mà khiến em trở thành thế này? Đồng Thiên Ái kiên cường lúc trước đâu rồi hả?”

Lời của anh khiến Đồng Thiên Ái ngẩn người thức tỉnh. Hắn nói không sai. Sao hôn nay cô lại trở nên yếu đuối thế chứ? Vì nhớ mẹ hay vì chuyện của anh Bạch Minh cùng Ôn Điềm Điềm? Hay vì chuyện gì đây? Cô ngồi đây ngơ ngẩn vì cái gì chứ Đồng Thiên Ái!

“……” Tỉnh người, quay đầu lại, tầm mắt rốt cuộc có chút mục tiêu, nhìn dung mạo anh tuấn đối diện, Đồng Thiên Ái nhẹ nhàng nói

“Không có! Hiện tại muốn về nhà!”

Tần Tấn Dương sững người một chút “Trước đưa em đi ăn đã, ăn xong đưa em về nhà!”

“Không! Hiện tại tôi muốn về nhà!” Đồng Thiên Ái ngang bướng kêu lên.

“….” Tần Tấn Dương kinh ngạc nhìn cô cố chấp với mong muốn của mình, quả nhiên là thế, thời điểm đối mặt với anh, cô lúc nào cũng quật cường như vậy. Tâm tình hắn đột nhiên trở nên thoải mái, sung sướng bật cười.

Đồng Thiên Ái có vẻ mù mờ nhìn hắn, không hiểu, hắn là đang cười cái gì đây? Chẳng lẽ cô đòi về nhà buồn cười lắm sao? Muốn về nhà là sai à? Tên này bệnh nặng lắm rồi!

". . . . . ." Đồng Thiên Ái mím mím môi, lầu bầu “Cười đi! Cười đi! Anh có giỏi thì cười tiếp đi!”

Tần Tấn Dương đột nhiên đưa tay, không kiềm được xoa xoa khuôn mặt cô, thân mật nhéo một cái “Được rồi! Nhím nhỏ ghê gớm quá!”

“Anh đừng có lộn xộn nha! Tôi bảo anh đừng có lộn xộn mà!” Đồng Thiên Ái trên mặt có chút hồng, dùng tay gạt tay anh ra, chẳng những không gạt được mà lại bị hắn tranh thủ nắm lấy.

Oanh ——

Một luồng tao nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu, gương mặt Đồng Thiên Ái nhất thời đỏ lên hệt như trái cà chua chín rộ. Đồng Thiên Ái phải bình tĩnh nha! Tên biến thái chết tiệt này đâu phải lần đầu nắm tay mình đâu. Bây giờ còn xấu hổ gì nữa chứ! Nhất định phải bình tĩnh. Nhưng Đồng Thiên Ái không hề biết bộ dáng ẩn nhẫn của cô hiện tại khiến hắn càng muốn trêu chọc.

Cả người trong nháy mắt ngả về phía cô, nắm lấy cổ tay cô, đem cả người cô ôm vào trong ngực. Hắn hiện giờ chỉ muốn ôm cô. Chỉ ôm mà thôi! (hum nay anh ăn chay à?)

“Đồng Thiên Ái…. ‘ Tần Tấn Dương dựa đầu vào hõm cổ cô, giọng nói trầm ấm “Thiên Ái! Thiên Ái….”

Giọng nói khan khan của hắn khiến cô đứng hình, ngay cả ý muốn phản kháng cũng bị quên.

Hắn… quá dịu dàng…. Cho nên….. Cô … đắm chìm rồi.

Không thể! Không thể đắm chìm ở đây. Không thể chìm đắm trong ôn nhu của hắn….

Tần Tấn Dương đem cô ôm thật chặt vào trong ngực, có thể cảm nhận được sự cô đơn quấn quanh thân người cô. Cô đã một mình trong khoảng thời gian rất dài rồi. Hắn muốn cho cô dựa vào. Muốn trở thành chỗ dựa vững chắc duy nhất trong sinh mệnh cô ngày sau.

“Đồng Thiên Ái! Em có yêu tội không?” Tần Tấn Dương hướng tai cô, nhỏ giọng hỏi.

Hắn… hắn ta đang nói gì vậy? Hắn hỏi cô có yêu hắn hay không sao? Tòa thành vững chắc trong lòng, như có ai đó ra sức tập kích, một góc tường ầm ầm rơi xuống. Trong nháy mắt, tòa thành vững chắc đó sụp đổ hoàn toàn.

Đối mặt với trái tim mình đi. Đồng Thiên Ái! Chẳng lẽ ngươi đối với người đàn ông này không hề có tí mảy may tình cảm nào sao? Ngươi thật sự là chỉ chán ghét hắn thôi sao? Nếu như vậy, tại sao chính mình lại hồi hộp thế này chứ?

Thừa nhận đi Đồng Thiên Ái. Thừa nhận chính mình đã bị anh hấp dẫn. Chính mình không cách nào kiềm chế yêu anh, không có liều thuốc nào có thể chữa khỏi cho cô nữa rồi.

Giọng nói trầm ấm của Tần Tấn Dương tiếp tục vang lên, tựa như đang an ủi một đứa trẻ nhỏ “Nói cho tôi biết, Thiên Ái! Em là có yêu tôi đúng không? Không cần tự dối mình nữa….”

"Tôi. . . . . ." Đồng Thiên Ái ấp úng không biết nên đáp lại thế nào.

Vì lòng tự ái hay do sự tự ti, Đồng Thiên Ái căm giận nói “ Đúng vậy, Tần tổng thật lợi hại! Ngay cả người bảo thủ như tôi cũng không thoát khỏi mị lực của ngài.”

“Đồng Thiên Ái! Em… “ Tần Tấn Dương tức giận rống lên.

“Sao chứ?” Đồng Thiên Ái tức giận không chịu thua quát lại.