Uống xong cháo, cảm giác cả người thật ấm áp.

Đồng Thiên Ái cả người thoải mái vùi mình vào sôpha cuộn thành một khối. Khó được cơ hội say sưa xem phim truyền hình Hồng Kông thần tượng đang chiếu, câu chuyện đau lòng, lại làm cho người xem rơi lệ.

Đang lúc trình diễn tiết mục ly biệt, biết những thứ này đều là gạt người nhưng vẫn không nhịn được khóc theo bọn họ. Trong câu chuyện của người khác, mình lại vui buồn giùm người ta.

Cứ thế, nhìn chằm chằm vào màn hình TV, hốc mắt từ từ ửng hồng

“…..” Tay ôm ôm gối, không tự chủ dùng sức đem nó ôm vào trong ngực mình. Chỉ như vậy mới có thể lấy được một chút an ủi cùn g động lực

Tần Tấn Dương im lặng đi đến bên người cô, ngồi trên ghế sa lon, ngồi vào bên cạnh cô, nghiêng đầu chuyên chú nhìn cô, phát hiện trong mắt ứa lệ, cau mày nghi ngờ liếc nhìn màn hình TV.

Đây là cái gì vậy? Kiên cường lại quật cường như con nhím nhỏ xù lông xem phim trên tv liền đỏ cả mắt?

Trời ạ, có cần khoa trương như vậy không?

Quay đầu lại nghiêm túc nhìn trên màn hình TV, phim dở tệ! Loại tình tiết này thật mục nát..sao lại không ngán ngầm a!!! Cô bé con sao lại ngu ngốc như vậy. Lại bị nó làm cảm động đến như thê!

“Hít hít____________” Đồng Thiên Ái không nhịn được hít mũi một cái, hiễn nhiên là cô đang nhập tâm vào nội dung của phim.

Đột nhiên, trước mắt duỗi đến một bàn tay to,trong tay còn nắm một hộp khăn giấy.

“……..” Đồng Thiên Ái từ từ nghiêng đầu sang chỗ khác,nhìn về người bên cạnh. Thấy gương mặt anh tuấn, giận dỗi trừng mắt liếc anh một cái, kiên quyết xem trọng triệt để “lời hứa” của bản thân vừa rồi.

Tuyệt đối không muốn cùng anh nói chuyện!

Tấn Tấn Dương nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đối với hành động đang có vẻ tức giận của cô bé con, cảm giác bất đắc dĩ sâu sắc. Khi một người đàn ông bắt đầu trở nên muốn giữ chặt người phụ nữ của mình, liền nhất định không thể thấy ánh sang mặt trời a!

“Thiên Ái!” Rút khăn giấy ra, đưa tới trước mặt cô “Anh đầu hàng rồi, được không? Anh nhận thua có được hay không?

Ai! Nói tới nói lui cũng đều trách anh! Không mở bình thì ai lại biết trong bình có gì! Người khác là lỡ một bước chân liền hận thành thiên cổ, anh bây giờ là “Vừa lỡ miệng liền hận thành ba ngày” a! Thật chẳng lẽ muốn ba ngày không nói lời nào sao!

Đồng Thiên Ái khẽ liếc anh một cái, nhưng nội tâm lại có chút đắc ý. ! Lần này cho anh ăn rùa đi! Đừng tự cho là đúng! Cô mới không giống như những người phụ nữ kia bám lấy anh không buông đâu! Hoàn toàn có lý do không them nhìn anh!

Bút trong tay tùy ý ném trên sa lon, xoay người đứng trước Tần Tấn Dương, nheo mắt lại đem giấy đã có sẵn chữ viết đưa tại trước mắt anh.

“ Biến thái chết tiệt! Bổn tiểu thư nói ba ngày không cùng anh nói chiện chính là ba ngày “

Tần Tấn Dương đưa mắt nhanh chóng nghiền ngẫm những dòng chữ, vừa buồn cười lại vừa tức giận nhất thời có một loại cảm giác vô lực. Trong đầu chợt thoáng một tia linh quang. Lấy bút trên ghế sa lon với tờ giấy nhận được từ cô, dưa vào khay trà Long Phi Phượng Vũ soàn soạt viết. Mấy giây sau, đem giấy vừa viết xong cầm lên đưa trước mặt cô.

“Anh sai rồi, được chưa?”

Đồng Thiên Ái vốn khoanh tay trước ngực, nhìn thấy hang chữ trong nháy mắt , đưa tay ra dấu “không được.”

“Thiên Ái!” Thanh âm Tần Tấn Dương vô cùng ảo não

Lấy tay ra hướng chữ “Stop” , nghênh ngang ngồi trở lại trên ghế, tiếp tục xem phim, liều mang quyết tâm xem anh hoàn toàn vô hình.

Chợt, dường như nghĩ tới điều gì k bthuong

Lấy cây bút trong tay anh, vôi vàng viết một hàng chữ__________”Tôi muốn về nhà! Ngày mai tôi muốn đi làm!”

Nhận được mệnh lênh của cô, Tần Tấn Dương chợt từ trên ghế sa lon ngồi dậy. Đứng trước người cô, cúi đầu mắt nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn để cho a vừa yêu vừa hận “Đi làm có thể! Về nhà không thể!”

“Bắt đầu từ bây giờ, mỗi ngày em phải ở đây với anh!”Van phần kiên quyết quát.

Đồng Thiên Ái không trả lời, hướng anh vẩy tay, ý bảo anh ở vị trí bên canh, ngăn trở cô xem tv rồi. Trong lòng lại âm thầm nói :Biến thái chết tiệt! Anh ở thì tôi ở sao? Hôm nay không có cách nào chạy ra khỏi ma trảo của anh ! Ngày mai tôi sẽ về!

“…………..” Tần Tấn Dương thấy mặt cô có vẻ không nhịn được, rất thức thời bước hai bước đến ngồi bên cạnh.

Điện thoại trong phòng vang lên, nghiêng đầu sang chỗ phòng nghỉ nhìn, lại quay đầu liếc nhìn tiểu oan gia. Dăn dò nói “Anh đi nghe điện thoại “

Đồng Thiên Ái nhìn thấy anh xoay người, hướng bóng lưng anh le lưỡi một cái.

Trong lúc lơ đãng nghiêng đầu sang chỗ khác,vừa lúc trông thấy trên bầu trời ngoài cửa vô cùng xanh , máy bay chậm rãi bay qua .

Phi trường Đài Bắc.

Trong đại sảnh sáng ngời chờ, đám người huyên náo một mảnh. Có vài người vội vã kéo hành lý, vội vàng chờ người, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thời gian, trên mặt mỗi người mỗi vẻ khác nhau.

“Đài Bắc, chuyến bay đi Pháp Paris JKC74, bắt đầu soát vé”Thanh âm ngọt ngào xuyên thấu qua phát thanh du dương truyền đến.

Mặc áo khoác đạm màu cà ri miên tê dại, cô bé con nâng lên khuôn mặt tươi cười , “Anh Bạch Minh ! Đến chuyến bay chúng ta rồi ! Đi thôi”

“Hửm?.......Ừm!....Vậy chúng ta đi thôi ! Đến cửa soát vé!” Tiêu Bạch Minh gật đầu một cái, đứng lên, cầm lấy hành lý trên tay, dịu dàng sóng vai bước đi.

“Haiii! Anh Bạch Minh biết không? Lần trước đến Pháp với mẹ ! Mới đây thôi mà đã qua nhiều năm !” Điềm Điềm có chút hưng phấn nói, đưa tay ôm Tiêu Bạch Minh.

Thân mật tựa đầu cọ xát cánh tay anh, “ Em thật hoài niệm món điểm tâm ngọt nơi đó!Ưm……Thơm quá………”

“Nếu Điềm Điềm thích ăn, vậy đến Pháp, vừa xuống máy bay, Anh trước hết dẫn em đi ăn sảng khoái! Như thế nào?” Tiêu Bạch Minh nghiêng đầu, cưng chiều nói.

Điềm Điềm lớn tiếng hoan hô, “Vạn Tuế!________”

Nhắm mắt lại, chỉ là ngắn ngủn ba giây đồng hồ

Thiên Ái…..gặp lại sau……..