Beta:yunafr

“Vu Nhuế… Vu Nhuế….” Đồng Thiên Ái lẩm bẩm nỉ non tên cô ấy, đột nhiên cảm thấy quen tai vô cùng. Là ở nơi nào đó đã nghe qua, cảm thấy bản thân đối với cái ten này rất ấn tượng.

Lúc này, một cô gái đi vào trong phòng trang điểm, kinh ngạc kêu lên: “Ai, cậu làm ơn nhìn lại chính mình một chút đi, làm sao mà trang điểm lại bị mờ thế này? Nhanh lên một chút dặm phấn lại đi, nếu không muốn bị hư hết đó!”

Nói xong, vội vàng chạy tới bên cạnh Vu Nhuế, chụp lấy hộp giầy trong tay cô ấy, kéo Vu Nhuế ngồi đến trước gương trang điếm, cầm lên hộp phấn, nhanh chóng dặm lại….

Vu Nhuế cũng không để ý, khéo léo ngồi trước bàn trang điểm, nhắm mắt lại, mặc cho cô bạn gái kia chỉnh sửa..

“Đồng tiểu thư, cô thấy đôi giày này được chứ? Nếu không được thì cô cứ việc chọn đi ha, còn nhiều lắm! Chỉ là size không vừa, 37 là size lớn nhất đó!”

“A, tôi vừa đúng size 36 nè!”

Đồng Thiên Ái lúc này mới lấy lại tinh thần, nhìn về phía hộp giầy đã bị lấy ra để riêng, đi đến cái sofa nhỏ ngồi xuống, vén đôi giầy lên, nhìn thấy một một đôi giày da màu ngọc trai.

“Đôi giày này được lót ở dưới gót chân, chắc là vừa mà, cô mau thử đi nha!” Vu Nhuế thanh âm nhẹ nhàng vang lên.

“Ok!” Đồng Thiên Ái lấy ra đôi giầy da, đồng thời cũng tháo luôn đôi giầy cao gót đang mang.

Đôi giày màu trân châu này…. Thật là vô cùng hợp với bộ lễ phục màu trân châu của cô, đúng là vô cùng phù hợp nha! Tâm tư tinh tế của người con gái… như vậy hoàn mỹ, như vậy động lòng người…….

“Vu Nhuế … Vu Nhuế” Đồng Thiên Ái trong lòng lẩm bẩm lặp lại tên của Vu Nhuế, nhiều đến nỗi không biết bao nhiêu lần.

Luôn là cảm giác đó, đây cũng không phải lần đâu tiên cô được nghe đến Vu Nhuế, nên cũng có loại cảm giác quen thuộc. “Ông---------” một tiếng, trong đầu cô chợt nhớ đến cái bưu tín được gửi tới cô nhi viện lúc trước.

Chợt nghiêng đầu sang chỗ khác, vô cùng nghi ngờ nhìn cô ta, nhẹ hô lên một tiếng: “Vu Nhuế!”

“Hả? Thế nào? Giầy không thích hợp sao?” Vu Nhuế nghe được có người kêu mình, cũng nghiêng đầu, nhìn về phía cô, lại thấy Đồng Thiên Ái mang vẻ mặt mê man.

Vu Nhuế hướng về phía người bạn bên cạnh, vô cùng tùy tiện lấy đại một cái lý do “Tự nhiên mình thấy khát quá! Mình muốn uống nước!”

“Trời! Cậu thật sự là phiền phức quá nha! Sắp làm vợ của người ta rồi mà còn phiền toái như vậy!” Cô bạn gái không nhịn được liếc mắt nói “Rồi rồi, hôm nay cậu lớn nhất. để mình đi lấy!”

Cô gái vừa nói vừa xoay người, vội vã đi ra khỏi phòng hóa trang.

Giờ phút này, trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại hai người là Vu Nhuế và Đồng Thiên Ái…..

Giống như thấy được trên mặt nàng có chút nghi ngờ, Vu Nhuế đầu tiên mở miệng hỏi “Đồng tiểu thư, cô có gì muốn nói với tôi hả?”

“……….” Vốn là ánh mắt có chút tan rã, bởi vì cô ấy là người mở miệng nói trước nên có chút tiêu cực…….

Đồng Thiên Ái nhìn về phía Vu Nhuế, cố gắng nhịn xuống sóng lớn đang dồn dập trong lòng mình, trấn định hỏi “Vu tiểu thư…. Có phải trước kia cô từng đi từ thiện, tặng quà cho một cô nhi viện tên là Nhân Ái?”

Trùng tên trùng họ? Là cô ấy sao? Trùng hợp như vậy? Thế giới này nhiều chuyện trùng hợp như vậy, nhờ cô đi đến đây mà có thể làm sang tỏ vài chuyện,chẳng phải là do ý trời sao?

“Hử?” Vu Nhuế không nghĩ tới cô sẽ hỏi về vấn đề này, trong lòng mới vừa rồi còn tưởng rằng, cô ấy là hỏi về quan hệ của mình cùng Tần Tấn Dương cơ!

Vì vậy tươi cười nhìn Đổng Thiên Ái, nói “Thì ra cô là muốn hỏi cái này! Có nha! Nhưng tất cả đều là chủ ý của Tần Tấn Dương.

Nghe được câu trả lời của Vu Nhuế, Đồng Thiên Ái thở dài trong lòng, ais, thì ra là cô ấy thật! Chuyện trùng hợp như vậy xảy ra, nhưng là trong lòng cũng trở nên hồ nghi, mơ hồ.

“Tấn Dương…..” Nỉ non một tiếng, ngẩng đầu lên. Chuyện này, tại sao tất cả sự tình đều liên quan đến Tần Tấn Dương chứ hả?

“Đúng vậy nha! Ais, bộ anh ấy không có kể cho cô nghe sao?” Vu Nhuế đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve áo cưới của mình. “Lúc đó, anh ấy có đến tìm tôi, muốn tôi quyền tiên cho cô nhi viện Nhân Ái, tất nhiên là tôi cũng tự nguyện quyên một chút.”

“Chỉ là nhắc tới có chút kì quái! Không hiểu tại sao anh ấy lại muốn dùng danh nghĩa của tôi để tặng!”

“Nói cách khác, từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, người mà mỗi tháng quyên tặng cho cô nhi viện, không phải là cô, mà là Tấn Dương sao?” Đồng Thiên Ái nhíu mày, trong lòng đột nhiên có cảm giác không nói nên lời.

“A, vậy là anh ấy cũng nói cho cô biết sao?” Vu Nhuế gật đầu một cái.

Hèn chi có chút cảm giác kì quái, Đồng Thiên Ái phân vân, cô nên giả vờ không biết, hay là biết đây? Quyên tiền cho cô nhi viện, thật là có chút kì quái.

Đúng lúc này, chú rễ đã đợi hồi lâu đến trước phòng hóa trang mà gõ cửa, trong tay còn cầm một chai nước tinh khiết đi về phía Vu Nhuế, có chút xấu hổ nói: “Uống nước đi em!”

“Dạ!” Vu Nhuế nhận lấy chai nước, uống một hớp nhỏ, sau đó ngọt ngào nói “Cảm ơn nha, ông xã!”

Chú rễ là một người đàn ông ngoại hình bình thường, khuôn mặt nhanh chóng đỏ lên, ấp úng nói: “À, không cần…….. Vợ à, thời gian sắp đến rồi, cha xứ cũng đang đợi đó!”

“Dạ!” Vu Nhuế cười cười, nói “Đợi tí! Để em giúp anh chỉnh lại cái nơ!”

Hai người thân mật mờ ám, nhìn Đồng Thiên Ái nháy mắt, bỗng nhiên cảm giác hạnh phúc dâng trào. Ai nói mỹ nữ nhất định phải gả cho tuấn nam, còn tuấn nam phải lấy mĩ nữ nha? Ais, chỉ cần được ở bên nhau, đã là có duyên phúc lắm rồi.

Nghiêng đầu, giống như có cảm giác gì đó, đang nhìn thẳng vào trang điểm.

Tần Tấn Dương không biết đã đứng ngoài cửa từ khi nào, thân hình cao lớn, có chút giống bộ dáng của tên lưu manh dựa vào cửa phòng. [Em thề, nguyên bản cv nha)], nhìn hai người kia đang dính lại vào nhau, tầm mắt lại rơi vào Đồng Thiên Ái đang ngồi trên chiếc ghế salon……

Vì cái gì, mới có thể như vậy gạt cô… Nếu như không có hôm nay, có lẽ đến bây giờ cô vẫn còn bị hắn lừa gạt. Tại sao hắn không nói cho cô, hắn mới là người quyên góp cho cô nhi viện đây?

Nói hay không nói, hay là đang sợ cái gì đây?

Vu Nhuế kéo tay chú rễ, ngọt ngào đi ra khỏi phòng trang điểm. Đi ngang qua Tần Tấn Dương, trong mắt không còn những rung động trước kia nữa. Trong cuộc đời, kể từ bây giờ, tuyệt không cùng hắn có quan hệ……

Tình cảm rối rắm, vốn là tóc mai không được sửa sang nên rối lại một đoàn, nhưng bởi vì cô hiểu được, nên lựa chọn lui về phía sau một bước, trời cao biển rộng…

Nói cho người yêu cũ của cô biết, cô đang rất hạnh phúc