Beta:B.Cat

Quả nhiên, lời nói của Quan Nghị khiến cho cả Tần Tấn Dương lẫn Đồng Thiên Ái đều phải trợn tròn mắt. Dù thế nào cũng không nghĩ ra, chuyện quan trọng đó, lại là xuất phát từ bà mẹ hồ ly ở tận nước Anh xa tít tắp…….

Đồng Thiên Ái khẩn trương vạn phần, nghĩ đến ngày sau còn phải gặp mặt, lo lắng mà nhíu mày, "Mẹ anh tới à? Làm sao bây giờ? Hay là em đi ra ngoài một chút nhé?”

Muốn chết sao? Cô còn chưa từng nghe hắn nhắc đến mẹ hắn bao giờ a! Cũng tại cô, trước kia cũng không chịu hỏi cho rõ ràng một chút!

Quan Nghị cười to lên, vô cùng bội phục nói, "Đồng Thiên Ái tham lam à! Em cầu xin chị đừng có khôi hài như vậy được hay không! Mẹ của Tấn Dương còn đang ở nước Anh xa xôi kia, làm sao mà bay về đây được?”

“………” Đồng Thiên Ái nghe tới đây, liền thở phào nhẹ nhõm.

Quan Nghị không có thời gian bận tâm, nghiêng đầu nhìn về phía Tần Tấn Dương, trong lòng có chút kinh ngạc nhưng rồi lại lo lắng. Mở miệng ra, muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc lại không biết nên nói gì………

Thật ra thì Đồng Thiên Ái muốn biết, mẹ của hắn có thể đồng ý cho bọn họ quen nhau hay không?!

Căn cứ theo kinh nghiệm xem phim ở trong quá khứ, bình thường thì phu nhân nhà giàu, nghe nói đều là khó chiều! Hơn nữa, không phải chanh chua thì chính là hà khắc! Trời ạ, cô không muốn gặp ba mẹ hắn đâu!

Tần Tấn Dương tựa hồ nhìn thấu tâm sự của cô, vội vàng trấn an nói, "Không sao! Em đừng quá khẩn trương!”

Nói xong, hắn hướng về Quan Nghị đang ở phía cửa mà nháy mắt một cái, ý bảo hắn ta trước tiên có thể đi về, đừng ở chỗ này mà làm bóng đèn, mắt còn sáng như vậy, sẽ ảnh hưởng đến bọn họ a!

Quan Nghị nhún vai, rời khỏi văn phòng tổng tài.

Đồng Thiên Ái vẫn còn hoảng loạn, quay đi quay lại, cứ nghĩ đến cảnh ngộ bi thảm sau này, miệng lẩm bẩm “Làm sao đây! Ôi, chết mất!”

“Cái gì chết! Không cho em nói lung tung!" Tần Tấn Dương vội vàng đứng dậy, đi về phía cô, vòng tay, ôm cô thật chặt.

Thật là! Cô đang lo lắng cái gì? Chỉ là, cũng phải trách hắn không tốt, thời gian dài như vậy, đều chưa từng đề cập với cô đến tình huống trong nhà của mình. Mẹ hắn thì tương đối dễ giải quyết rồi, chỉ có ông nội ngoan cố kia là hơi khó khăn một chút.

“Thiên Ái! Em căn bản là không cần phải khẩn trương!”

“Con gái sốt ruột dễ tạo nếp nhăn lắm nha!”

“Mẹ anh không giống như em tưởng tượng đâu! Hơn nữa ba anh cũng mất sớm, cho nên em không cần quá lo lắng. Chỉ cần để ý Tần thái thái một chút là được rồi!”

Tần Tấn Dương nói vài ba câu cho có lệ, cũng tránh nhắc đến ông nội.

"Anh nói nghe thật nhẹ nhõm a! Cũng không phải là anh đi gặp cha mẹ vợ, anh sẽ không khẩn trương!" Đồng Thiên Ái thở phì phò, đưa tay chọc chọc lồng ngực hắn.

Tần Tấn dương nắm tay của cô, kéo cô đi tới máy tính trước mặt, "Để anh cho em gặp mẹ anh, bà quả thật không có hung dữ! Hơn nữa, em nhất định sẽ thích bà, mà bà cũng sẽ thích em!”

"Vậy sao?" Đồng Thiên Ái nghi ngờ hỏi, trong lòng còn sợ, "Không cần! Em không gặp đâu!”

Cô sờ sờ mặt của mình, hôm nay không có trang điểm, nhìn qua thật xấu a! Ít nhất phải đánh chút phấn hay son môi gì chứ? Người ta không phải nói, ấn tượng đầu rất quan trọng sao?

"Ngốc! Không cần khẩn trương như vậy, hôm nay trước hết để cho em gặp mẹ anh!” Tần Tấn Dương cười, tay nhấn chuột.

Quả nhiên, không lâu sau, trên màn hình máy tính hiện ra một khung hình có một ông bác trung niên.

Đồng Thiên Ái trợn to hai mắt, nhìn về phía ông lão mặc tây trang. Không phải nói là gặp mẹ hắn sao? Thế nào mà lại thành một người đàn ông rồi?

“Quản gia! Bác chuyển cho mẹ con đi!” Tần Tấn Dương đến gần, trầm giọng nói.

Ở bên kia, ông lão gật đầu “Dạ! Thiếu gia!”

Màn ảnh một hồi đung đưa, người đàn ông kia biến mất không còn thấy gì nữa. Sau đó, một màu lam chiếm cả màn hình, bắt được tín hiệu, mấy giây sau lại xuất hiện một lão phu nhân ăn mặc sang trọng.

Mà cô, tựa như chờ đã lâu. Tha thiết mong mỏi mạng bắt được tín hiệu, trên mặt YES ! Nở nụ cười lười biếng, nhìn qua cảm giác có chút đáng yêu.

"Khí chất u nhã ôn hòa thân thiết " tám cái chữ này, trong nháy mắt quanh quẩn ở trong đầu cô.

Phu nhân trước mắt, mới nhìn đã làm cho người ta có cảm giác chính là thoải mái như vậy. Không giống với trong phim truyền hình, bà ấy ăn mặc cao quý và thể hiện là một phụ nhân kiêu ngạo, hoàn toàn vượt qua trong ấn tượng của cô rằng nhà giàu ai cũng chảnh chọe!

Tần phu nhân có chút bùi ngùi nói: “Tấn Dương, sao trễ như vậy mới gọi cho mẹ?”

“Vừa về tới, trước không biết!” Tần Tấn Dương đơn giản tóm tắt nói.

Bỗng nhiên, hắn hỏi “Mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với con à?”

Tần phu nhân vốn là đang cười tươi rói, nghe được con trai mình quan tâm "Chuyện quan trọng" đó như vậy, lại vội vã vô cùng, trong nháy mắt xuống thấp giọng, oán trách, "Con cũng sẽ không quan tâm đến mẹ sao? Nếu như không có chuyện quan trọng, con cũng sẽ không gọi cho mẹ à?”

“Không phải…….. con……….” Tần Tấn Dương bỗng có cảm giác đau đầu.

Ais, tại sao khi vừa gặp bà, hắn đã có cảm giác u ám rồi? Lại còn có thêm cả con gấu Koala bám dính kia nữa!

Đồng Thiên Ái vô cùng an tĩnh đứng ở một bên, nghe bọn họ nói chuyện, đột nhiên thấy khâm phục mẹ của hắn! Quả nhiên a, gừng càng già càng cay! Hai ba lần liền đem Tấn Dương chỉnh đến tơi bời!

“Mẹ, lát nữa con còn phải đi họp!” Hắn nhẹ nhàng nói.

Nghiêng đầu nhìn về Đồng Thiên Ái bên cạnh, lại phát hiện cô đang hết sức bội phục mà nhìn chằm chằm vào mẹ hắn. Mà trong ánh mắt của cô, lóe ra tia sáng kỳ dị, khiến hắn run rẩy……..

Sẽ không phải là. . . . . . cô cũng muốn hướng mẹ hắn học tập chứ? . . . . . . Trời ạ!

Bên kia, Tần phu nhân vẻ mặt buồn rầu, mạo hiểm nói “Con trai à, mẹ có chuyện quan trọng muốn nói!”

“Dạ?” Nhìn mẹ hắn dáng vẻ có chút hả hê, không biết vì sao trên trán hắn, gân xanh nổi đầy mặt.

Tần phu nhân không hề nữa vòng vo nữa, trực tiếp thẳng thắn nói, "Ngày hôm qua Ty Kỳ đem theo cái vali, nói là qua nhà bạn……….”

Lông mày hắn chợt co rúm lại……………

“Có điều……….. Tài xế trở lại nói với mẹ rằng………… nó, dường như đi đến sân bay rồi………………!”