Quan Nghị nhíu mày, cảm thấy chuyện trở nên rất phiền toái. Nên làm sao bây giờ đây? Bám theo Đại Tiểu Thư, từ khi mới bắt đầu biết cô cũng biết cô rất khó dây dưa! Ai!

"Nhân viên lễ tân? Họ nơi nào sẽ biết nhiều như vậy a! Tôi là thư ký của tổng tài! Tôi biết rõ nhất! Tấn Dương hôm nay đi ra ngoài cùng công ty khác nói chuyện hợp tác!"

Một hơi nói xong, giật mình, "nói láo" thật ra thì cũng không có quá khó khăn như tưởng tượng!

Du Ty Kỳ như cũ không tin tưởng lắm, ánh mắt hồ nghi liếc nhìn hắn, chu cái miệng mềm mại nhỏ nhắn, "Vậy sao? Nhưng sao có chuyện trùng hợp như vậy! Em vừa tới, anh ấy lại không ở đây!"

Thật là quá kỳ quái rồi ! Tại sao mỗi một lần cô muốn tìm Tần ca ca, lại không thể gặp!

"Thực sự a! Em ngay cả anh cũng không tin? Khi còn bé, lần đó anh không phải để cho em…!" Quan Nghị hết sức nghĩa khí nói, không tiếc đem chuyện nối khố kể ra.

Ai! Thượng Đế, xin tha thứ hắn!

Du Ty Kỳ cẩn thận theo dõi sắc mặt hắn, khuôn mặt trắng trẻo như trẻ con không lộ bất kỳ sơ hở nào. Nhưng là tại sao, trong lòng cô chính là có chút cảm thấy kỳ quái?

Không được! Cô nhất định phải gặp Tần ca ca! Dù có chuyện gì, cũng phải chờ gặp anh!

Thân mật ôm chầm cánh tay của hắn, lấy lòng nói, "Mặt con nít ca ca! Nếu Tần ca ca đi ra ngoài, em liền ở trong phòng làm việc chờ anh ấy!"

"Anh yên tâm, em tuyệt đối không chạy loạn cũng không lộn xộn đồ!" Vừa tăng thêm một câu, không quên bảo đảm.

Quan Nghị cảm thấy nhức đầu, làm như thế nào đem cô lừa đi đây? Hắn luôn luôn không có cách từ chối mấy người phụ nữ này, hơn nữa đối với Du gia Đại Tiểu Thư càng thêm không có cách. Từ nhỏ đến giờ, đều không có cách ah!

"Kỳ Kỳ!" Hô tên của cô, trầm giọng nói, "Em mới từ Anh quốc bay tới Đài Bắc, không mệt mỏi sao? Anh trước dẫn em đi nghỉ ngơi, sau đó chờ Tấn Dương trở lại, anh liền để cho hắn đi gặp em!"

Thật sự là bất đắc dĩ, thử dò xét tính hỏi thăm, "Như thế nào?"

"Em không mệt a!" Du Ty Kỳ ngây ngốc lắc đầu, khờ dại nói, "Mặt con nít ca ca, em một điểm cũng không mệt mỏi a! Vì gặp Tần ca ca, em một điểm cũng không cảm thấy mệt mỏi!"

Nụ cười của cô, mang theo một ít ngọt ngào.

Quan Nghị giật giật khóe miệng, bất đắc dĩ than thở một tiếng. Trong lòng thầm thì: bây giờ nên làm gì cho phải đây? Làm sao đem cô đánh lừa đi !

Nghĩ tới nghĩ lui, thật sự không nghĩ ra một lý do thỏa đáng, không thể làm gì khác hơn là nghiêm mặt, "Kỳ Kỳ! Em nên nghe lời anh nói! Chẳng lẽ em không biết Tấn Dương ghét nhất cô gái bốc đồng!"

"Vậy sao?" Du Ty Kỳ quệt mồm, biểu tình vô cùng mất mác.

Quan Nghị có chút không nhẫn tâm, an ủi, "Như vậy đi! Anh trước đưa em về nhà Vương mụ! Em trước đi về nghỉ! Sau đó thì sao! Anh sẽ nói cho Tấn Dương biết!"

". . . . . ." Du Ty Kỳ không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp, "Vậy cũng tốt!"

Quan Nghị nghe được cô nói như vậy, vội vàng thở phào nhẹ nhõm, dắt tay của cô, cùng với cô đi ra Tần thị cao ốc. Du Ty Kỳ vô cùng nghe lời, không có tranh đi cãi lại.

Hai người đi ở trong đại sảnh, tuấn nam tịnh nữ, chọc cho mấy nhân viên nhìn chăm chú.

Dạ? Trước kia vẫn chưa từng thấy qua tình nhân của đại thư ký, càng không có nghe nói thư ký cùng người phụ nữ nào truyền ra xì căng đan quan hệ. Nguyên lai là bởi vì hắn sớm đã có bạn gái!

"Mặt con nít ca ca! Anh đi đâu vậy à?" Du Ty Kỳ nghiêng đầu, tò mò hỏi nói.

Quan Nghị nhất thời dở khóc dở cười, bội phục cô quá mức ngây thơ, trầm giọng nói, "Đương nhiên là đưa em trở về biệt thự Tần gia a! Nếu không làm sao em về?"

"Anh không phải đang làm việc sao?" Du Ty Kỳ trực giác bật thốt lên.

Thư ký không phải cũng rất bận có rất nhiều việc sao? Mỗi lần cô gọi điện thoại cho Tần ca ca, Tần ca ca luôn là nói bận rộn công việc! Hơn nữa, nếu như hắn đưa cô đi biệt thự, nếu là Tần ca ca trở lại, như vậy ai tới nói cho Tần ca ca, cô tới Đài Loan đây?

Quan Nghị giãn ra chân mày, cười nói, " Kỳ Kỳ so công việc quan trọng hơn! Nếu là làm mất em, mẹ Tần và Tần ca ca của em không đuổi giết anh sao!"

Ai! Tính tính toán toán còn không dừng lại ! Còn có cha cô, lợi hại Du thị tập đoàn tổng tài Hạo Thiên!

"Không cần á!" Du Ty Kỳ chợt dừng bước lại, càng không chịu đi về phía trước, lôi cổ tay của hắn, làm nũng nói, "Mặt con nít ca ca, Siqi cũng không phải là tiểu hài tử! Không cần á!"

Quan Nghị lắc đầu, chấp nhất nói, "Không được! Anh không yên lòng!"

Xác thật là không yên lòng, cô một mình ở Đài Bắc, chưa quen cuộc sống nơi đây đấy!

"Vậy mình làm như vầy đi! Anh gọi taxi cho em, ghi nhớ tên tài xế cùng bàng số xe, sau đó nói địa chỉ, trả tiền xong, cho xe đưa em về là được! Như vậy được không?" Nói cho hết lời, Du Ty Kỳ mừng rỡ kêu lên.

Ai? Cô nghĩ biện pháp thật tốt ai! Biện pháp tốt!

Quan Nghị suy tư , nhìn bộ dáng mong đợi của cô, thật sự là không đành lòng cự tuyệt, đầu hàng nói, "Thua em! Được rồi! Như vậy cũng có thể!"

"Vạn tuế!" Du Ty Kỳ cao hứng tại nguyên chỗ nhảy loạn.

Đi ra Tần thị Cao ốc, sau đó bắt một chiếc tắc xi.

"Tốt lắm! Em lên trước đi!" Quan Nghị vừa nói vừa đưa tay mở cửa xe, đỡ cô lên taxi.

Trở tay đem cửa xe đóng, sau đó đi tới trước xe ,lấy ra danh thiếp đưa ra. Đem danh thiếp, đưa cho tài xế, "Đi đến địa chỉ!"

"Đưa cô ấy đến nơi an toàn!" Móc ra một xấp tiền mặt màu sắc rực rỡ, không chút nghĩ ngợi, kín đáo đưa cho tài xế.

Ngoài ý muốn có một khoản tiền, tài xế cười híp mắt nhận lấy tiền mặt, hướng người đàn ông tây trang thẳng thớm bảo đảm nói, "Tiên sinh yên tâm! Ta nhất định sẽ đem vị tiểu thư này đưa đến đấy an toàn!"

Quan Nghị gật đầu một cái, vừa không nhịn được, đi về phía sau xe chỗ ngồi, gõ cửa sổ xe.

Ngay sau đó, vốn là khép chặt, cửa xe chậm rải được kéo xuống.

Du Ty Kỳ một khuôn mặt nhỏ nhắn, ngồi ở trong xe dặn dò, "Mặt con nít ca ca, anh hiện tại có thể đi về! Không cần lo lắng cho em! Nếu là Tần ca ca trở lại, nhớ nói cho anh ấy đến gặp em nha!"

"Biết!" Quan Nghị trở lời một tiếng.

Ai ai ai! Mở miệng ngậm miệng đều là Tấn Dương cái tiểu tử thúi kia a! Ai! Đáng tiếc cho Đại Tiểu Thư, lần này nhất định phải thương tâm!