*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đoạn đầu là hình ảnh, các bạn bật hiển thị hình ảnh để đọc nha"

Ai! Tất cả mọi người tan việc rồi...! Một ngày bận rộn lại kết thúc! Tốt lắm! Chúng ta cũng đi thôi! Hôm nay cũng không cần phải chờ trợ lí Đồng cùng nhau tan việc! Cô ấy mới vừa nói thân thể không thoải mái, cho nên tôi liền cho cô ấy về nhà trước !"

Cắm đầu cắm cổ nói xong, phát hiện mình đem vấn đề cần nói đã nói được!

"Trợ lí Đồng không thoải mái sao? Mới vừa rồi còn rất tốt a!" Du Ty Kỳ nghĩ đến mới lúc nãy cô ấy còn cùng với mình xem kịch vui, theo trực giác hỏi.

Thật sự là kỳ quái! Nói thế nào mà bệnh là liền bệnh !

Giọng Quan Nghị mang hàm nghĩa nói, "Đúng a! Chính là có chút bệnh đến kỳ quái! Hơn nữa quả thật chính là không giải thích được, cộng thêm lại không biết là bệnh gì, làm cho người ta càng không hiểu nổi a!"

"Mặt con nít ca ca,anh đang nói gì vậy, nghe cũng không thể hiểu nổi!" Du Ty Kỳ thì thầm một tiếng.

Quan Nghị đưa mắt nhìn sang một người khác, càng thêm tinh tế nói, "Chỉ là bệnh này có thể tự hết, không cần phải đi gặp bác sĩ điều trị!"

"Nói bậy! bệnh nên đi bác sĩ!" Du Ty Kỳ thấy lời nói của hắn rất lạ, liền sẵng giọng nói.

Vẫn trầm mặc không nói, Tần Tấn Dương thu hồi tầm mắt, rốt cuộc bước chân, tiếp tục đi về phía thang máy.

Mà thanh âm của hắn, nhẹ nhàng bay tới, hời hợt nói câu "Không chết được" !

Cô cũng sẽ khó chịu à. . . . . . Vì hắn. . . . . .