Edit :Bear

Beta: B.Cat

Đầu đường Đài Bắc, có một cô gái trẻ mặc áo lông và quần jean, bộ dáng có chút cô đơn.

Đồng Thiên Ái đưa tay nắm lấy cái túi xách, giống như là chỉ mang theo cho có vậy, cô mang theo nó cứ như vậy lang thang ngoài đường.

Cô sẽ đi đâu đây! Cô có thể đi đâu được!

Mới vừa rồi cô đi đến Tần thị, đưa thư từ chức.

Thuận tiện lấy lại điện thoại di động, ngay tiếp theo nhìn thấy buổi tối ngày hôm qua hắn đã gọi điện tới.

Giờ phút này, móc ra điện thoại từ trong túi quần, cô mù mờ ngỡ ngàng nhìn màn hình điện thoại di động mà ngẩn người, tra tìm danh bạ điện thoại, ngón tay càng không ngừng kéo xuống, lại càng phát hiện thêm những cái tên kia, bỗng nhiên lại xa lạ với mình đến như vậy.

Dừng lại ở ba chữ "Tần Tấn Dương" này, cô cắn môi dưới, đột nhiên có loại xúc động muốn khóc .

Mạnh mẽ quyết tâm, tiếp tục kéo xuống rốt cuộc thì nhìn thấy cái tên "Phương Tình".

Cơ hồ là nhếch nhác nhấn phím gọi rồi lại lo lắng chờ đợi điện thoại được tiếp.

"Uy! Thiên Ái ?" Thanh âm sáng sủa của Phương Tình xuyên thấu qua ống nghe giống như là cách mấy thế kỷ rồi mới được nói chuyện với nhau vậy .

Đồng Thiên Ái đưa tay bưng kín miệng mình, trên cổ tay cô còn treo một cái túi xách.

Cô sợ mình không nhịn được, sợ vừa mở miệng sẽ khóc lên.

Bên đầu điện thoại bên kia, giọng nữ vẩn vang lên cao vút, "Thiên Ái chết tiệt! Tại sao không nói chuyện a! Đã lâu chưa gặp mặt cậu, cậu bây giờ đang làm gì vậy?

"Hôm trước tớ lại cùng Hướng Phàm ra nước ngoài! Nhắc tới cũng khéo nha! Ngày hôm qua tớ vừa trở về đây! Thì ngày hôm nay cậu đã gọi điện thoại ngay cho mình?"

"Buổi tối cùng đi dùng cơm được chứ? A đúng rồi! Mang theo vị hôn phu của cậu đi luôn nha...! Tớ lại có chút tưởng niệm nụ cười rất xấu hổ của Bạch Minh ca rồi nha!"

Nói xong, đột nhiên Phương Tình hét lên một tiếng, "Cái người đáng chết này! Anh cắn em làm gì vậy!"

Có thể tưởng tượng ra, là ai đang cắn cô ấy rồi!

"Ai? Thiên Ái à? Tại sao cậu lại không nói gì vậy? Uy —— cậu đâu rồi? Cậu có đang nghe không đấy——" thu hồi lại thanh âm, Phương Tình lại hướng về phía điện thoại rống lớn.

Đồng Thiên Ái cầm điện thoại di động, qua thật lâu sau, rốt cuộc cũng nhẹ nhàng "Uy" một tiếng.

Mới vừa mở miệng kêu "Phương Tình", cô cũng nhịn không được nữa mà ở ngay giữa đường đông người qua lại khóc lớn ra tiếng.

"Thiên Ái a! Cậu làm sao vậy hả! Đừng khóc nữa! Cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình tới đón cậu!" Phương Tình vừa nghe thấy cô khóc, lập tức nóng nảy, thanh âm cũng trở nên hốt hoảng.

. . . . . .

Ước chừng qua mười phút, một chiếc xe con màu đỏ dừng ở bên trái đường.

Cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống, người ngồi ở chỗ tài xế liền hướng tới bên đường đối diện hô lớn tên Đồng Thiên Ái, "Thiên Ái! Mau tới đây! Ở đây không cho đậu xe! Mau lên!"

Đồng Thiên Ái nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy người ngồi trong xe con.

Cách cô chỉ có vài mét, nhưng tại giờ khắc này ở trước mặt cô, lại có cảm giác giống như là vị thần hộ mệnh đột nhiên xuất hiện. Sững sờ bước đi, không chần chờ nữa, cô kiên quyết đi tới.

Phương Tình nhìn thấy cô chạy tới, vội vàng đưa tay mở cửa xe kế bên ra.

". . . . . ." Đồng Thiên Ái vòng qua sườn xe, khom lưng chui vào trong xe. Đặt túi xách ở trên đùi, ôm thật chặt vào trước ngực, tư thế như vậy, là tư thế cô vẫn thích.

Nếu không thì cũng có thể nói, chỉ có như vậy, mới có thể làm cho cô cảm thấy một chút cảm giác an toàn.

Phương Tình nghiêng đầu liếc nhìn người bên cạnh, cũng không hỏi nhiều. Nhưng lại nhìn thấy trong áo lông cô đang mặc lộ ra một chút vạt áo áo sơ mi, trong lòng cảm thấy kỳ quái, đây là áo sơ mi của nam mà!

"Đói bụng chưa? Chúng ta đi tớ nhà tớ đi, Hướng Phàm đang ở nhà nấu cơm! Về nhà vừa đúng lúc ăn cơm luôn!"

Giống như là không có gì xảy ra, cô quay đầu lại, nhìn về phía trước.

Đồng Thiên Ái vô cùng nghe lời gật gật đầu, vẫn lặng lẽ như cũ.

Trước cửa một căn hộ trong toà nhà cao ốc, Phương Tình đang muốn lấy chìa khóa ra mở cửa. Không ngờ, cửa đã tự động mở ra.

Quý Hướng Phàm tựa hồ đã đoán chắc thời gian, mở cửa ra trước, hướng về phía Phương Tình lộ ra một nụ cười dịu dàng, ngay sau đó ánh mắt liền rơi lên trên người Đồng Thiên Ái đứng ở phía sau.

"Thiên Ái a! Đi vào ăn cơm đi, tôi đã nấu xong rồi!" Quý Hướng Phàm giống như không có gì xảy ra, vẫn giống như thường ngày vậy.

Đồng Thiên Ái buồn buồn gật đầu một cái, trong lòng chợt có chút cảm kích.

Những lúc như này, cô đột nhiên gọi điện thoại cho bọn họ, lại khóc thút thít, dọa cho bọn họ giật mình. Nhưng hai người lại không có hỏi gì cả, chỉ là lo sợ làm cho cô khó chịu thôi .

Lỗ mũi có chút nghẹn ngào , chua sót trong lòng mới vừa nuốt xuống lại dần dần dâng lên.

Nhưng bây giờ, không thể khóc được! Thật ra thì chính cô là một người rất ghét việc khóc ở trước mặt người khác, cho nên hiện tại càng không thể khóc nữa!

Cố gắng nhoẻn lên một nụ cười, cô muốn khôi phục là Đồng Thiên Ái của trước kia. Một người luôn luôn lạc quan, hơn nữa sẽ không bao giờ nhận thua, đột nhiên phát hiện, đã rất lâu không soi gương xem mình nổi giận ra sao rồi!

"Cám ơn Hướng Phàm đại ca!" Ngẩng đầu lên, chống lại nụ cười của Quý Hướng Phàm, cô nhẹ mà nói.

Phương Tình không thèm để ý tới việc cô đang khóc, vô cùng không thục nữ liếc cô một cái, "Làm ơn đi! Ba người chúng ta cứ đứng ở cửa mãi như vậy làm cái gì a! Mau đi vào trong đi thôi!"

Nói xong, kéo tay Đồng Thiên Ái đi vào trong căn hộ.

Căn hộ nhỏ có hai phòng riêng một phòng khách, phòng khách cũng chính là phòng ăn.

Gian phòng tuy rất nhỏ, nhưng lại rất có cảm giác ấm áp.

Đồng Thiên Ái ngơ ngác ngồi ở trên bàn ăn, chờ đợi ăn cơm. Mà trước mặt cô, đã dọn lên bốn món mặn một món canh, màu sắc xanh xanh đỏ đỏ, chỉ nhìn qua cũng khiến cho người ta rất muốn ăn.

Đột nhiên, Phương Tình từ trong phòng bếp nhô đầu ra, hỏi, "Thiên Ái! Còn phải làm món cần thái nữa thôi, chờ một chút a! Tớ bảo Hướng Phàm làm cho cậu! Tớ nhớ rằng cậu thích ăn nhất là cần thái!"

"Không cần đâu! Những món này đã đủ rồi mà! Đã rất nhiều rồi! Ba người chúng ta đâu phải Na Tra tái thế, làm sao ăn nhiều như vậy được!" Đồng Thiên Ái cười đáng yêu cự tuyệt, cầm lên chiếc đũa gắp một khối thịt gà.

Phương Tình lại cố ý nói, "Không được a! Trước kia lúc học đại học, cậu ngày ngày thích nhất là cùng tớ giành món cần thái! Hôm nay nhất định phải nấu!"

"Hướng Phàm! Mau nấu!" Chui đầu trở về, Phương Tình hướng về phía trong phòng bếp sai bảo cái người giúp việc kia.

Đại học? Là từ khi nào rồi nhỉ? Bọn họ đã bắt đầu nhớ lại những chuyện đã qua sao?

Có phải những gì đã từng tốt đẹp rồi cũng sẽ theo thời gian trôi qua mà từ từ sẽ là dỉ vãng. Như vậy, sẽ có một ngày cô có thể hoàn toàn quên hắn hay không, mà hắn, cũng sẽ có thể quên cô sao. . . . . .

Nghĩ tới đây, đột nhiên cô cảm thấy thật là khủng khiếp.