Edit :Bear

Beta: B.Cat

Phương Tình thương tiếc ôm lấy chặt cô, vỗ nhè nhẹ lưng của cô, "Thế nào? Nói mình nghe xem tại sao cậu lại như vậy! Một chút cũng không giống Đồng Thiên Ái mà mình biết!"

Mấy ngày không thấy, đến tột cùng là đã xảy ra những chuyện gì!

"Tớ đã không phải. . . . . . Không phải là Đồng Thiên Ái trước kia nữa rồi . . . . . ." Cô lầm bầm nói xong, lại cọ xát đầu vào người Phương Tình.

Đã sớm trước đây thật lâu, lâu đến ngay cả cô cũng không nhớ nổi là ở lúc nào mà cô đã thay đổi thành như vậy rồi. Từ lúc bị hắn đầu độc kia , tim của cô cũng từ từ bắt đầu thay đổi rồi.

Ích kỷ. . . . . . Tùy hứng. . . . . . Một chút cũng không giống Đồng Thiên Ái ngày trước nữa. . . . . .

Cô của trước kia, đã đi đâu rồi?

Không tìm lại được. . . . . . không thể nhìn thấy nữa. . . . . . Dù có đi khắp nơi cũng tìm không thấy. . . . . .

Phương Tình ôm lấy cô, ngay sau đó ngồi ở bên cạnh cô, vuốt ve đầu của cô an ủi mà nói, "Trong lòng tớ, cậu vĩnh viễn là Đồng Thiên Ái kiên cường!"

"Thiên Ái cậu biết không? Người tự nhận mình là người xấu thì tuyệt đối không thể nào là một người xấu được!"

"Thiên Ái ngu ngốc! Cậu đã từng nghe qua có người xấu nào mà tự nhận mình xấu chưa hả?"

Đồng Thiên Ái bị lời của Phương Tình chọc cho cười khẽ một tiếng, mặc dù chính cô cũng biết trong nụ cười này bất đắc dĩ chiếm phần lớn hơn vui vẻ, bi thương lớn hơn sung sướng, cười khẽ qua đi thì chỉ còn lại sự yên lặng tới mức dường như không thể phá tan được.

"Nhưng Tiểu Tình. . . . . . Tớ thật sự đã biến thành một cô gái hư hỏng . . . . . ."

Phương Tình có chút tức giận, quát, "Là ai nói? Ai nói cậu là cô gái hư? Không ai có thể nói cậu như vậy a! Ai nói tớ liền đánh người đó! Tớ đánh không lại sẽ để cho Hướng Phàm đánh!"

"Không có ai nói! Không có ai nói. . . . . . Là tự mình cảm thấy thế. . . . . ." Đồng Thiên Ái vội vàng lắc đầu, buông lỏng cái ôm, nhìn thẳng vào mắt Phương Tình.

Trong lòng không nhịn được mà cảm động, nâng lên tươi cười tràn đầy hạnh phúc.

Cám ơn cậu . . . . . . Tiểu Tình. . . . . . Thực sự cám ơn cậu. . . . . .

Luôn vào lúc mình đau buồn nhất. . . . . mà ở bên mình. . . . . . không hỏi lí do nhưng vẫn nguyện ý đặt lòng tin ở mình . . . . . .

Phương Tình nghiêng đầu, nghi ngờ nói, "Cậu nói cậu thất tình! Tớ đoán a! Chẳng lẽ cậu yêu người đàn ông đã có vợ sao? Sau đó cậu cùng Bạch Minh ca chia tay?"

"Đàn ông có vợ. . . . . ." Đồng Thiên Ái nỉ non nhắc lại lời của cô.

Cũng có thể xem là như vậy! Có vị hôn thê. . . . . . Cũng có thể coi như là đàn ông có vợ đi. . . . . . Chỉ kém một chút chút thôi. . . . . .

Không có khác biệt gì lớn cả!

Phương Tình cẩn thận từng li từng tí quan sát mặt của cô, thử dò xét hỏi, "Không phải là cậu đã bị tớ nói trúng chứ? Thực sự là như vậy à? Cậu yêu người đàn ông đã có vợ hả?"

". . . . . ." Đồng Thiên Ái không có thừa nhận, nhưng cũng không có phủ nhận.

"Không thể nào! Nhất định là cậu đã bị người đàn ông kia lừa rồi! Cậu ngoan ngoãn như vậy, làm sao có thể a! Nói cho tớ biết! Chuyện này đến tột cùng là như thế nào, tớ có chết cũng không tin đâu!"

Đồng Thiên Ái đưa tay lên sửa lại một chút mái tóc của mình, muốn khống chế tâm tình lại đôi chút. Bởi vì chuyện xưa ấy, về chính cô, giống như là kịch bản trong một bộ phim truyền hình vậy, mà chính cô cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Có lẽ nếu cô có đem kể cho người khác biết, cơ hồ cũng sẽ không có một người nào tin cô đâu.

Chuyện như vậy, lại có thể xảy ra ở trên người của cô, thật đúng là vở kịch đời mà!

"Tiểu Tình. . . . . . Cậu có còn nhớ không . . . . . . Cái buổi chiều đó. . . . . . Cậu thấy tập đoàn Tần thị phát ra Lệnh Truy Nã ở trang đầu. . . . . ."

"Hắn muốn tìm cô gái kia . . . . . ."

"Thật ra thì là là muốn tìm . . . . . . Tớ. . . . . ."

Phương Tình nghe cô tự thuật, mắt từ từ trợn to, mà miệng cũng dần dần mở ra. Đến cuối cùng, một bộ dáng không dám tin, kinh ngạc tới cực điểm!

"Trời ạ! A! Oh —— trời ạ trời ạ trời ạ! Thiên Ái a ——" Phương Tình đưa tay vuốt trán của mình, cảm giác như trời đất đang xoay chuyển vậy.

Tại sao có thể có chuyện như vậy a! Thật là khiến cho người ta giật mình chết mất thôi !

Đột nhiên, trấn định lại tâm tình, vô cùng bất mãn hỏi, "Nói cách khác, vào năm ngoái, mặc dù cậu không phải là tự nguyện, nhưng thật ra thì hai người cũng đã ở chung một chỗ rồi đúng không?"

Đồng Thiên Ái không nói gì, chỉ là gật gật đầu khẳng định.

"Là Tần Tấn Dương sao? . . . . . . Lại là tình nhân hoàn mỹ mà toàn bộ phái nữ Đài Loan điều tha thiết ước mơ sao? . . . . . ."

"Nói cách khác. . . . . . Thời gian dài như vậy cho tới nay. . . . . .Cậu cũng không có nói cho tớ biết chuyện này. . . . . . Vẫn gạt tớ? Thiên Ái ngu ngốc! Tớ thật sự muốn bóp chết cậu a!"

"Tớ là bạn thân nhất của cậu! Có chuyện gì mà cậu không thể nói với tớ a!"

"Cậu cái con nhỏ ngốc nghếch này! Sao luôn thích tự ôm mọi chuyện một mình vậy hả! Cậu thực sự là khờ mà!"

"Không phải! Tớ là đại ngu mới đúng! Tớ thậm chí một chút chút dấu vết cũng không phát hiện! Tớ là đại ngốc nghếch mới đúng!

Nói một tràng xong, Phương Tình ngừng kêu la, chợt có chút đau lòng xoa mặt của cô. Cô làm bạn thân của người ta như vậy thật sự là quá thất bại rồi, chỉ lo cho hạnh phúc của mình, mà lại không phát hiện ra sự thay đổi của Thiên Ái.

Cô thật sự là nên mua miếng đậu hũ đập đầu chết đi!

Nghĩ tới đây, cô lại ôm Thiên Ái thật chặt, "Thiên Ái . . . . . ."

Đồng Thiên Ái cười thật đáng yêu, rồi lại khóc, tất cả nước mắt của cô đều rơi lên trên người Phương Tình, khuôn mặt đầy nước mắt nhưng cũng không lau đi. Ngẹn ngào nói, "Thật ra thì cũng không còn chuyện gì nữa rồi . . . . . không còn chuyện gì nữa . . . . . ."

Ngoại trừ việc, tim của cô đã bị giam cầm mất rồi.

Thật sự không tính là gì cả, ngay cả cái màng mỏng manh kia thì cũng là gì đâu, chẳng phải là cái gì cả. Không phải là từ lúc bắt đầu làm tình nhân của hắn, cô đã nghĩ sẽ cho hắn sao? Căn bản không tính là cái gì cả!

Huống chi, từ trước đó hay càng về sau, diễn biến hay kết quả, cũng là do chính cô cam tâm tình nguyện!

Đồng Thiên Ái ơi Đồng Thiên Ái. . . . . . Mày thực sự là mâu thuẫn quá mà. . . . . .

"Trời ạ!" Phương Tình lại hô một tiếng.

Cô "hả" một tiếng, gối lên bả vai Phương Tình nhẹ nhàng gật đầu, hỏi, "Làm sao?"

"Như vậy. . . . . . Cậu bây giờ là . . . . . . Yêu hắn sao . . . . . ." Thanh âm của Phương Tình vang lên bên tai cô.

Thanh âm nhẹ như vậy, trong nháy mắt dường như khuếch đại lớn hơn, giống như là có người cầm cái loa ở bên lỗ tai cô hô to một tiếng vậy. Đột nhiên, cô có cảm giác cả người run rẩy.

Yêu hắn sao? Cô yêu Tần Tấn Dương rồi sao?