Edit: Ái Nhân

Beta:yunafr

Biệt thự Tần gia.

Trong đại sảnh đèn dầu sáng rỡ(AN: mình không biết vì sao biệt thự mà không dùng đèn điện lại dùng đèn dầu nhưng cv nó ghi vậy đó. Đúng là nhà giàu! Không thể hiểu được), Du Ty Kỳ ôm đệm dựa, ngơ ngác ngồi trên ghế salon xem ti vi. Tay cầm hộp điều khiển ti vi, chuyển kênh tới tới lui lui, trong màn hình ti vi khổng lồ, hình ảnh nhất nhất thoáng qua.

Quan Nghị ngồi ở một bên trên ghế salon, cùng xem ti vi với cô, nhìn ra cô không có chút tân tư chuyển kênh, trước mắt một hồi cảm giác rối loạn, đầu cũng bắt đầu có chút choáng váng.

Nghiêng đầu sang chỗ khác, tò mò nhìn chằm chàm Du Ty Kỳ, lại phát hiện cô mím miệng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Mà cô nhíu chặt đôi mi thanh tú, từa hồ tỏ rõ lúc này nội tâm cô nóng nảy cùng bất an như thể nào.

Rốt cuộc là có chuyện gì? Bơi đại tiểu thư luôn luôn hoạt bát lại thích quấn quýt, hôm nay lại có thể có bộ dáng này? An tĩnh như vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao? Gặp phải cái gì không vui à?

Hay là hỏi rõ ràng một chút thì tốt hơn! Cái yêu tinh bám người này! Thật sự là có cái gì không đúng!

Quan Nghị một tay chống cằm, tùy ý hỏi, “Kỳ Kỳ a! Sao không vui vậy? Có phải hay không không ở Đài Loan mấy ngày, cho nên nhớ nhà à? Nhớ Tần mẹ của em rồi hả?”

"Không có!" Thanh âm Du Ty Kỳ, có chút buồn buồn vang lên.

Quan Nghị nghi ngờ nghiêng đầu nhìn cô, hừm? Giọng điệu lần này cũng không đúng rồi! Nhất định là có chuyện gì xảy ra! Trong đầu nghĩ tới tất cả các đáp án có khả năng, lại nghĩ không ra là đã có chuyện gì.

Lòng của phụ nữ, quả nhiên là cực kỳ khó đoán .

Chẳng lẽ là bởi vì Tấn Dương sao? Gần đây Tần đại tổng tài vì chuyện cô bé mồ côi, cũng trở nên đang trời xanh mây trắng, lập tức thành trời u ám. Một số gương mặt, quả thật cùng thay đổi giống nhau!

Quan Nghị nhíu lông mày, thử dò xét hỏi, “Kỳ Kỳ a! Chẳng lẽ bởi vì Tần ca ca của em gần đây không có quan tâm em sao?”

Vừa nghe đến ba chữ “Tần ca ca”, quả nhiên Du Ty Kỳ nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, cũng mù mờ ngỡ ngàng nhìn Quan Nghị, có chút ủy khuất có chút buồn bã nhìn hắn, nhưng cái gì cũng không nói.

Này. . . . . . Ánh mắt gì a. . . . . .

Quan Nghị bị cô nhìn không được tự nhiên, nhắm mắt hỏi, “Không phải anh nói đúng rồi chứ? Thật sự là như vậy à?”

Ai! Cũng bởi vì Tần Tấn Dương không để ý đến cô sao? Cho nên không vui vẻ nên thành bộ dáng này? Nên làm như thể nào! Tốt nhất là để cho cô chuẩn bị tâm tư, dù sao Tần Tấn Dương chắc chắn sẽ không cưới cô .

Du Ty Kỳ chợt nghĩ đến lúc trước ở bên ngoài phòng làm việc, len lén nghe được cuộc nói chuyện kia. Trong đầu “Ong ong ——" vang lên, trong lòng rối một nùi, vẫn không thể an tĩnh lại.

Tần ca ca lại còn nói muốn kết hôn với cô ấy…… Cưới Đồng phụ tá?…… Cô mới là vợ chưa cưới của Tần ca ca mà……

Vừa nghĩ Tần ca ca sẽ rời xa mình, Du Ty Kỳ trở nên khó chịu. Tại sao Tần ca ca không thích cô? Nhưng khi còn bé, hắn rõ ràng đã hôn mình mà!

Thế nào lại có bộ dáng này! Ghét!

Quan Nghị thấy cô không nói lời nào, cho rằng cô chấp nhận. Ngay sau đó khẽ thở dài một tiếng, cảm khái nói, “Kỳ Kỳ a!Em hãy nghe anh nói…… Thật ra thì…… Trên thể giới này……”

Ấp úng nói đến một nửa, cư nhiên phát hiện mình dùng từ cùng rồi.

Hoàn toàn thua ở cô, căn bản không nói được a! Muốn hắn nói thế nào? Chẳng lẽ nói “Trên thế giới này có thật nhiều gốc cây” “Chớ treo cổ ở trên một thân cây” “Thật ra thì cô hoàn toàn có thể tìm một người tốt hơn”… Sao?

Âp úng nữa ngày! Nói gì đây?

Chợt Du Ty Kỳ vô cùng mất mác hỏi, “Anh Quan Nghị! Tần ca ca có phải hay không không thích Kỳ Kỳ, Tần ca ca có người trong lòng rồi, Kỳ Kỳ là người dư thừa có phải hay không?”

Mặc dù từ đoạn nói chuyện kia, trong lòng đã biết chuyện Tần ca ca thích người khác là thực. Nhưng, vẫn không nhịn được muốn hỏi.

“……” Quan Nghị không nghĩ tới cô lại đột nhiên hỏi thế, trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào.

Đàng hoàng thẳng thắng trả lời? Tấn Dương không thích cô, Tấn Dương đã có người mình thích, y như tình hình trước mắt, thật sự cô là người dư thừa! Nhưng, những lời này làm sao có thể nói ra khỏi miệng được đây?

Hơn nữa, sao cô lại đột nhiên hỏi cái này? Quá kỳ quái đi!

“Kỳ Kỳ! Đầu nhỏ em trong cả ngày đều nghĩ cái gì! Làm sao sẽ không còn thích em! Tất cả mọi người đều rất thích Kỳ Kỳ đấy!” Quan Nghị nhìn cô, vẻ mặt thành thật nói.

Du Ty Kỳ gật đầu một cái, hoài nghi chất vấn, “Anh Quan Nghị, Tần ca ca sẽ lấy Kỳ Kỳ sao?”

Vừa nghĩ tới trong phòng làm việc, Tần ca ca nói muốn cưới Đồng phụ tá, trong lòng cô liền vô cùng mất mác.

". . . . . ." Quan Nghị có chút bất đắc dĩ, cái vấn đề này, lại làm khó hắn!

Nhìn ánh mắt lóe lên rung động của cô, nhìn ra cô ân cần chờ đợi, vô cùng khó nghĩ nuốt một ngụm nước bọt. Chợt, mỉm cười nói, “Nếu như anh là Tần Tấn Dương, anh nhất định sẽ cưới Kỳ Kỳ đấy!”

Dĩ nhiên, hắn không phải. . . . . .

Du Ty Kỳ có chút cảm động, khờ dại gật đầu một cái, chợt từ ghế salon đứng lên. Đi tới trước mặt Quan Nghị, cúi đầu bất an hỏi, “Anh Quan Nghị, bên cạnh Tần ca ca có phải hay không có rất nhiều bạn gái »

Trước mẹ từng nói qua, nhưng mẹ nói những người kia đều là gặp dịp thì chơi, Tần ca ca căn bản không có thật lòng!

Quan Nghị sửng sốt một chút, không nghĩ tới cô lại đột nhiên hỏi vấn đề này.

Chắc là bà mẹ hồ ly của Tần Tấn Dương nói bậy, nếu không như cái đầu nhỏ ngây thơ của Du Ty Kỳ, làm sao có thể sẽ nghĩ những cái này đây? Lại còn hỏi hắn những chuyện này!

Nhắm mắt, hàm hồ nói, “Kỳ Kỳ ngoan! Đừng tin những lời kia! Những lời kia đều là lời đồn bên ngoài! Em nhìn xem bên cạnh Tần ca ca của em có bạn gái sao? Không có a!”

Trước xác thực có rất nhiều, nhưng bây giờ chỉ có một người là Đồng Thiên Ái!

Như vậy, hắn cũng không coi là nói láo!

“……” Du Ty Kỳ buồn buồn, tảng đá to trong lòng không có bởi vì câu trả lời của hắn mà buôn xuống.

Vào lúc này, Tần Tấn Dương đi vào biệt thự. Nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn thấy Quan Nghị cùng Du Ty Kỳ trong đại sảnh, đột nhiên tốt bụng hỏi, “Ăn cơm chưa?”

"Không phải đang đợi cậu trở lại a!" Quan Nghị nhíu mày nói.

Du Ty Kỳ đứng ở đó, nhìn nụ cười của hắn, trong lòng có từ vị không nói được. Nhưng có thể tinh tường hiểu rõ một chút, nụ cười của hắn, không phải vì mình……