Edit: bạn nào ed thì vào nhận nào

Beta : Ha.chi

Đêm đã khuya.

Quý Hướng Phàm tan việc trở về, mang theo gà chiên mỹ vị vừa vào tới nhà trọ thì cái người đang rộn ràng ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa tối ló đầu ra, nhắm mắt, ngửa thấy mùi thơm mê người, tay cầm xẻng nhảy ra.

"Quý Hướng Phàm tiên sinh! Mau giao gà chiên ra đây!" Đem cái xẻng giơ về phía anh, uy hiếp nói. Quý Hướng Phàm cởi giày đi dép. Thức thời đi tới phòng bếp, cầm gà chiên trong túi đưa cho cô.

"Phương Tình tiểu thư! Tôi giao ra đây rồi !" Cô gật đầu hài lòng, liếc hắn một cái. “Coi như nhà anh thức thời! Lát sẽ thưởng da gà!"

". . . . . ."

Quý Hướng Phàm trừng mắt, dáng vẻ giả bộ bất mãn, nhưng đáy mắt tràn ngập ý cười. Mà khóe môi cũng cong lên biểu lộ tâm tình khoái trá. Đồng Thiên Ái đang ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, nhịn không được cười khẽ một tiếng:

"Hướng Phàm đại ca. . . . . Haha. . . . .anh như vậy mà lại bị Tiểu Tình bắt nạt sao? . . . . ."

"A —— không có! Cô ấy rất thiện lương, là một phụ nữ dịu dàng!" Quý Hướng Phàm cố ý

phóng đại âm thanh, hướng về phía Đồng Thiên Ái trừng mắt.

Đồng Thiên Ái lập tức hiểu vội im lặng, mắt liếc cái đầu trong phòng bếp thò ra.

Là sao đây. . . .

Loại cảm giác này. . . . . . Thật là làm cho người ta hâm mộ. . . . .

Quý Hướng Phàm ý thức được cô gái dịu dàng, lương thiện sau lưng mình đã rời đi, bấy giờ mới nhún vai, đi tới ngồi bên cạnh Đồng Thiên Ái xem TV.

Đột nhiên, không đầu không đuôi nói:"Thiên Ái! Mùa đông đã qua, mùa xuân cũng tới rồi!"

Đồng Thiên Ái nghe thấy lời nói này, chợt nghiêng đầu nhìn về phía Quý Hướng Phàm, phát hiện anh chăm chú xem phim, lại từ từ quay đầu lại nhìn TV như chưa có chuyện gì.

Mùa đông đã qua . . . . . . Mùa xuân đã tới . . . . .Hướng Phàm đại ca. . . . . . là nói cho cô nghe?!. . . . . . Cố ý sao?. . .. . .

Đồng Thiên Ái cảm thấy có chút ấm áp, bỗng nhiên lại nghĩ tới "hắn". Không biết những ngày này "hắn" có nghĩ đến cô không? Có nhớ không dù chỉ là một chút?

"Nhìn này, tôi cá nữ chính trong phim truyền hình đều không tranh thủ cơ hội thì làm sao biết có được hay không chứ? Nếu như tôi mà là người nam chính đoán không chừng sẽ tức chết luôn!" Quý Hướng Phàm thuận miệng vô tâm nói.

Đồng Thiên Ái ngẩn ra, ngơ ngác nhìn màn hình TV, không tiêu cự. Cô. . . đúng là chưa từng tranh thủ. . .Ngay cả tranh thủ cũng không dám???? . . . . .Hít sâu một hơi, trong lòng có quyết định. Ngày mai. . . .Ngày mai... nếu như hắn còn nhớ. . . . .Ngày mai. . . . . . Nếu như hắn xuất hiện ở trước mặt cô. . . . . .Cô nhất định phải nói cho hắn biết ba chữ. . . .Lần này. . . . . . Không phải bốn chữ. . .mà. . . Ấy là ba chữ. . . . . .Nhưng mà, hắn có đến không?

Lúc ăn cơm tối, Phương Tình cùng Quý Hướng Phàm ồn ào giành gà chiên."Mau đưa nó cho em! Cái cánh gà đó em đã "chấm"!"

Phương Tình chỉ vào cánh gà trong tay người kia, căm giận quát. Quý Hướng Phàm nghi ngờ ngẩng đầu lên, cẩn thận tìm hiểu cánh gà trong tay:" Trên đây không có viết tên em nha! Ai biết là của em! Hiện tại anh lấy trước thì là của anh!" Nói xong, hung hăng cắn một miệng lớn. "Anh dám ăn nó! kệ, ăn rồi em đây cũng muốn! mag trả cho em!" Phương Tình đứng dậy, đưa tay chém giết.

Đồng Thiên Ái an phận ăn cơm, gặm cánh gà trong tay mình. Bọn họ đỏ mặt cãi vã, còn cô chỉ cười. Có thể cùng nhau gây gổ, như vậy cũng là hạnh phúc! Trong giây lát, cô nhớ tới đoạn thời gian ngắn cùng sống với Tần TấnDương...

Từng ly từng tý giống như là một bộ phim, một cuộn phim điện ảnh thật dài, câu chuyện của bọn họ giống hệt như bộ phim hàn:

" Ngôi nhà hạnh phúc"! Có khế ước? Có ở chung?...

Ăn cơm cho thật mau, cô đứng dậy, hướng về nơi vẫn còn đang ồn ào: " Hai người cứ từ từ tranh, em mệt rồi, em đi tắm trước đây. Ngày mai em muốn đi viếng mộ mẹ cho nên muốn dậy sớm một chút!"

Phương Tình gật đầu một cái, cười híp mắt nói, "Đi đi! Đi ngủ sớm một chút! Nữ nhân phải ngủ sớm mới tốt! Có thể cải thiện dung nhan!"

"Ừm!" Đồng Thiên Ái xoay người, vào phòng tắm. Quý Hướng Phàm có chút kỳ quái, nhìn phòng cửa nhà tắm đã đóng, lúc này mới nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi, "Bà xã! Làm sao mà em đột nhiên trở nên yên tâm thế, chẳng lẽ em đã lo xong?"

"Đó còn cần phải nói sao! em là ai hả!" Phương Tình lộ ánh mắt đắc ý.

Quý Hướng Phàm nở nụ cười yên tâm ,vội vàng sẵng giọng, "Em là ai hả? Em không phải chính là vợ yêu của Quý Hướng Phàm sao?"

"Anh muốn ăn đòn phải không?"

". . . "

Chín giờ tối. Đồng Thiên Ái nằm trên giường, nhắm mắt. Cố ép mình ngủ, tuy nhiên dù làm thế nào cũng ngủ không được. Cô đã dùng rất nhiều phương pháp, cũng không thể làm mình buồn ngủ.

"Ghê tởm!" Khẽ nguyền rủa một tiếng.

Rốt cuộc vẫn không nhịn được từ trong chăn chui ra, nửa nằm ở trên giường. Đồng Thiên Ái ảo não nhíu mày, có chút bất đắc dĩ. Cư nhiên cô bị mất ngủ! Mà nguyên nhân thao thức không phải vì ngày mai đi gặp mẹ, tự cô hiểu đó là lo lắng, là sợ... Còn có. . . . . . Mong đợi. . . . . .vừa lúc điện thoại đặt đầu giường rung lên ở trên ngăn tủ. Cô phản xạ theo tính bắt lấy cái điện thoại đó, tay một hồi tê dại.

Mắt vừa thấy tên trên màn điện thoại lòng chợt im ắng nhưng đằng sau là một tâm tình cuồng loạn. Điện thoại hiện tên—— Tần Tấn Dương. Suy nghĩ kỹ không biết có nên nhận không, trong lòng cô muốn nhận nhưng tay không thể ấn nút trả lời.

Thật mâu thuẫn. Điện thoại di động rung rất lâu rồi cũng ngừng. Đồng Thiên Ái cảm thấy có chút mất mát, nhìn chăm chăm vào màn hình, nhìn nó trở nên ảm đạm. Một giây sau, điện thoại rung lên ngắn ngủi hiển thị một tin nhắn. Cô vội vàng mở khóa, đọc xong ánh mắt ánh lên tia sáng. Màn hình điện thoại hiển tin làm cô kích động thiếu chút nữa kêu to ra tiếng nhưng cũng cố đè nén sự cuồng loạn của lòng mình:

"Thiên Ái! Ngày mai nhất định phải chờ anh!"