Edit: Maria Liêu

Beta: Ha.chi+yunafr

Đầu bên kia, trực thăng sau khi đã bay một khoảng đường dài, rốt cuộc cũng đến thủ đô La Mã của Italy.

Khu ngoại thành cách La Mã mấy trăm cây số, có một tòa nhà khí thế huy hoàng với khu vườn rộng lớn. Trong trang viên trồng đầy nho, tựa hồ ơ xa cũng có thể ngửi được mùi thơm mê người của quả nho tản mát ra.

Trực thăng bay qua khu vườn, rốt cuộc cũng đáp xuống tại lầu cuối biệt thự. Lầu cuối căn biệt thự này, trải rộng mấy trăm mảnh, được xây dựng chủ yếu làm chổ đám trực thăng.

Giờ phút này, trực thăng rốt cuộc cũng dừng lại.

Cánh quạt đang quay thổi tung tất cả xung quanh, chuyển động chậm rãi dừng lại. Mọi thứ bị cánh quạt làm thổi tung, rốt cuộc sau một chút mọi thứ liền yên lại.

Cửa nhỏ lầu cuối thông tới biệt thự, được người mở ra.

Ngay sau đó, mười mấy người mặc áo đen theo thứ tự đi về phía trực thăng.

Sau lưng bọn hắn, thoáng hiện một thân ảnh cao gầy của một cô gái. Nửa người trên mặc đồng dạng âu phục màu đen, nửa người dưới cũng là quần tây ngắn ngang đùi. Đôi chân thon dài hoàn mỹ, cứ như vậy hiển lộ rõ ràng.

Mai tóc dài đen nhánh được cột lên, khuôn mặt tinh xảo mang theo một chút lạnh lùng.

Môi của cô, không có bôi son nhưng vẫn đỏ hồng.

Mặc dù là mặt mỉm cười, nhưng nụ cười này trong chỉ làm cho người cảm thấy cô rất lạnh nhạt.

Lúc này, Thụ từ trên phi cơ đi xuống.

Xoay người, vươn tay, từ trong tay đồng bọn ôm Đồng Thiên Ái vẫn ngủ mê man. Ngẩng đầu lên, nhìn về cô gái áo đen, mười mấy tên hộ vệ lùi về hai bên tạo ra con đường ở chính giữa, từng bước từng bước đi về phía cô.

Đứng lại ở trước mặt cô, cung kính hô, "Vũ đường chủ! Thuộc hạ đem tiểu thư nhỏ mang về!"

"Uhm! Đi theo tôi!" Cô gái mặt áo đen gật đầu một cái, lười biếng nói.

Nói xong, xoay người đi thẳng vào trong cửa nhỏ.

Thụ ôm Đồng Thiên Ái đi theo sau lưng cô, giống nhau đi vào trong cửa nhỏ. Hộ vệ còn lại sau khi hai người rời đi, trầm mặc im lặng theo thứ tự đi vào biệt thự.

Tổ chức phân chia chính xác, mà cô gái có tên gọi là "Vũ đường chủ" địa vị rõ ràng rất cao.

Phía trước là đại điện trung ương của biệt thự, thảm đỏ được trải dài từ lối vào một đường thẳng hướng trong đại điện. Hai bên để tượng đá có chút quỷ dị được điêu khắc từ thời La Mã cổ đại, toàn tượng nửa người nửa thú dữ tợn, giương nanh múa vuốt.

Cô gái áo đen mang theo Thụ, cùng với Đồng Thiên Ái đang được hắn ôm trong ngực , một đường đi tới trước đại điện.

Thủ vệ đại điện nhìn thấy người tới vội vàng cúi người chào, cung kính hô, "Vũ đường chủ!"

"Thông báo điện hạ! Vũ cầu kiến! Nói người điện hạ muốn tìm đã mang tới!" Cô gái áo đen vô cùng ôn hòa nói, trong giọng nói cũng là mang theo sự lạnh lùng.

Thủ vệ trầm giọng nói, "Dạ!" Nói xong, đẩy cửa ra, đi vào trong đại điện bẩm báo.

Không bao lâu, thủ vệ đi ra đại điện, cúi đầu nói , "Vũ đường chủ! Điện hạ cho mời!"

"Được rồi!" Cô gái áo đen gật đầu một cái.

Cửa đại điện, được thủ vệ mở ra.

Cô gái áo đen hướng Thụ nhìn một cái, sau đó đi thẳng vào đại điện.

Thụ ôm Đồng Thiên Ái, cả người nghiêm trang, ngay sau đó cũng đi vào đại điện.

Trong đại điện, một đường thật dài được phủ bởi thảm đỏ hướng đến ghế trên đại điện.

Trên bậc thang, người đang ngồi nghiêm chỉnh là Đế vương của cái tổ chức này.

Mái tóc đen nhánh làm lộ rõ khí chất tà mị nhưng anh tuấn. Dưới đôi mày kiếm anh khí là một đôi mắt ưng sắc bén lấp lánh có hồn, sống mũi cao gầy, hai bờ môi mỏng mà khêu gợi.

Đồng dạng là tây trang màu đen kinh điển, cũng làm cho người ta có cảm giác cuồng vọng.Bởi vì khí thế của hắn, cùng với nụ cười đùa giỡn ở khóe miệng.

Còn phần kia, trời sanh khí phách, đó là trải qua vô số cuộc chém giết mới có được khí thế như thế. Ánh mắt mãnh liệt, trong lúc lơ đãng có loại mùi vị nguy hiểm.

Bên trong, hắn là thủ lĩnh Mafia ở Italy, trong tổ chức thuộc hạ tôn xưng hắn là "Hoàng điện hạ". Bên ngoài, hắn là tổng tài gia tộc Kaden ở Italy.

Hắc đạo ở Italy, nhân vật truyền kỳ sau "Giáo phụ"—— Tư Đồ Hoàng.

Tuổi gần mười sáu tuổi đã thống lĩnh tổ chức, và trong vòng ba năm đem tổ chức phát triển xưng bá bang phái hắc bang lớn nhất ở Italy.

Tư Đồ Hoàng nhìn trong tay Thụ đang ôm một cô gái nhỏ trong ngực, tầm mắt chuyển sang cô gái áo đen, trầm giọng hỏi, "Vũ Ảnh! Cô ấy là Đồng Thiên Ái?”

"Dạ! Điện hạ!" Vũ Ảnh ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn giọng bình tĩnh trả lời.

Tư Đồ Hoàng đang mỉm cười, đột nhiên lớn tiếng quát, "Đám phế vật kia đâu? Tìm người tìm lâu như vậy! Lại còn muốn bổn điện phái người đi lục soát tài liệu?"

"Hồi điện hạ, đám người kia đang trên đường trở về!" Thụ đàng hoàng trả lời.

Tư Đồ Hoàng từ trên ngai vàng đứng dậy, từng bước từng bước đi xuống bậc thang. Rốt cuộc, đi tới trước mặt Thụ, đưa tay qua ôm Đồng Thiên Ái đang ngủ mê man, cẩn thận xem xét kỹ lưỡng mặt mũi của cô.

Dựa vào trí nhớ của mình, còn có tấm hình để lại, quan sát cô gái trong ngực.

Rốt cuộc, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Giống như là thực hiện được nguyện vọng nhiều năm, cả người cảm thấy thoải mái.

Ánh mắt không có di động nửa phần, cũng là hướng cô gái áo đen bên cạnh hỏi, "Vũ Ảnh! Ngươi nói là cô ấy sao?"

Vũ Ảnh nghe được hắn nói, liếc nhìn Đồng Thiên Ái, vừa ngẩng đầu lên chống lại ánh mắt của Tư Đồ Hoàng, trong ánh mắt là sóng nước không có xao động, chỉ có kiên định một chữ, "Dạ!"

Tư Đồ Hoàng cười lớn, có chút cảm khái.

"Thụ!" Đột nhiên, trầm giọng hỏi, "Tại sao cô ấy còn chưa có tỉnh?"

Thụ cúi đầu, "Thuộc hạ không biết! Xin điện hạ trừng phạt!"

"Phế vật!" Tư Đồ Hoàng nheo lại đôi mắt, xuyên thấu qua khe hở hẹp dài, nhìn Thụ ở trước mặt.

Một bên Vũ Ảnh lên tiếng, "Điện hạ! Là Vũ thất sách!"

"Nói thế nào?" Tư Đồ Hoàng ôm Đồng Thiên Ái, đem thân thể chuyển một cái, đối mặt Vũ Ảnh.

Vũ Ảnh ánh mắt bình tĩnh, thần sắc cũng không có bất kỳ biến hóa nào, trấn định nói, “Là do thuốc Vũ mới chế ra, lại dùng quá liều.”

"Cho nên?" Tư Đồ Hoàng hỏi tiếp.

Vũ Ảnh nhàn nhạt mỉm cười, "Cho nên, vốn chỉ là làm cho người ta ngủ mê man mười hai giờ, nhưng với tình hình hiện tại không cách nào dự đoán khi nào người tỉnh!