Lời hắn khiêu khích truyền thẳng vào lỗ tai, Đồng Thiên Ái càng tin chắc một điều, việc hắn thu mua cô nhi viện quả nhiên là có mục đích khác.

Tức giận ngẩng đầu nhìn phía hắn, hận không thể đập nát cái bản mặt đắc ý kia.

“Tần Đại tổng giám đốc từ khi có thể thần cơ diệu toán như vậy, ngươi nên đổi nghề sang làm thầy tướng số đi!”

Đồng Thiên Ái nghiến răng nghiến lợi nói, trên mặt lại trưng lên nét tươi cười thục nữ.

Tần Tấn dương nhíu mày:

“Không không không! Ta đâu có ý nói em đâu, Đồng Thiên Ái. Hôm nay tới tìm ta có huyện gì vậy?”

Hắn nhất định là cố ý !

Chắc chắn là vậy!

Hắn làm sao mà không biết chứ!

Mọi chuyện đều do hắn một tay bày ra !

Đồng Thiên Ái lúc này mới phát hiện ra, nam nhân trước mắt nàng chính là một lão hồ ly xảo quyệt!

Không chỉ đơn thuần là hồ ly, gọi hắn là hồ ly tinh mới chính xác! Là một con hồ ly tinh đã trải qua vạn năm tu hành!

Đồng Thiên Ái giật giật khóe miệng, cố gắng duy trì nụ cười,

“Liệu Tần Đại tổng giám đốc có thể hay không dành cho ta một ít thời gian, ta đây có chút chuyện muốn nói mà chưa đặt hẹn trước rồi?” Tần Tấn Dương nhíu nhíu mày, tầm mắt vẫn tập trung trên mặt nàng, lại hỏi Quan Nghị đang ở phía sau:

“Buổi sáng tôi còn giờ rảnh để tiếp Đồng tiểu thư không?”

Quan Nghị âm thầm cứng lưỡi, lập tức trả lời:

“Buổi sáng từ 8h30 đến 9h,vừa lúc có nửa giờ trống.

”Kỳ thật nửa giờ kia, thực chất có cuộc họp ban quản lí ở công ty.Hiện tại không có biện pháp nào khác, thôi thì chốc nữa gọi điện thoại dời hẹn chậm lại.

Thành ra mà nói, kế hoạch cả ngày hôm nay toàn bộ đều bị đảo lộn!

Tần Tấn Dương gật nhẹ đầu, hướng tới thang máy chuyên dụng mà đi đến.

Đồng Thiên Ái nhìn bóng dáng của hắn, trong lòng càng tăng thêm chán ghét.

Tên biến thái chết tiệt này có gì đặc biệt hơn người chứ! Hắn nghĩ nàng muốn tới nơi này lắm sao? Còn cố ý nói này nói nọ, có nửa giờ, chẳng qua là giống bố thí!Quan Nghị thấy nàng vẫn đứng một chỗ bất động, nhìn vẻ mặt căm ghét của nàng, anh hảo tâm nói,“Đồng tiểu thư, hiện tại đã quá tám giờ bốn mươi phút !”

Đồng Thiên Ái bĩu môi, ai oán liếc mắt ngó Quan Nghị.

Quay đầu hướng về phía thang máy , đã thấy Tần Tấn dương có chút hưng trí đánh giá nàng. Lầu bầu ai oán vài câu, lúc này mới bắt đầu cước bộ, đi vào thang máy.

Quan Nghị trong lòng thở dài, đi theo phía sau nàng vào thang máy. Khuôn mặt trẻ con trắng trẻo cũng không có lộ ra một tia sơ hở, anh không nhịn được vì Đồng Thiên Ái mà cầu nguyện.

Hy vọng cô bé mồ côi đáng thương này có thể toàn thân mà quay về.

“Đinh –” một tiếng, cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Bóng dáng ba người biến mất trong tầm mắt.

Thế nhưng đám người ở đại sảnh cũng chưa chịu bỏ đi, đột nhiên xuất hiện một cô gái khiến họ không khỏi cảm thấy tò mò.

Thân phận của nàng đến tột cùng là cái gì vậy nhỉ?

……“Nàng là tình nhân mới của Tần tổng giám đốc sao?”

Không biết ai đó tự dưng hỏi một câu như vậy.

Cô gái bên cạnh hai tay ôm ngực, hiện ra trong đầu đều là hình ảnh mê người của Tần Tấn Dương

“Thật hâm mộ quá đi! Tần tổng giám đốc của chúng ta vừa tiêu soái lại nhiều tiền, giờ còn ôn nhu lãng mạn như vậy. Cô bé kia, thật sự là rất hạnh phúc nha!”