Liên tục hô liền mấy chục lần hai chữ “Tấn Dương” , Đồng Thiên Ái đỏ mặt nhìn hắn.

Hắn nguyên bản có chút đắc ý, biểu tình trên mặt hắn ẩn lấp tia bí hiểm, nét tươi cười giương lên ở khóe miệng.

Tần Tấn dương cúi đầu lại uống thêm một ngụm rượu, tay nắm chân ly.

Thân hình cao ngất ngả về phía sau cái bàn, cứ như vậy nhìn nàng.

Nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, đột nhiên mất đi vẻ trầm tĩnh , hắn lộ ra nụ cười vừa lòng, sau đó đứng thẳng dậy bước tới.

“Ngươi đừng lại đây!” Đồng Thiên Ái thấy hắn từng bước một tới gần, có chút kích động hét to.

Tần Tấn dương tuy vậy vẫn không có dừng bước, khóe miệng duy trì nét cười, như cũ đi về hướng nàng.

“Nguy hiểm!” - Đồng Thiên Ái trong đầu hiện lên hai chữ này!

Nam nhân trước mắt, giống như là một con sư tử hùng dũng vừa tỉnh ngủ, cả người toát ra khí thế bức người.

Nhìn thân hình cao lớn của hắn càng ngày càng gần, khuôn mặt anh tuấn cũng phóng đại ở đồng tử.

Đồng Thiên Ái trên trán toát mồ hôi, không khỏi lui về phía sau hai bước, xoay người định chạy.

“Đồng tiểu thư, không phải ngươi tới tìm ta muốn nói chuyện gì đó sao? Chuyện tình gì còn chưa nói, như thế nào hiện tại lại muốn dời đi?” - Ác ma phía sau kịp thời lên tiếng.

“……”

Lời nói của hắn như một chậu nước lạnh dội lên đầu Đồng Thiên Ái.

Sau đó lan tràn tới toàn thân là hừng hực thiêu đốt hỏa diễm.

Đồng Thiên Ái cố nén xuống ý muốn dời đi, người đầy ngập tức giận.

Nàng chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn nam nhân cao hơn mét tám trước mắt.

Đôi mắt to trong suốt chống lại ánh mắt của hắn .

“Ta không muốn tiếp tục quanh co lòng vòng! Nói đi! Ngươi rốt cuộc muốn thế nào!”

Tần Tấn dương không có lập tức trả lời câu hỏi của nàng, cố ý hỏi lại,

“Ngươi nói gì vậy?”

Ánh mắt hắn không hề che lấp , đem mọi biến đổi của nàng thu vào đáy mắt.

Đồng Thiên Ái đứng ở trước người hắn, cảm giác bản thân tựa như một chú sơn dương chuẩn bị bị ăn thịt.

Ở đáy mắt hắn, nàng nhìn thấy bộ dáng khiếp đảm của mình.

Nàng úi đầu, không muốn nhìn thấy bản thân đang uất ức dưới ánh mắt hắn.

Mama, hy sinh một chút vậy, vì cuộc sống an ổn của các em nhỏ ở cô nhi viện, người sẽ không trách con, đúng không?

Nhắm mắt lại, thống nhất tư tưởng.

Lại mở mắt ra, nàng khôi phục bản chất kiên cường như trước, ngẩng đầu nhìn hắn, trấn định nói,“Ta — đồng — ý — –”

“Hả? Không biết Đồng tiểu thư đồng ý cái gì ?” - Tần Tấn Dương nhịn không được muốn tiếp tục đùa nàng.

Đồng thiên yêu hai tay cầm lấy góc áo T-shirt, vò nhanh thành một nắm, căm giận nói:

“Ta nói ta đồng ý làm nữ nhân của ngươi! Ngươi vừa lòng chưa? Tần Đại tổng giám đốc!”

Tần Tấn Dương ánh mắt sắc bén xem kỹ nàng, khuôn mặt anh tuấn lóe ra nụ cười dụ hoặc lòng người.

Hắn hơi hơi khom người, nhìn tiểu nữ nhân trước mắt:

“Nữ nhân của ta cho tới bây giờ đều là cam tâm tình nguyện, vì cái gì ngươi làm cho ta cảm thấy ngươi đang rất miễn cưỡng!”

“Ngươi……” – Đồng Thiên Ái phun ra một ngụm lãnh khí -“Tần Tấn Dương! Ta là cam tâm tình nguyện !”

Những lời này tuyệt đối là lời nói dối!

Tần Tấn Dương đem ly rượu giơ lên nàng trước mặt, nhẹ nhàng lắc nhẹ:

“Là thật sao? Dùng hành động thực tế để chứng minh xem!”