"Anh Bạch Minh. . . . . . Cám ơn anh mời em xem chiếu bóng. . . . . . Lần sau. . . . . ." Đồng Thiên Ái một lòng nghĩ cuộc hẹn lần sau, trực giác mở miệng.

"Thiên Ái! Không cần!"

Tiêu Bạch Minh nghiêng đầu nhìn về Đồng Thiên Ái bên cạnh, nhàn nhạt nói, "Coi như là hôm nay. . . . . . Chúc mừng anh. . . . . . Thăng chức làm quản lý vậy. . . . . ."

Đồng Thiên Ái hoảng sợ nhìn Tiêu Bạch Minh, đôi mắt to linh động ngay sau đó lóe lên hưng phấn.

Một phát bắt được ống tay áo của anh, lôi cánh tay của anh, mừng rỡ nói, "Chúc mừng Anh Bạch Minh! Vậy lần sau hơn nên để em mời á!"

Anh Bạch Minh mới vào công ty làm việc được nửa năm, đã nhanh như vậy thăng chức làm quản lý rồi ! Anh Bạch Minh thực sự, thực sự rất lợi hại nha!

Trong lúc ánh mắt hết sức chân thành của cô, Tiêu Bạch Minh rõ ràng có chút co quắp. Đột nhiên dừng bước lại, sững sờ nhìn Đồng Thiên Ái.

Thời gian qua thật lâu, dường như là dùng dũng khí lớn lao, lúc này mới nhẹ nhàng ra tiếng.

"Thiên Ái! Em phải tin tưởng anh! Một ngày nào đó anh sẽ àm nên sự nghiệp! Sau đó. . . . . ." Lời nói còn dư lại dừng ở khóe miệng, lại không nói ra được.

Đồng Thiên Ái gật đầu liên tục, nụ cười trên mặt mang theo chút hạnh phúc.

Từ khi bắt đầu biết nhau từ ngày đó đến bây giờ, cho tới nay cô đều tin tưởng, Anh Bạch Minh là tài ba nhất! Trời cao sẽ không bạc đãi người thiện lương cố gắng!

"Sau đó cái gì. . . . . ." Đồng Thiên Ái rất hiếu kỳ nửa câu dưới chưa nói xong của anh, xoay người lại ngay mặt nhìn anh.

Ánh mắt nghiêng mắt nhìn đến sau lưng Tiêu Bạch Minh, nhìn thấy thân thể cao lớn kia dần dần tiến tới gần, con ngươi trong nháy mắt phóng đại, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Không nhìn không biết, vừa nhìn thật đúng là phải giật mình.

Gã biến thái chết tiệt đó tại sao lại ở chỗ này? Còn nữa..., cái kia là vẻ mặt gì a?

Tần Tấn Dương tháo xuống nụ cười dịu dàng trong ngày thường, gương mặt tuấn tú xanh mét. Anh đứng lại ở trước mặt Đồng Thiên Ái, ánh mắt dừng trên thân người đàn ông ở trước người anh.

Cái loại ánh mắt đó, lạnh đến mức làm cho người ta phát run.

". . . . . ." Đồng Thiên Ái đã biến thành hoá thạch rồi.

Tiêu Bạch Minh thấy bộ dáng mất hồn của cô, theo ánh mắt của cô, theo bản năng xoay người. Chứng kiến tới mặt mũi lãnh khốc của người sau lưng, không nhịn được sinh lòng lạnh lẽo.

Ánh mắt của anh ta, sắc bén mà nhìn chằm chằm vào mình, cái loại cảm giác từ trên cao nhìn xuống đó, làm cho anh hít thở không thông.

Cái cảm giác bị áp bách đó. . . . . . Chỉ Vương giả mới có. . . . . .

"Thiên Ái. . . . . . Anh ấy là. . . . . ." Tiêu Bạch Minh nghi ngờ hỏi.

Đồng Thiên Ái ngây ngốc đứng tại chỗ, đối với việc anh ta đột nhiên xuất hiện cảm thấy chuẩn bị không kịp. Anh ta tại sao lại ở lầu dưới của cô? Anh ta tới nơi này làm gì? Anh ta muốn làm gì?

Tần Tấn Dương nâng lên nụ cười kiểu chiêu bài khiêu khích, liếc Đồng Thiên Ái, "Chào anh! Tôi là. . . . . ."

". . . . . ."

Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ?

Đồng Thiên Ái vội vàng cắt đứt lời của anh, bước nhanh chạy đến bên cạnh Tần Tấn Dương, giống như thân mật kéo cánh tay của anh, "Anh ấy là anh họ của em!"

Anh họ? Nụ cười của Tần Tấn Dương càng thêm lộ ra vẻ quỷ dị.

Trầm mặc không nói nữa, hứng thú ngang nhiên liếc mắt nhìn Đồng Thiên Ái. Nhìn thấy thần sắc hốt hoảng của cô, đưa mắt ra hiệu" Em nợ tôi lần thứ nhất" .