Hoàn toàn ngây dại! Vào giờ khắc này, đầu óc liền giống như bị người ta dùng tảng đá to đập vào đầu, chợt trống rỗng!

Trong mắt anh, thấy là biểu tình ngây ngốc của mình, mà ánh mắt của anh nóng bỏng càng thêm nóng bỏng hơn.

". . . . . ." Liền tranh thủ tay rút về.

". . . . . . Tôi muốn đi phòng rửa tay. . . . . ." Nói xong, chợt đứng dậy, chạy ra khỏi gian phòng VIP.

Phòng rửa tay của khách sạn, vẩy nhàn nhạt nước hoa hồng. Vòi nước hình đầu rồng bằng bạch kim, mở vòi thật mạnh, hướng trên mặt mình hung hăng dội đi. Dòng nước ấm áp đó không có cách nào làm nguội đi nóng bỏng trên mặt của cô.

Xuyên thấu qua tấm gương trang điểm khổng lồ, thấy được một quả táo to đang đỏ rừng rực.

"Muốn chết! Sao anh ta có thể biết. . . . . ." Liếm cô. . . . . .

Cau mày, trong lòng càng thêm kết luận, "Anh ta thật buồn nôn a! Quả nhiên là tên biến thái!"

Nghĩ đến mình cùng người đàn ông biến thái như vậy sống chung một chỗ, cả người liền giống như bị điện giật , cả người run rẩy. Làm sao bây giờ ....!từ đây về sau còn có nhiều ngày như vậy, nhiều phút nhiều giây như vậy!

Vừa đưa tay vốc một bụm nước hất mạnh vào mặt của mình.

Khi trở lại phòng , Tần Tấn Dương ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon màu đỏ bằng da thật, mặt ung dung uống rượu đỏ.

Một ánh mắt cực kì quyến rũ, nhìn chăm chú vào cô thật chặt, để cho cô không thở nổi.

Đồng Thiên Ái cố giả bộ vô sự, cố gắng tự nói với mình không cần quá để ý ánh nhìn chăm chú càn rỡ đó làm gì.

Nhưng mà ở tại một phút đồng hồ sau, cô cũng không nhịn được nữa, than thở. Trên mặt vẻ mặt thống khổ, dường như có người buộc cô vậy.

"Đủ rồi! Tần Tấn Dương!"

Trong lòng Tần Tấn Dương có chút vui mừng, nhưng mà trên mặt lại là trầm tĩnh, nhíu mày, cố ý hỏi, "Thiên Ái, thế nào? Sao? Chẳng lẽ là em còn muốn đút tôi ăn mì sao?"

". . . . . ." Ai muốn đút mì cho anh chứ!

Đồng Thiên Ái tận lực nâng lên nụ cười, lại rõ ràng cảm nhận được bắp thịt bộ mặt mình co quắp, "Tần Tấn Dương, anh đã ăn no chưa, tôi muốn đi về!"

Hai người một trước một sau đi ra khỏi khách sạn, cơn tức giận Đồng Thiên Ái hiển nhiên vẫn còn đang thiêu đốt. Tần Tấn Dương nhìn con nhím nhỏ trước người, nụ cười nơi đáy mắt càng thâm thúy hơn. Ngay tiếp theo, tâm tình cũng tốt hẳn lên.

Trong xe Benz,trước sau như một trầm mặc.

Đồng Thiên Ái nhìn phía trước, nháy mắt một cái. Nhìn xe chạy qua đầu đường Đài Bắc, những chiếc xe chạy bên cạnh vùn vụt lùi về phía sau.

Chợt, ánh mắt nghi ngờ liếc về hướng người đàn ông bên cạnh.

"Anh muốn mang tôi đi đâu?"

Tần Tấn Dương cầm tay lái, nhàn nhạt cười nói, "Em đang sợ sao?"

Khinh thường hừ một tiếng, nhưng trong lòng có chút bất an. Nụ cười đắc ý mới vừa thắng lợi kia, hoàn toàn làm xốn xang ánh mắt của cô, hơn nữa nhiễu loạn tỉnh táo vốn có của cô.

Đồng Thiên Ái mím mím môi, không nói gì thêm. Xoay đầu hướng bên kia, không muốn liếc anh nhiều hơn một lần nào nữa.

Xe Benz chậm rãi đi về phía trước, rốt cuộc lái vào một khu biệt thự xa hoa lộng lẫy.

Tần Tấn Dương buông ra giây nịt an toàn, ngắm nhìn người phụ nữ bên cạnh, "Nếu không sợ? Đi theo tôi!"