Không cần phải cố gắng kiên cường.... Không có gì là không làm được..... Anh đang nói cái gì đó? Những lời này là có ý gì? Là thương hại sao? Hay là đồng tình? Hay còn có là có ý gì khác? Đầu óc trống rỗng, tại sao cô lại cảm thấy lồng ngực anh có chút ấm áp?

Bộ mặt thật của hắn, chính là tên biến thái làm cho cô luôn cảm thấy chán ghét tới cực điểm, tên khốn kiếp đã lấy hình ảnh lõa lưng của cô vẽ thành bức tranh thật to, treo tại giữa nhà.

Trong mắt có chút sương mù, mà đôi mắt màu nâu nhạt kia cũng không nhắm lại mà nhìn cô chăm chú. Đôi môi nóng bỏng của anh rời khỏi đôi môi cô từng bước đi dần xuống cổ gặm cắn giống như đang thưởng thức một món ăn ngon. Đột nhiên thấy mát lạnh, không biết từ lúc nào tay anh đã đi vào bên trong áo của cô

"Thiên Ái...." Anh gọi cô giọng có chút khàn khàn.

"... ..." Theo phản xạ, cô đẩy anh ra .

Tần Tấn Dương có chút không khống chế được, khuôn mặt tuấn tú có chút hồng : " Thiên Ái, nhất định phải là 1 tuần ư, không thể thiếu 1 ngày à?"

" Ừm....ừm...." Đồng Thiên Ái gật đầu 1 cái rồi nhảy từ trên ghế xuống, không kịp đi dép cứ thế để chân trần hoảng hốt chạy vội về phòng. Cửa phòng vừa đống lại đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên : "Cộc.. cộc.."

" Chìa khóa cửa anh đặt ở cửa phòng em rồi đấy" Giọng Tần Tấn Dương vang lên trầm ấm trong lúc này có vẻ dịu dàng.

Qua một lúc lâu đến khi màn đêm yên tĩnh trở lại, Đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn qua khe cửa, thấy ánh sáng đã biến mất, nghiêng người lắng nghe rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Tảng đá lớn trong lòng đè nén đã lâu cuối cùng đã buông xuống, lúc này mới xoay người mở cửa phòng. Ánh đèn trong phòng chiếu qua lưng nhỏ bé của cô hắt ra phòng khách không 1 bóng nguời, dươi đát là cùm chìa khoá được bao phủ bởi bóng dáng gầy nhỏ của chính mình. Cúi người nhặt chùm chìa khóa lên sau đó đóng cửa lại. Căn phòng bên cạnh sau khi nghe tiếng nhẹ nhàng vang lên cũng đồng thời đóng cửa. Đêm hôm đó là 1 đêm yên bình nhất trong 1 tuần sống chung đến nay. Cách 1 bức tường mà diễn ra 2 suy nghĩ khác nhau.

Buổi sáng, khi tỉnh dậy Đồng Thiên Ái mở cửa phòng đồng thời bên phòng Tần Tấn Dương cũng mở ra. Hai người đúng ở cửa phòng ngơ ngác nhìn đối phương. Tần Tấn Dương cao 1m85 còn Đồng Thiên Ái cao 1m64 hơn kém nhau 1 cái đầu. Đồng Thiên Ái hồi tưởng lại cảnh tối qua khuôn mặt hồng lên , mí mắt rủ xuống : " Ừm....Anh dùng trước...."

"...." Tần Tấn Dương đi đến bên cạnh cô : " Em như vậy.... Là đang xấu hổ sao?"

Ngẩng đầu lên, chút xấu hổ ngượng ngùng trong mắt lúc trước đã tan biến, trong lòng bây giờ bừng lên ý chí chiến đấu, xoay người 45 độ đi về phía phòng tắm. Tần Tấn Dương nghiêng người dựa vào phòng tắm, thấy cánh cửa kéo ra miệng nhếch lên ý cười.

" Anh không biết mặc quần áo sao?" Nhìn như vậy làm cô cảm thấy đau mắt.

Nhún vai, Tấn Dương nghiêm túc hỏi: "Tại sao phải mặc quần áo, nơi này là nhà của anh, chẳng nhẽ dáng người anh kém cỏi lắm sao?"

Cái tên nam nhân biến thái này.... Thật là vô liêm sỉ... Anh ta nói vậy mà không biết xấu hổ sao? Đúng, đúng, dáng người của anh thực chất là rất hoàn mỹ, điểm này cô không phản đối, thế nhưng nói nhà là sao? Anh đang bao dưỡng cô trong cái "ổ vàng" này không phải sao?

" Ừm ừm... Đước được..." Nhịn 1 chút,cô không nên cùng người như thế đấu khí

Đồng Thiên Ái lạnh mặt đi ra khỏi phòng tắm,tự nhủ với bản thân không nên tức giận, không nên tức giận,không cần thiết so đo với loại tiểu nhân này, nhịn..... Thay áo ngủ, sau đó buộc tóc cao lên như đuôi ngựa, bắt đầu một ngày của cuộc sống, nhìn lại tất cả chuẩn bị cho hành trình,buổi sáng đã nghỉ nhưng buổi chiểu phải đi làm, có lẽ sẽ phải xin nghỉ luôn buổi chiều, hơi rắc rối nhưng mà không sao, mỗi ngày đều tràn đầy niềm tin. Với tay lấy ba lô đeo lên lưng thì chuông điện thoại trên bàn vang lên " ring ..ring" sau đó là 1 bản nhạc kèm theo. Mắt sáng lên khi thấy người gọi đến là mẹ Từ, vội vàng nhấc điện thoai lên nghe, trên mặt nở 1 nụ cười rạng rỡ: "Alo, con là Thiên Ái đây"

"......Mẹ Từ ...... Dạ?... ....có một chuyện tốt sao?... ....... Để cho con đoán 1 chút........Mẹ Từ đoán con không đến á?....."

" Cái gì?... thật á?.....Thật tốt quá.......Như vậy các em có thể mua quần áo và sách vở rồi....."

"Là vị tiểu thư nào quyên tặng đó ạ?... ... oh.... Cô ấy tên là gì ạ?....."

".... Vu.....Nhuế....?"

Nghe được giọng nói vui vẻ của cô, Tần Tấn Dương cầm bàn chải đáng răng từ phòng tắm đi ra đến cửa phòng của cô dừng lại nhìn ánh nắng mặt trời chiếu lên khuôn mặt tươi cười biểu hiện sự vui sướng của cô động tác chợt khựng lại. đột nhiên hiện lên khung cảnh ở cô nhi viện kia, trong đó cô cười rạng rỡ như 1 thiên thần.

Vui vẻ cúp điện thoại Đồng Thiên Ái nghiêng người quay đầu lại, nhìn thấy Tần Tấn Dương miệng ngậm bàn chải đánh răng đang đúng đó từ lúc nào, trên người chỉ mặc 1 cái quần ngủ. 2 lông mày nhíu lại quyết định không nhìn anh, kéo chặt ba lô trên lưng đi qua anh. Nhìn gương mặt tuấn tú ngày càng gần, cặp mắt chăm chú nhìn vào tay anh sợ anh đột nhiên giở trò. Nhưng lần này Tấn Dương lại rất an phận đối với cô không có bất kỳ hành động nào, đợi cô đi lướt qua ra xa vài bước mới nghe thấy giọng nói anh vang lên từ phía sau.

"Thiên Ái,tối nay nhớ chờ anh"

Mặt Thiên Ái lại hồng lên : " Ừm...ừm.." Cho đến khi vào thang máy vẫn nóng, trái tim thì đạp mạnh và nhanh liên hồi 1 cách lạ thường, cái khuôn mặt đang ghét kia lại đột nhiên xuất hiện trong đầu cô. Tối hôm nay là ngày ước định cuối cùng của tuần . Đồng Thiên Ái ngươi phải lòng anh ta rồi sao?