Gia nhân trong biệt thự Tần gia vừa được một trận náo loạn, kèm theo đó là tiếng đàn ông giận dữ cùng âm thanh kiêu căng của một người phụ nữ. Giống như một bản hòa tấu, rất ăn ý vang lên.

"Du Ty Kỳ, em buông anh ra, có nghe hay không? Nếu không anh thật sự phải động thủ rồi !" Tần Tấn Dương không thể nhịn được nữa gầm thét, đưa tay phải kéo "Gấu khôngala" đang dính trên người anh.

Du Tư Kỳ không có khả năng gì, nhưng bám dính lấy người khác thì là hạng nhất. "Không muốn, em vừa buông tay, anh lại muốn đi rồi! Lại muốn đi Đài Loan, cái nơi xa xôi như vậy!"

" Em không muốn anh đi! Tấn ca ca, anh nhất định phải đi sao?" Du Tư Kỳ la hét, giống như một người bị bỏ rơi vậy.

Tần Tấn Dương không bị những lời nói của cô kích động, trước sau như một rất lãnh khốc, kiên định nói, " Lễ Giáng sinh cũng qua rồi, anh cần phải trở về. Đừng quấn lấy anh!"

Mặc dù cùng nhau lớn lên, nhưng mà đối với cái danh nghĩa " muội muội" này thực sự không tránh kịp.

Thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Du thị, Du Hạo Thiên chỉ có một ái nữ.

Rõ ràng đã hai mươi tuổi nhưng lại giống như bé con tám tuổi. Cứ như vậy dính lấy anh, thật không chịu nổi!

Du Tư Kỳ đã hai mươi tuổi nhưng vẫn sống trong sự yêu thương.

Đồng Thiên Ái hai mươi hai tuổi nhưng đã sáu năm sống một mình.

Cách nhau hai tuổi, nhưng cũng chỉ là chênh lệch về số tuổi mà thôi.

" Không muốn! Không muốn! Em không muốn!" Du Tư Kỳ cự tuyệt, nhất quyết không thả anh.

Tần Tấn Dương cau mày nhìn cái đầu nhỏ, " Em cũng hai mươi tuổi rồi. Chỉ so với những người hai mươi tuổi, cái gì cũng tự mình làm! Em có hay không đã thành thục!"

" Hả? Người khác? Người khác là ai?" Du Tư Kỳ dựng lên lỗ tai, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh.

Tần Tấn Dương bị câu hỏi của cô làm cho giật mình, một giây kế tiếp lại lạnh lùng nói, " Em cần gì biết người khác là ai! Nhanh nhảy xuống! Em thật phiền toái!"

Nhưng vào lúc này, quản gia nhận được một cuộc điện thoại, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.

Từ thiên sảnh chạy một mạch tới đại sảnh, vội vàng thông báo với Tần Tấn Dương, "Đại thiếu gia! Đại thiếu gia! Không xong!"

Tần Tấn Dương cho là bà mẹ giảo hoạt vừa nghĩ ra được quỷ kế, không thèm quan tâm, đi về phái cửa chính.

" Đại thiết gia! Bệnh tim của Lão gia tái phát! Đang ở trong bệnh viện!" Quản gia chạy tới bên cạnh anh, kêu lên.

Tần Tấn Dương chợt dừng bước, quay đầu nhìn về phía quản gia, ánh mắt nghi ngờ dừng trên mặt ông, không phát hiện ra bất kì chút sơ hở nào.

Lão gia nóng tính kia! Khôngphair giả bộ bệnh chứ?

Ngày hôm qua còn lấy Long Trượng, lệnh cho anh phải cùng Tập đoàn Du thị nghiên cứu một số vấn đề.

Hôm nay lúc anh muốn đi, lại đột nhiên phát bệnh! Không phải rât đúng lúc sao? Không phải đang rất khỏe mạnh sao?

Tần phu nhân vội vả từ trên lầu chạy vội xuống, mặt ngưng trọng, "Tấn Dương, Kỳ Kỳ, gia gia phát bệnh tim! Ở trong bệnh viện! Chúng ta nhanh lên một chút đi!"

Tần Tấn Dương nghe thế, không chần chờ, nghiêng đầu về phía quản gi nói, " Chuẩn bị xe!"

Đài Bắc Trung Quốc.

Một tháng mới mở ra, kì nghỉ đông bắt đầu.

Đồng Thiên Ái đi ra khỏi ngân hàng, coi lại trong thẻ còn có bao nhiêu tiền.

" Hừm........Chỗ tiền này là gửi cho cô nhi viện.......chỗ này là đóng tiền điện nước.....trừ những khoản khác........vừa đúng tiền học phí"

Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc có thể yên tâm.

Mỗi kì nghỉ đông đều không cần vội vàng đi làm, được nghỉ một tháng nên có thể buông lỏng! Không cần liều mạng làm năm sáu công việc.

Điện thoại trong túi vang lên, Đồng Thiên Ái vội vàng lấy điện thoại di động ra, đè xuống phím kết nối.

"Này, Tiểu Tình."

Bên đầu điện thoại kia, Phương Tình giọng điệu hưng phấn, "Thiên Ái a!Cậu còn nhớ hay không trước kia chúng ta nói muốn đến nông trường Đài Nam du lịch."

Đông Thiên Ái cười đáng yêu nói, " Thế nào lại không nhớ! Có lần đã nhắc tới rồi!"

Đáng tiếc, vẫn là không thực hiện được.

" Hiện tại có cơ hội rồi, tớ nói này, công ty Hướng Phàm mới khai phá một địa điểm du lịch, lại đúng lúc là nông trường Đài Nam! Như thế nào! Chúng ta đi chứ!" Phương Tình dụ dỗ nói.

Đồng Thiên Ái do dự một lát, "Nhưng mà . . . . Tiểu Tình. . . . . . Tớ còn muốn . ."

"Đi làm" hai chữ còn chưa kịp mở miệng, liền bị Phương Tình cắt đứt, "Thiên Ái a! Khó khắn lắm mới được đi du lịch! Đi đi! Hơn nữa toàn bộ hành trình đều có người lo, miễn phí à!"

"... ......."

" Hướng Phàm nói rồi,ở đó mình có thể giúp họ, coi như là đi làm, sẽ có tiền lương! Như thế nào? Đi đi!"

Đồng Thiên Ái cầm điện thoại di động, trong lòng cảm động, nghẹn ngào một lát, sảng lãng nói, " Được rồi! Tớ đi! Chỉ là các người đừng ở trước mặt tôi biểu lộ tình cảm!"

... ....

Ngày thứ hai.

Đồng Thiên Ái mặc trang phục đơn giản, đeo ba lô đi ra khỏi tòa nhà. Tầm mắt hướng về phái cao ốc phía trước, thấy hai người đang ở trong ô tô thì lộ ra nụ cười lóng lánh.

Chạy chậm tới xe, người ngồi phía trước đã sớm mở cửa xe.

Thân thể khom xuống, chui vào bên trong xe, "Hắc hắc, Quý đại ca, đã một tháng, em muốn mặt dày làm kỳ đà cản mũi!"

Quý Hướng Phàm xấu hổ cười, không nói thêm gì.

Phương Tình liếc cô một cái, trên mặt có chút ngượng ngùng, " Thiên Ái! Đừng nói lung tung nữa, lát lái xe được nửa đường, cẩn thận tớ ném cậu xuống!"

Giơ hai tay đầu hàng, Đồng Thiên Ái thức thời ngậm miệng.

Xe bắt đầu khởi động, khẽ lắc lư.

Đồng Thiên Ái dựa vào xe , nghiêng đầu nhìn bên ngoài xe là bầu trời bao la.

Xanh thăm thẳm một mảnh, chợt xuất hiện một chiếc máy bay, nó bay qua đám mây, phần đuôi lôi ra một đoạn sương trắng.

Anh quốc, có xa lắm không ? Lượn quanh hơn nửa Địa Cầu sao?