Âu tiệp công ty

Đồng Thiên Ái đi vào công ty, trong khoảng khắc mọi người ngâng đầu lên nhìn nàng liếc mắt môt cái, sau đó trong môt giây lại cúi xuống tiếp tục làm việc, hoàn toàn đem nàng thành không khí.

Đì đến nơi làm việc của chính mình, đem túi xách đặt ở trên bàn cộng tác.

Cả ngày tiếp theo,chính mình nên làm việc gì đây? Chăng lẽ lại ngồi yên trong này hay sao.

Không! Không the! Đồng Thiên Ái! Chính mình phải bước ra ngoài kia.

"Bá"- theo noi làm việc đứng lên, đưa mắt nhìn bốn phía. Anh mẳt liền dừng lại ở nữ nhân viên đang sửa sang lại tư liệu. Chầm chập đi tới bên cạnh nữ nhân viên, vỗ vỗ bả vai của nàng ta.

Nữ nhân viên kai dang nói chuyện, lập tức xoay người lai. Trong khoảng khắc nhìn thấy Đồng Thiên Ai vẻ tươi cười trên mặt nhanh chóng biến mất, lộ ra vẻ khinh thường, trong nháy mắt trưng ra khuôn mặt lạnh lùng.

"Nga! Là Đồng tiểu thư a! Ta một mình có thể làm được! Sẽ không cần tiêu thu' động tay vào Ị" Ngay cả giọng điệu nói chuyên cũng thay đổi 360 độ

Đồng Thiên Ái khuôn mật tươi cười Tôi có the! Tôi đến giúp cô làm! Đống tư liệu này là đe ơ đau đay

Nói xong, hai tay đã muốn nhận lấy đám tư liêu kia.

"không cần!" Nữ viên chức khó chịu nói, kiên quyết đem đống tư liệu lôi về bên người mìnhằ

Trong lúc hai người còn đang dành co với nhau, tập tư liệu kia bỗng roi xuông đất," bịch một tiếng, phát ra âm thanh rầu rĩ. Trong phút chốc, bốn phía đột nhiên im lặng hẳn

" tôi đậ nói không cần cô hỗ trợ mà" Nữ viên chức rốt cục không nhịn được oán giận.

Đồng Thiên Ái cau máy, ngồi xổm xuống thu dọn lại đống tư liệu, vội vảng nói" Thực xin

Lỗi! Thực xin lỗi! Là tôi không cẩn thận! tôi giúp cô nhặt chúng lên"

Bối rối nhặt lên đám tư liệu trên mặt đất, khuôn măt vì xấu hổ mà đỏ ửng lên.

- Xin lỗi! là tôi không đúng — hai tay đem tư liệu đưa lên, vẫn như cũ không quân giải thích.

Nữ nhân viên trừng mắt liếc nhìn nàng một cái, có chút trào phúng nói

- Đồng tiểu thư à! Cô hiện tại là người tâm phúc của công ty chúng ta! Chúng tôi sao dám để cho cô làm việc được đây.

- Cô mỗi ngày chỉ cần đến công ty để đưa tin là được, Ngồi ở bàn mà xem tạp chí uống trà

Nữ viên chức cố ý hướng nàng mà bước đến, tà suy nghĩ con mắt nhìn nàng " Đồng tiêu thư! Cô có biết vì sao không?"

"Đồng Thiên Ái cảm giác đích ý mãnh liệt của cô ta, đành phải cúi đầu.

Bỗng nhiên, bên người vang lên một giọng nữ: ‘Miss Trần, ai nha!. Cô nhìn xem, cô nhìn xem! Trên mặt của cô sao lại có một nút mụn thế kia

"Một cái thất lớn nhá! Hảo hồng úc!". Giọng nói khoa trương tiếp túc la hét.

Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, nhìn về phí người đang đi tới, "… " Tiền Luyến Luyến bày ra khuôn măt đáng yêu, khiến nàng cảm thấy cứu binh đã đến, nhẹ nhõm thở dài môt hoi.

Quay đầu nhìn về phía Miss Trần, nhưng vẫn không có phát hiện ra nút mụn xinh đẹp kia ở trên mặt cô ta. Lúc này mới phát hiện ra Tiền Luyến Luyến đang trừng con mắt nhìn mình.

Phải không? Có lớn lắm không? Ở noi nào vậy?" Miss Trần khẩn trương lấy tay vuốt mặt của mình

Tiền Luyến Luyến giống như đang làm ảo thuật, lập tức tử phía sau lấy ra một chi loại bỏ mặt mụn"

"Miss Trần, đây chính là sản phẩm ngăn ngừa và trị mụn mới nhất nha! Nhưng lại là số

lượng có hạn đó nha. Ta đau lòng đem tặng cho người. Đặc biệt tạo thuận lợi cho cô. Giảm cho cô 8% đi

"Trước cho tôi, Tôi đem đi rửa mặt. Trong chốc lát mang tiền đến cho cô!" Miss Trần không cần nhìn lại, tay đoạt lấy sữa rửa mặt, đi thẳng đến tolet.

Đi được vài bước, tay che măt, chỉ đám tư liệu đang để trên mặt bàn " Đồng tiiều thư, đám tư liệu này phiền cô sửa sang lại một chút, dựa theo đánh số mang đến phòng tư liệu"

"A! Ân! Tốt" Đồng Thiên Ái rốt cục lộ ra vẻ mặt tươi cười

Tiền Luyến Luyến nhìn thấy " bà cô chồng hung dữ" đi xa, hay tay khoanh ở trước ngực, lắc lắc đầu" Ta a! Đối với người như thế, cô không cần phải như thế sợ hãi! Như thế sẽ bị

các cô ấy khi dễ hơn!"

" Ân! Tôi đã biết" Đồng Thiên Ải cảm kích nói

"Tốt lắm! Tôi giúp cô làm! Nhiều như vây tư liệu" Tiền Luyến Luyến xoay người nhìn trên bàn, cả hai thùng tư liệu

Phòng tư liệu ở cuối dãy hành lang

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất, một dâi lớn ánh mặt trời rơi vãi chiếu lên mật hai nữ nhân trong phòng. Có lẽ là do ánh mặt trời các nàng nhìn qua thật gống như hai tinh linh.

" Đồng Thiên Ái chỗ cô có ổn không?" Tiền Luyến Luyến đứng ở ngăn tủ khác, ló đầu ra hỏi.

Một khác khỏa tiểu não túi dò xét đi ra, nở ra nụ cười rực rỡ,"Luyến Luyến, tôi vẫn ôn"

Tiền Luyến Luyến chịu không nổi bộ dáng đó, di nhanh tói trước măt Thiên Ái. Cúi đầu nhìn sang thùng bên cạnh, phát hiện trong thùng còn có một nừa số tài liệu chưa được sắp xếp lại"

" Đồng Thiên Ái! Cô như thế nào lại ngốc thế chứ. Tôi đến giúp cô

"Luyến luyến, cám ơn cô". Đồng Thiên Ái phi thường sùng bái mà nhìn Luyến Luyến, cảm thấy Luyến Luyến thật đúng là cứu tinh của chính mình.

Tiến vào công ty, phát sinh tất cả mọi chuyện tất cả đều không tốt đep, không như ý muốn, dường như chỉ có duy nhất việc nhận thức luyến Luyến là điều đáng được ăn mừng nhất.

Tiền Luyến Luyến nhún vai, bỏ xuống suy tư, "Như vậy đi, hôm nay giữa trưa cô mời tôi ăn cơm. Coi như là giúp cô giải quyết " bà cô chồng" kia cộng thêm việc giúp cô sửa sang lai đống tư liẹu này"

Ách

" Tốt nha! thêm một ly trà sữa nữa có muốn hay không?"

Đồng Thiên Ái tính trẻ con vươn lên một ngón tay cáiề

Tiền Luyến Luyến bày ra ánh mắt tròn xoe, hưng phấn kêu lên," Oa… Thiên Ái... Ta yêu ngươi chết mất... Ngươi cư nhiên còn tăng ta một ly trà sữa nha"

Nói xong, liền ôm cổ Đồng Thiên Ái, tựa vào cô trong của nàng cọ cọ vài cái

Luyến Luyến! Ngưoi ghì ta sắp chết rồi!- Đồng Thiên Áỉ nhẳc nhở.

Tiền luyến luyến ngay lập tức buông xuông vài phần lực đao, nhưng mà vẫn tiếp tục ôm Thiên Ái, Thiên Ái, Thiên Ái! Từ hôm nay trở đi, ngưoi là tỷ muội tốt của ta.

Đồng Thiên Ái đứng yên tại chỗ mặc cho nàng ôm. Một ly trà sữa thôi, cư nhiên có thê làm cho nàng như vậy vui vẻ nha!