Tần Tấn Dương nghiêng đầu nhìn về phía Quan Mị Nhi, nụ cười dịu dàng trên môi khiến người khác cảm thấy về mùa đông :

-Bao bối, dường như cho tới hôm nay anh chưa từng đi ăn lẩu lần nào

Lời của hắn, Quan Mị Nhi vừa nghe đã hiểu, vội vàng đón ý hùa theo, nhẹ nhàng đề nghị:

-Tấn Dương, vừa đúng có hỏa oa điếm, không bằng hôm nay chúng ta đi thể nghiệm loại thức ăn bình dân này đi.

Thức ăn bình dân? Bình dân?

"Tần tổng cao quý, kiểu người cao cao tai thượng như anh, từ nhỏ đến lớn chắc chưa khi nào đi xe buýt đúng không?"

"Bất luận là vật gì mà anh từng tiếp xúc qua, có lẽ người bình thường như tôi đây cả đời cũng không được chạm qua dù chỉ một lần"

"Tôi chán ghét loại người như anh lúc nào cũng tự cho mình là đúng, tôi chán ghét loại người lắm tiền nhiều của như anh, chán ghét loại người khi cười nhìn giống chó vô cùng. Anh! Tất cả mọi thứ của anh đều khiến tôi chán ghét"

"Còn nữa, bò bít tết ăn thì ngon đấy, nhưng mà tôi chưa khi nào bước chân vào nhà hàng Tây, cho nên xin lỗi tôi không biết dùng dao, nĩa"

Lòi nói của cô giống như lời nguyền của ma quỷ, vang mãi bên tai hắn không biết bao nhiêu lần. Đồng Thiên Ái em trải qua bao nhiêu vất vả, chịu qua bao nhiêu khổ Sở đều là anh không thể nghĩ đến. Em sẽ tịch mịch sao? Người phụ nữ ngu ngốc lúc nào cũng giả bộ kiên cường đó. Tần Tấn Dương hai mắt chột nhằm lai, đôi lông mày cũng theo đó mà nhíu lên.

-Tần Dương? Quan Mị Nhi thấy anh không trả lời, nhỏ giọng kêu lên một tiếng.

Tần Tấn Dương lúc này mở mắt ra, bộ dáng trầm tư vừa rồi cũng theo đó mà biến mất, nhíu mày nói:

-Vậy chúng ta đến đó thử xem thế nào. Nói đúng hơn là hắn muốn nhìn thấy cô gái nhỏ của mình.

Trong nhà hàng, vi trí gần cửa sổ, Tiêu Bạch Minh ngồi đối diện với Đồng Thiên Ái. Phục vụ vội vàng lấy ra thực đơn đưa tới cho anh:

-Tiên sinh, tiều thư hai vị dùng gì ?

Tiêu Bạch Minh nhận lấy thực đơn, xoay lại đưa cho Đồng Thiên Ái, cười nói:

-Thiên Ái, em thích ăn món gì? Em gọi đi

-A. Tốt quá.

Đồng Thiên Ái khoa trương kêu lên, giống như đứa trẻ nhỏ nhận được món đồ chơi yêu thích. Chỉ có như thế này ngăn cách vô hình giữa hai người liền biến mất.

Cố ý cười vui vẻ, cố ý lớn tiếng nói chuyện, cố ý giống như trước đây, nhưng thực lòng Đồng Thiên Ai hiểu được, gương đã vỡ dù có hàn gắn lại đi chăng nữa cũng sẽ để lại những vết nứt.

-Chọn món nào ngon nhất trong nhà hàng đi. Những món khác từ từ gọi sau - Đồng Thiên Ai cầm bút ở thực đơn giấy than, điền món ăn.

Tiêu Bạch Minh chợt nhớ ra điều gì, hướng phía phục vụ dăn dò : "không bỏ ót, tuyệt đối không được bỏ ót"

-Vâng thưa tiên sinh — phục vụ mỉm cười gật đầu

Đồng Thiên Ái cúi đầu, tay cầm bút trong nháy mắt ngừng lai. Anh biết cô không ăn được đồ cay, biết cô khi ngủ sẽ đá chăn lung tung, biết cô ném ba kéo bốn, anh biết có ghét gì thích gì ngay cả nhũng thói hư tât xấu của cô anh cũng biết.

Cảm giác thâm trầm bỗng dưng xuất hiện trong lòng, Tiêu Bạch Minh nhìn về phía Đồng Thiên Ái, thấy cô cúi đầu xuống, hắn không nhìn thấy mặt cô, càng không nhìn thấy biểu tình trên mặt cô lúc này cho nên hiện tại hắn không biết được trong lòng cô đang nghĩ điều gì-

-Thiên Ái, em chọn món xong chưa. Tiêu Bạch Minh cất giọng hỏi

-Dạ.

Cổ giọng cô có chút lấp, nhắm mắt lai định thần sau đó liền mở ra, nhìn anh mỉm cười. Đem thực đơn đưa lai cho người phục vụ, nụ cười trên môi càng thêm rực rỡ:

-Là những món này, Đúng rồi, anh Bạch Minh, hôm nay em muốn ăn cay một bữa. Được không?

-Hả — Tiêu Bạch Minh sửng sốt một hồi — được

Đồng Thiên Ái hướng về phía phục vu tươi cười:

-Ok! Tốt rồi, nhưng đừng làm quá cay nha!

-Vâng, chúng tôi sẽ làm theo ý kiến của tiểu thư - phục vụ nhân lấy thực đơn rồi xoay người bỏ đi.

Quay đầu lai, Đồng Thiên Ái tươi cười hướng Tiêu Bạch Minh giải thích :

-Khó có dịp nào như hôm nay, em muốn thay đổi khẩu vị một chút, khiêu chiến với cực hạn của chính mình. Hắc hắc!

Tiêu Bạch Minh không nói lời nào, cầm lấy ly thủy tinh trên bàn, ngón tay dài lơ đãng chạm tới thành ly, hơi trà nóng hổi trong ly nước bốc lên cao, cảm giác lòng bàn tay ấm áp lạ thường. Là khiêu chiến với cực hạn của mình sao? vẫn là muốn phủ nhận mọi sự quan tâm của anh đối với cô.

Một hồi im lăng, bàn bên cạnh bỗng truyền đến từng trận reo hò

-A. Người đàn ông kia rất đẹp trai nha! Đẹp như thế nào à? Giống như minh tinh điện ảnh vây. Bàn bên canh cô bé con giống như chính minh phát hiện ra "Tân Đại Lục" kêu lên.

Người bạn đi cùng cũng phụ họa theo. 

-Thật sao? Mình thấy so với minh tinh còn

đẹp trai hơn. A! Nhìn người đó thật quen mắt.

-Cái gì mà nhìn quen mắt. Anh ấy chính là.... Sự sùng bái hiên rõ trên khuôn mật cô bé con.

cô bạn đi cùng giật mình kêu lên :

-Anh ấy là Tần Tấn Dương sao? Người đàn ông khiến cho tất cả phụ nữ Đài Loan chết mê chết mệt — tổng giám đốc Tần Tấn Dương ?

-Chính là anh ấy. Đẹp trai quá. Sao anh ấy lại đến nơi này ?

-Nhìn xem! Người phụ nữ bên cạnh anh ấy nhìn cũng quen quen mặc dù có đeo kính mát, chỉ là vóc người như thế thực sự có phải là.

-Chẳng lẽ là người yêu của anh ấy sao ?

-Có đúng không vậy ? làm sao bây giờ ? có thê hướng tới xin chữ kí của anh ấy không?

-Cái đồ ngốc này, không thấy anh ấy đang ở cùng người yêu hay sao ? Lại còn muốn xin chữ kí nửa

Đồng Thiên Ái nghe người khác bàn tán như thế liền hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn về phía trước cửa, không cần tìm kiếm đâu xa liền thấy bóng dáng của hai người kia. Quá chói mắt.

Tần Tấn Dương vô luận là hắn xuất hiện ờ nơi nào cũng sẽ lấy được toàn bộ chăm chú của người khác, huống chi là ở nhà hàng nhỏ như thế này. Mà người phụ nữ bên cạnh, cùng hắn giống nhau đều khiến cho mọi người quay lại ngắm nhìn. Hai người như thế, thật là xứng đôi.

Cái gì chứ? Đồng Thiên Ái! Phải nói là cái tên biến thái này lại bắt đầu dụ dỗ, muốn hại con gái nhà lành mới đúng. Nhìn lại đi. Đồ biến thái đáng ghê tởm.

Tiếng bàn tán không ngừng vang lên khắp nơi, Tiêu Bạch Minh không nhịn được quay đầu lại nhìn. Tầm mắt dừng lại trên người đàn ông mang đầy khí chất vương giả ngoài cửa, nhận thấy đôi mắt lạnh lẽo kia đang hướng về phía mình, nhất thời Tiêu Bạch Minh cảm thấy cả người run lên.

Người đàn ông đó căn bản không phải là anh họ của Đồng Thiên Ái. Hắn chính là tổng giám đốc tập đoàn Tần thị - Tần Tấn Dương.