Trò chơi đầu tiên có tên gọi là « Ánh Sáng Của Tôi Là Bạn ».

Đúng như tên gọi, mỗi đội sẽ chia ra một người đeo bịt theo mô tả của người còn lại để tránh các chướng ngại vật thoát khỏi mê cung.Nhưng mà, Ân Mi không có tham gia buổi tập duyệt sáng nay.

Vì vậy cô ta hoàn toàn không quen với cấu trúc mê cung.

Bản thân hướng dẫn Thương Ngôn tránh trướng ngại vật rối tung hết lên, sai lầm chồng chất.“Đi thẳng năm bước, bước thêm hai bước nữa! Sau đó rẽ phải.”Bốp! Thương Ngôn đụng mạnh vào mặt tường.

May mắn bức tường mê cung được làm bằng bọt biển nếu không đụng phải sẽ rất đau.“Xin lỗi chị Ngôn, em xác định phương hướng không được tốt lắm.” Ân Mi ngượng ngùng giải thích.Thấy Thương Ngôn không lên tiếng đáp trả cô ta đành phải ngậm ngùi ngừng nói nhảm lại tiếp tục chỉ đường.

Nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, mắt thấy Thương Ngôn sắp vấp chân vào sợ dây thừng cô ta mới bất tri bất giác hô lên: “Có sợi dây thừng dưới chân chị! Em lo lắng quá nên không nhìn rõ.

Xin lỗi chị Thương Ngôn.”Khi đôi mắt không nhìn thấy gì, nỗi sợ hãi bất an trong lòng sẽ gia tăng.

Hơn nữa thái độ chỉ dẫn của Ân Mi vô trách nhiệm khiến ngọn lửa bực bội trong lòng Thương Ngôn bùng phát.Hai nhóm chơi còn lại đã hoàn thành xong nhiệm vụ chỉ trong vòng tám phút riêng nhóm của cô mất đến mười lăm phút.Tháo tấm bịt mắt xuống, sắc mặt Thương Ngôn sa sẩm nhưng cô đè nén không mắng chửi cô ta.Tới trò chơi thứ hai mang tên « Cuộc Gọi Đêm Khuya », trò chơi này dành cho đội thua cuộc ở vòng chơi thứ nhất.

Luật chơi rất đơn giản, một thành viên trong đội gọi ngẫu nhiên cho một người ở trong danh bạ điện thoại.

Nói chuyện với họ theo yêu cầu của mọi người là hoàn thành nhiệm vụ.Thương Ngôn cho tay vào trong tủ kính bốc thăm con số và nhiệm vụ đưa cho MC.

“Nhiệm vụ của Thương Ngôn chính là gọi cho số điện thoại lưu ở vị trí thứ mười bảy, mời người này đi ăn khuya cùng mình.” Chúc Gia nói xong liền quay sang hỏi cô: “Em có nhớ rõ chủ nhân của số điện thoại lưu ở vị trí mười bảy là ai không?”“Cái này thật sự em không có nhớ rõ.” Thương Ngôn khẽ cười, trong lòng không ngừng cầu nguyện mong rằng sẽ không phải nhân vật nào đó khó nói chuyện.Lý Uyển cầm trên tay chiếc điện thoại của Thương Ngôn, mở danh bạ ra tìm vị trí thứ mười bảy.

Nhìn xong cái tên ghi trong đó liền “Woa!” một tiếng rồi ra vẻ thần bí hỏi khán giả: “Mọi người chắc chắn không đoán được người này là ai đâu, người này chính là …” “Nam thần của mọi người, Cố Tinh Hà.”MC vừa dứt lời, mọi người dưới khán đài hô lên ầm ĩ.

Nghe vậy, trong lòng Thương Ngôn thở một hơi dài nhẹ nhõm.Cô nhận lấy điện thoại nhấn nút gọi, chỉ vài giây thôi giọng điệu cà lơ phất phơ của cậu ta từ điện thoại truyền đến.

Lý Uyển ra hiệu cho Thương Ngôn mở loa ngoài rồi áp mic vào để cho tất cả mọi người đều được.“Đại tỷ, chị gọi có việc gì vậy? Em đang chơi game, chỉ vì cuộc gọi này mà kết thúc trò chơi rồi đó.”Cố Tinh Hà nổi tiếng là người nghiện game, cậu ta từng ở lễ trao giải ngồi chơi game bị fan chụp lại, tấm hình đó lên thẳng hot search với tiêu đề: Tôi không cần giải thưởng, tôi chỉ cần chơi game..