Buổi tối khi cô tới địa điểm quay phim đã thấy Tần Mục có mặt.Anh mặc một bộ tây trang màu đen, cúi đầu chuyên chú xem kịch bản, tay trái thuần thục xoay xoay chiếc bút trên tay.

Dưới ánh sáng của đèn điện, ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, gương mặt lại đẹp trai ngời ngời tỏa ra hơi thở cấm dục câu dẫn người nhìn phạm tội.Thương Ngôn ngẩn người một lát, mới nhớ tới trên Weibo từng mở ra cuộc bình chọn nam thần có bộ phận đẹp nhất trên cơ thể.

Bàn tay của Tần Mục liền đứng đầu tiên trong bảng xếp hạng.

Người hâm mộ của anh còn làm hẳn một video clip cắt nối hình ảnh bàn tay của anh trong mỗi bộ phim, rất nhanh video này đã đạt được hơn một triệu lượt xem.Rất nhiều người để lại bình luận:“Chỉ cần có thể nắm tay Tần Mục, cả đời này tôi sẽ không hy vọng thêm gì nữa.” “Mẹ ơi! Chỉ cần nhìn tay anh ấy thôi tôi cũng muốn trở thành thủ khống [2].”[2] Thủ khống: dùng để chỉ những người thích bàn tay đẹp, họ bị thu hút bởi bàn tay đó.

“Xin phép bố mẹ tạm thời cho con vứt liêm sỉ đi.

Con muốn nam thần dùng đôi tay đó cởi nút áo của mình, sau đó đối với mình làm chuyện xấu hổ.”Chuyện xấu hổ, nghĩ tới cái này thôi gương mặt Thương Ngôn lại đỏ lên.

Đúng lúc này Tần Mục ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt cô.

Thương Ngôn lúng túng vẫy tay với anh: “Xin chào thầy Tần.”Tần Mục nhướng mày, bên môi nở nụ cười: “Xin chào.” Rõ ràng đây chỉ là câu chào hỏi thông thường, nhưng phát ra từ giọng nói trầm thấp của anh liền khiến cô cảm thấy thật đặc biệt.Cô đi tới ngồi xuống ghế bên cạnh, cố gắng tìm chuyện gì đó để nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên thầy diễn vai gián điệp.”Tần Mục buông bút, gật đầu.

Nhìn về phía cô hỏi: “Em đã từng xem qua các tác phẩm khác của tôi?”“Đúng vậy.” Thương Ngôn vội vàng gật đầu không ngừng, cuối cùng đã tìm ra một đề tài chung để trò chuyện với anh, cả gương mặt cô lộ rõ vẻ kích động.“Thầy Tần, mỗi bộ phim của thầy tôi đều xem hết.

Điển hình là bộ phim 《 Tàn Đêm 》,《 Quả Tim Máu 》 hay là bộ phim 《 Lâm Sương Lộ 》 đoạt được nhiều giải thưởng, tôi đều xem rất nhiều lần! Nhưng mà thích nhất vẫn là bộ phim cổ trang 《 Trường Môn 》, mặc dù vai diễn khi đó của thầy là tra nam cặn bã nhưng bộ dạng bị trúng mũi tên gục xuống khiến không ít tâm hồn thiếu nữ đau lòng.”Tần Mục nhìn cô thao thao bất tuyệt, người trước mắt anh đã được hóa trang thành vũ nữ trong nhà hát.

Tóc được búi hết lên tạo kiểu theo trào lưu ngày ấy ở Thượng Hải, bờ môi căng mọng được tô lên lớp son đỏ bóng.

Cô chỉ mặc duy nhất bộ sườn xám màu vàng đất, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng tỏa ra mị lực phong tình vạn chúng.Khi nói chuyện với anh, đôi mắt của cô chốc lát lại chớp một chút nhìn thẳng vào anh.

Bộ dạng giống như học sinh nhỏ đang trả lời thầy giáo, chờ mong được khen ngợi.

Khiến anh cảm thấy rất vui vẻ, bản thân đột nhiên bật cười.Nghe thấy tiếng cười của anh, Thương Ngôn đột ngột ngừng lại.Cô cúi đầu cắn nhẹ cánh môi, âm thầm oán trách bản thân không biết tự tiết chế trước anh dễ làm anh hoảng sợ mà bỏ chạy.

Cô trấn an bản thân không ngừng niệm thần chú phải thật bình tĩnh, thật bình tĩnh.Sau đó cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sự biết lỗi: “Tôi vì kích động quá nên nói hơn nhiều.

Thầy Tần, có phải tôi quấy rầy tới việc xem kịch bản của thầy rồi không?”Trong ký ức của cô khoảng hai ba năm trước đây, Tần Mục bị cánh nhà báo chụp được khoảnh khắc đi du lịch cùng bạn gái ở Nhật Bản.

Lúc ấy vẻ mặt của anh rất ân cần, trong bức ảnh đó cô gái kia có mái tóc dài bồng bềnh, dịu dàng trông mà tĩnh lặng.

Cho nên có vẻ như anh thích những cô gái dịu dàng và ít nói.“Không có.” Tần Mục trả lời chắc chắn.

Sau đó, khóe miệng anh không tự chủ mà nâng lên, nói thêm: “Tôi cảm thấy em là một cô gái rất hoạt bát.”Hả? Thương Ngôn sửng sốt, hoạt bát là từ ngữ gần gần đồng nghĩa với từ dễ thương.

Vậy nên cô có thể hiểu là anh đối với cô cảm thấy không ghét bỏ.

Trong nháy mắt Thương Ngôn lại trở nên vui vẻ tiếp tục trò chuyện với anh.Thẳng tới khi trợ lý Lâm Tín của Tần Mục đi tới, nói với bọn họ: “Anh Mục, chị Thương! Ánh sáng trường quay đã được điều chỉnh phù hợp rồi.

Đạo diễn bảo em gọi hai người vào quay.”Thương Ngôn gật đầu đứng lên vươn vai vài lần, chuẩn bị rời đi cùng Tần Mục thì bị Lâm Tín gọi lại.

Mặt cậu ta đầy vẻ lo lắng, “Chị Thương, cháu gái em rất thích bộ phim 《 Cạm Bẫy Tình Yêu 》 chị quay cùng diễn viên Cố Tinh Hà.

Cho nên em muốn, muốn …” Thương Ngôn nhìn cậu ấy liền hiểu: “Cậu muốn tôi ký tên đúng không?”“Vâng, đúng vậy ạ.” Lâm Tín vội vàng lấy ảnh chụp trong phim của cô ra đưa tới.Cậu ta lần đầu xin chữ ký của ngôi sao nữ nên cảm thấy rất ngại ngùng.

Hơn nữa lại còn là vị minh tinh hay lên đứng đầu hot search với nhiều tin nóng hổi.

Nếu không phải cháu gái cậu ta làm trò bán manh [3] khóc lóc nài nỉ thì cậu ta sẽ không đáp ứng.[3] Bán manh: Làm điệu bộ dễ thương.Thương Ngôn tiếp nhận bức ảnh, ký tên lên sau đó còn rất tỉ mẩn viết vài câu khích lệ cô bé cố gắng học tập chăm chỉ rồi đưa lại cho Lâm Tín nói, “Tôi vẫn còn giữ một vài bức ảnh trong bộ phim đó, còn cả chữ ký của Cố Tinh Hà nữa.

Nếu cậu muốn, tôi sẽ bảo Tiểu Nhã đưa cho cậu vào lần tới.”“Cảm ơn chị.”Lâm Tín cầm bức ảnh có chữ kí trên tay, tự hỏi bản thân: Có phải chị ấy trêu mình không? Sao không giống mấy nữ minh tinh khác mà lại dịu dàng dễ gần như thế?------oOo------.