Diệp Thanh Linh định đi đến chiếc xe trước mặt mình đã bị Thượng Quan Sở mãnh liệt ôm đẩy lên chiếc đắt giá kia.

Mặc dù không muốn vẫn bị đưa lên xe, Diệp Thanh Linh yên lặng ngồi bênThượng Quan Sở, không ồn ào cũng không náo loạn. Cô không có bất kì thái độ gì, Thượng Quan Sở lái xe ra khỏi khu phố có chút khó chịu hỏi “muốn đi đâu?”

“Ăn cơm” Diệp Thanh Linh thản nhiên nói hai từ này, lặng yên ngắm quang cảnh bên ngoài xe.

Nghe xong Thượng Quan Sở nở nụ cườ , ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn . “Ra ngoài chỉ vì ăn cơm? Chẳng lẽ đầu bếp nhà Thượng Quan không đáp ứng được”

“ Đương nhiên không phải” Đối với đầu bếp nhà Thượng Quan, cô tuyệt đối tin tưởng năng lực của họ, đặc biệt khi có máTrương chỉ dẫn, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

“ Đã không phải, xem ra chúng ta cần phải ra ngoài” Anh nói xong liền muốn quay đầu xe.

“Ăn một bữa cơm thôi cũng không mất bao nhiêu tiền”.Cô vẫn nhìn ra ngoài không thèm liếc nhìn anh một cái.

Anh vừa lái xe vừa nghiêng đầu nhìn mặt cô, cười nói: “Anh không có ý đó” Một bát mì hai mươi vạn anh cũng ăn, chẳng lẽ còn để ý đến tiền sao?

Cô làm như không nghe thấy anh nói, thản nhiên đáp “ Nếu như không mang tiền thì có thể không cần ăn”.

“ Anh sao có thể không ăn chứ, nếu anh không mang tiền chẳng phải còn có em hay sao?.” Ngụ ý rõ ràng muốn cô mời anh ăn cơm.

Diệp Thanh Linh liếc nhìn anh “Mơ đi, biết không?”

Đây là lời của người đàn ông này sao? Khó trách sao có thể quen thuộc như vậy. Thấy cô nhận sự quen thuộc, Thương Quan Sở vui vẻ nói: “ Vậy anh mời em được chứ?”

Diệp Thanh Linh nghe lời anh nói không tỏ thái độ gì, chỉ nhìn về phía cửa xe âm thầm thở dài.

“Im lặng nghĩa là đồng ý”.Nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, đạp lên chân ga, chiếc xe sang trọng phóng như bay trên đường quốc lộ .

Xe dừng trước một nhà hàng cao cấp, Diệp Thanh Linh không lập tức xuống xe mà lấy di động nhấn một dãy số gọi.

“ Alo! Thanh Linh, có việc gì thế?” Trương Đình Đình nói bằng giọng hưng phấn như vừa được dùng chất kích thích.

“Tớ đang ăn ở nhà hàng XX” Diệp Thanh Linh bình thản chậm rãi nói.

“Được, tớ lập tức tới.” Trương Đình Đình không hỏi nguyên do giống như mọi lần chỉ cần Diệp Thanh Linh nói chỗ cô sẽ lập tức tới.

Nói xong điện thoại Diệp Thanh Linh mới xuống xe, Thượng Quan Sở nhìn cô ôn hòa nói: “Ăn cơm cùng anh còn không đủ sao?”

“Càng đông càng vui” cô không nói nhiều lập tức bước vào nhà hàng.

“Anh không thích bị người khác quấy rầy” Anh bước theo sau cô giống như người hầu.

Từ đại sảnh đến phòng ăn , mọi người đều dùng ánh mắt kì quái đánh giá bọn họ. Cặp đôi kì lạ, người đàn ông b tuấn tú khí khái bất phàm, trên mắt mang nét cười “muốn sống chớ lại gần” còn cô gái xinh xắn linh hoạt, khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng hai người sao có thể đi cùng nhau được.

“Là Đình Đình” Diệp Thanh Linh đi vào phòng ăn tùy ý ngồi xuống, thản nhiên nói.

“Ai cũng không được” Thượng Quan Sở lấy di động ra phân phó Tô Phi không để Trương Đình Đình đến.

Diệp Thanh Linh không nhiều lời gọi hai món ăn ưa thích sau đó yên lặng chờ đợi. Thượng Quan Sở gọi liền lúc năm sáu món ăn, tất cả đều là món Diệp Thanh Linh thích.

Đồ ăn được đưa đến, chợt nghe thấy giọng nói của Trương Đình Đình, Diệp Thanh Linh nhíu mày nhìn về phía Thượng Quan Sở nói: “Mời cô ấy vào ăn cùng đi!”

“Được thôi” thấy cô không có kiên trì mời Trương Đình Đinh vào, Thượng Quan Sở thoải mái chấp thuận.

Diệp Thanh Linh yên lặng ăn cơm còn Thượng Quan Sở liên tục hỏi: “Ăn có ngon không” nhìn thấy Diệp Thanh Linh gật đầu liền thỏa mãn cười.

Thế nhưng bữa cơm giữa Trương Đình Đình và Tô Phi thì lại như sắp có chiến tran xảy ra.

Tô Phi không cho Trương Đình Đình vào gặp Diệp Thanh Linh , Trương Đình Đình vô cùng tức giận.Ngồi xuống hỏi có phải là Sở thiếu bao hay không, nghe Tô Phi nói xong liền gọi một bàn đầy toàn đồ ăn quý hiếm. Vừa ăn cơm vừa lườm Tô Phi, nếu như ánh mắt có thể giết người thì chắc chắn Tô Phi đã chết hàng trăm lần.

Tô Phi với sự tức giận trong mắt Trương Đình Đình xem như không thấy, chậm rãi ăn cơm còn trong lòng thì âm thầm hâm mộ Ngô Vân đã tránh được một tai kiếp.

Ăn xong Tô Phi đi thanh toán rồi đưa mọi người trở lại nhà họ Diệp.

Vừa đến nhà, Trương Đình Đình vội xuống khỏi xe của Tô Phi chạy lại phía Diệp Thanh Linh.

“ Thanh Linh cậu không sao chứ ? Đây gọi là mời tớ đi ăn sao?” Trương Đình Đình không ngừng nói còn lôi kéo Diệp Thanh Linh kiểm tra lại một vòng từ đầu đến chân.

“Tớ không sao, cậu đi xem Má Trương đi!” Đối với sự quan tâm của Trương Đình Đình cô thực sự rất cảm động.

“Mẹ tớ, bà làm sao?” Trương Đình Đình nói xong liền chạy vội vào phòng bếp.

Diệp Thanh Linh vốn định ở phòng khách xem phim một lát lại thấy mấy người nhà Thượng Quan liền trở về phòng. Vừa vào nhà họ Diệp, Thượng Quan Sở dù không muốn vẫn đi theo Diệp Thanh Linh vào phòng. Cô nở nụ cười tin chắc rằng qua vài ngày Thượng Quan Sở cảm thấy đi theo cô rất vô nghĩa sẽ tự động rời đi.

Mới mười giờ nhưng Diệp Thanh Linh có thói quen ngủ sớm.

“ Thanh Linh, đêm nay tớ ngủ với cậu có được không?” Trương Đình Đình ở ngoài phòng gõ cửa hỏi.

Diệp Thanh Linh mở cửa, nhìn quần áo ngủ của Trương Đình Đình cười nói: “Vào đi” Việc Trương Đình Đình muốn ngủ cùng cô cũng không có gì lạ bởi vì cô đã sớm xem mẹ con Trương Đình Đình giống như người thân.

Vào cửa xong, Trương Đình Đình lén lút kiểm tra một lượt trong phòng, cuối cùng đem cửa phòng khóa trái mới yên tâm cùng Diệp Thanh Linh lên giường.

Nhìn bộ dạng Trương Đình Đình lén lén lút lút, Diệp Thanh Linh cười nói: “Phòng ngủ của tớ không có chuột đâu,yên tâm ngủ đi .”

“Mấy con chuột đó tớ mà phải sợ sao? Chỉ sợ con chuột Sở thiếu giảo hoạt kia thôi.” Trương Đình Đình thành thật nói.

Diệp Thanh Linh gật đầu đồng tình: “So với chuột còn giảo hoạt, anh ta thật sự rất phiền phức”

“Lẽ nào phòng này không đủ an toàn?” Trương Đình Đình nghi hoặc nhìn bốn phía “Hay là chúng ta chuyển sang phòng khác ngủ đi.”

Chẳng lẽ Diệp gia còn có chỗ nào khác an toàn hơn ở đây?” Diệp Thanh Linh vừa nói vừa nằm xuống chuẩn bị ngủ.

“ Aizz, quên đi có tớ ở đây, Sở thiếu muốn làm gì cũng được sao?” Trương Đình Đình nói xong liền nằm xuống, nhưng vẫn không sao ngủ được, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của Diệp Thanh Linh, ngẩn người nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thanh Linh và Trương Đình Đình đều thức giấc trên giường của mình.

“ Anh sao lại ở trong này? Đình Đình đâu?” Diệp Thanh Linh lạnh lùng nhìn người đàn ông tự nhiên xuất hiện trên giường của mình hỏi.

“Người khác có thể ngủ trên giường vợ tương lai của Thượng Quan Sở sao?”Thượng Quan Sở nằm trên giường miễn cưỡng nhìn Diệp Thanh Linh nói.

Cô biết cánh cửa này đối với hắn căn bản là vô dụng, nhưng với tình cảnh giác cực cao như Trương Đình Đình, bọn họ sao có thể không sợ làm cô tỉnh mà đem cô ấy khỏi phòng. Diệp Thanh Linh nhìn người quần áo chỉnh tề trước mặt nói: “ Trương Đình Đình tốt nhất là không nên có việc gì.”

“ Lần này cô ta có việc gì, chẳng qua lần sau còn để anh nhìn thấy người khác năm trên giường với em thì sẽ không may mắn như lần này đâu” Nói rồi anh nở một nụ cười vô cùng hòa ái, dễ gần.

“Anh đến tột cùng là muốn như thế nào?” Cô bình tĩnh không vui hay buồn nhìn Thượng Quan Sở hỏi.

“Em cũng biết anh muốn gì mà” Anh ngồi dậy đối diện với cô.

Cô cúi day nhẹ thái dượng, rồi đột nhiên ngẩng đầu, lấy tay định tát vào khuôn mặt tuấn tú khiến người ta đố kị kia, nghiến răng nói: “Đã nói rồi tôi đây không muốn lấy chồng chẳng lẽ tai anh điếc ư?”

Thượng Quan Sở phản ứng cực nhanh, nắm chặt tay Diệp Thanh Linh trước khi tay cô kịp đánh xuống lộ ra vẻ mặt du côn cười nói: “Tức giận cũng đẹp đến như vậy, anh rất thích”

Rút tay về, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình cô bình tĩnh mở miệng: “Tôi có một đàn anh y thuật tốt lắm”

Thượng Quan Sở không rõ vì sao cô lại nhắc tới vị đàn anh này, ngữ khĩ trầm xuống hỏi: “Là nam hay nữ?”

“Nam” Diệp Thanh Linh nháy mắt nhìn hắn.

“Em thích anh ta?” Hắn nhíu mày lại, có chút đăm chiêu, sau đó sắc mặt có chút thay đổi.

“Anh ấy là chuyên gia khoa mắt” Diệp Thanh Linh trả lời .

Thượng Quan Sở xem xét lời cô nói, một lúc sau nói: “Thì ra em đang nghĩ mắt anh có vấn đề?”

“Chẳng lẽ không đúng?” Cô đương nhiên gật đầu.

“Nếu như thích một người cũng là mắc bệnh, tôi thừa nhận chính mình đang có bệnh, mà bệnh cũng không nhẹ”. Thượng Quan nghiêm túc nói tựa như đang thổ lộ tấm chân tình với người con gái mình yêu.