Núi Minh Nguyệt, nhà họ Thượng Quan.

"Hai trăm triệu, đổi lấy 1 đêm tình sao?" Thượng Quan Sở ngửa mặt lên trời cười to, "Tôi, Thượng Quan Sở, cũng không thiếu nữ nhân để chơi đùa."

"Diệp tiểu thư cũng đã nói, một đêm, hai trăm triệu, thành giao. Chúng tôi còn có thể nói cái gì?" Đương nhiên phải trả tiền chạy lấy người thôi! Tô Phi cùng Ngô Vân nhìn Thượng Quan Sở xán lạn tươi cười, nhưng trái gan tim của họ cũng hơi run rẩy.

"Nữ nhân này cũng đánh giá quá cao vẻ ngoài của mình rồi!" Cười to biến thành ngoài cười nhưng trong không cười, khuôn mặt kia nhìn qua lại càng tuấn mĩ.

"Ách! Diệp tiểu thư chưa nói mình đẹp, chỉ hỏi Sở thiếu ngài có phải là 1 ông già hay không?" Tô Phi sợ hãi nói.

"Cô ta không biết tôi?" Hắn cứ cho là ở Thành phố A thành phố A này, Thượng Quan Sở là người không ai không biết, không ai không nghe danh.

"Hình như là vậy." Ngô Vân đưa ra 1 đáp án không xác định.

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú đột nhiên biến mất, giọng nói trở nên trầm thấp: "Cô ta không quan tâm đến điều kiện của tôi?"

Tô Phi và Ngô Vân nghe Thượng Quan Sở hỏi như thế, sắc mặt lập tức tái nhợt, bọn họ hoàn toàn không nói ra điều kiện của Sở thiếu, run run, "Chúng tôi không có hỏi."

"Ngu xuẩn!" Thượng Quan Sở cau mày, " Cút đi, chạy vòng quanh tòa nhà hai mươi vòng, buổi trưa không cho ăn cơm."

Trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách, Tô Phi cùng Ngô Vân mặt nhăn lại khổ sở, "Vâng." Miễn cưỡng lĩnh mệnh mà đi.

Nhìn bóng dáng run rẩy của Tô Phi cùng Ngô Vân, Thượng Quan Sở nhíu mày, ánh mắt sáng ngời, bỗng nhiên khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười điên đảo chúng sinh.

Tuy là không thấy, Tô Phi và Ngô Vân lại có thể cảm thấy hơi thở nguy hiểm từ phía sau, bước chân liền trở nên hỗn độn mà nhanh chóng.

Vừa ra khỏi cửa, Ngô Vân liền bày ra vẻ mặt oán phụ, "Chúng ta làm việc giúp Sở thiếu, có phải cũng nên thêm một quy tắc nữa hay không!"

"Quy tắc gì?" Tô Phi không ôm hy vọng Ngô Vân có thể nói ra lời tiến bộ gì.

"Sở thiếu không thể dùng cách xử phạt về thể xác của thủ hạ." Chạy vòng quanh tòa nhà hai mươi vòng, ít nhất cũng phải mất ba bốn tiếng. Bọn họ nào còn có thời gian ăn cơm.

"Quy tắc này, cả đời cậu cũng đừng mơ sẽ có." Tô Phi ra vẻ rất khinh thường Ngô Vân.

"Chúng ta hạihắn, sao Sở thiếu chỉ phạt chúng ta chạy bộ." Nếu thay đổi thành trước kia nhất định sẽ hành bọn họ gần chết.

"Thì có gì mà tò mò, cậu không biết Sở thiếu luôn như vậy sao, vui buồn bất thường âm dương quái khí hay sao?" Tô Phi không cho là Ngô Vân đúng.

Ngô Vân ra vẻ đã hiểu, lại có chút đăm chiêu hỏi, "Cậu nói xem, tính cách vui buồn bất thường âm dương quái khí của Sở thiếu là trời sinh hay là luyện thành?"

"Ai mà biết là trời sinh hay không. Tổ tiên nhà Thượng Quan cũng đã đi đầu thai hết cả rồi." Cũng chỉ có mình Thượng Quan Sở còn sống.

"Đúng vậy, người tốt sống không lâu, tai họa thì lại để ngàn năm." Ngô Vân bỗng nhiên bi thảm than tiếc.

"Sở thiếu chính là tai họa, đừng nói ngàn năm, chỉ một năm thôi cũng có thể khiến Thành phố Ahắc bạch lưỡng đạo của thành phố A này không thể yên lòng." Tô Phi nhớ đến khuôn mặt tươi cười tai họa kia, liền cảm thấy thật khẩn trương.

"Ai! Cũng không biết ai có thể thu phục tai họa này đây." Ngô Vân lại thở dài một hơi thật sâu.

Chỉ chốc lát, chợt nghe xung quanh Thượng Quan trạch vang lên khẩu hiệu 'Một, hai, ba, bốn'. Mấy chục người đến Diệp gia cùng Tô Phi và Ngô Vân, được dẫn dắt cùng nhau ra sức chạy xung quanh Thượng Quan trạch.

"Thanh Linh, cậu thật sự cùng với Sở thiếu gì đó trải qua một đêm tình sao?" Trương Đình Đình cả kinh la lớn vang vọng toàn bộ biệt thự Diệp gia.

"Không đồng ý thì phải làm sao đây?" Diệp Thanh Linh cúi đầu tính toán sổ sách, miễn cưỡng hỏi.

"——" Xem như mình không hỏi đi, đúng vậy, không đồng ý, cô ấy còn có thể thế nào, thật sự muốn Diệp thị đóng cửa sao?

"Nhưng Sở thiếu kia là loại người nào, cậu biết không?" Trương Đình Đình đã vội muốn chết, phải biết rằng Sở thiếu là vua Thành phố Acủa thành phố A này, trước kia Diệp thị mặc dù không tiếp xúc với xã hội đen, nhưng hàng năm Diệp lão gia cũng tiến cống Sở thiếu không ít.

"Hắn là loại người nào?" Đúng là cô thật sự không biết, nhẹ nhàng buông trương mục trong tay xuống , ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Trương Đình Đình.

Cô gái này thật không biết thường ngày sống ra sao? Cả Thượng Quan Sở cũng không biết.

" Thượng Quan Sở ở Thành phố Athành phố A này là người không ai không biết, không ai không nghe danh. Hắn không chỉ chi phối Thành phố Aviệc kinh doanh của toàn bộ giới ngầm ở thành phố A, hơn nữa mạch máu kinh tế ở Thành phố Athành phố A này gần như đều bị hắn nắm ở trong tay. Đừng nói Thành phố A, mỗi người ở , mà ngay cả một nửa giới ngầm của những thành phố lớn trên khắp cả nước, đều do hắn quản lý, chi phối. Nghe nói qua Núi Minh Nguyệt chưa?"

Diệp Thanh Linh lắc đầu, "Làm sao vậy?"

"Núi Minh Nguyệt cũng không phải là một ngọn núi nhỏ, có một trấn lớn như vậy, đương nhiên Thượng Quan Sở giành trước. Đó căn bản là chiếm núi xưng vương, mà chính phủ cũng đành cam chịu."

Cái gì? Cuộc đời còn có loại chuyện như thế này sao, không phải xã hội pháp chế sao? Sao lại đến trước mặt Thượng Quan Sở kia liền biến mất hết? Đối với sự thiếu hiểu biết của chính mình, Diệp Thanh Linh lần đầu tiên cảm thấy khó khăn.

"Lần trước hai người kia đến Diệp gia chắc chắn là hai trợ thủ đắc lực của Thượng Quan Sở, Tô Phi cùng Ngô Vân." Trương Đình Đình thao thao bất tuyệt nói xong, tựa hồ thực hiểu biết cùng mọi việc của Thượng Quan Sở.

"Bạch đạo thì sao?" Tuy nói đối với chuyện của Thượng Quan Sở kia cô có chút cảm thấy hứng thú, nhưng cô vẫn luôn kiệm lời như vậy.

"Trợ thủ đắc lực bên Bạch đạo, đương nhiên chính là Kim Thành Vũ cùng Dịch Thiếu Kiệt." Cái này cũng không biết, cô cũng đã uổng công mình ở Thành phố A này sinh hoạt hai mươi ba năm rồi. Trương Đình Đình dùng vẻ mặt như xem quái vật nhìn Diệp Thanh Linh, trước kia không phải cô đã luôn ở trước mặt Diệp Thanh Linh nhắc tới các nhân vật phong vân ở Thành phố A rồi sao? Xem ra những gì cô nói không phải đều vào tai của Diệp đại tiểu thư.

"Tên hai người này hình như đã nghe qua." Diệp Thanh Linh thẳng thắn nói.

"Hình như đã nghe qua? Kim Thành Vũ là quản lý tập đoàn Kim vũ, là đứng đầu về thời trang và ẩm thực của Thành phố A. Mà Dịch Thiếu Kiệt là quản lý Dịch thị chuyên về bất động sản, cậu hẳn đã nghe qua chứ!"

Bất động sản của Dịch thị cô đương nhiên nghe qua, là tập đoàn bất động sản lớn nhất Thành phố A, có chi nhánh khắp nơi trên cả nước. Có thể nói là tập đoàn bất động sản nhất nhì cả nước. Nhưng mà sản nghiệp của Dịch gia không phải là do tổ tông lưu lại sao? Làm sao có thể cùng Thượng Quan Sở kia có quan hệ? Thật sự làm cho người ta không thể tưởng tượng được.

"Nhìn dáng vẻ của cậu cũng biết là chẳng hiểu gì, chẳng qua tớ cũng không thể xác định được Dịch Thiếu Kiệt có thật sự là người của Thượng Quan Sở hay không, đều là tin bát quái, thật thật giả giả không thể phân rõ, nhưng mà Thượng Quan Sở này thật sự là người không thể chọc vào." Trương Đình Đình nhìn bộ dáng thanh tâm quả dụccủa Diệp Thanh Linh , ở trong lòng vô hạn cảm thán, cô nói nhiều như vậy, xem ra đều bị người nào đó đem ra biển cho cá mập ăn hết rồi

"Tiền cũng đã lấy lấp vào chỗ trống, hết rồi." Diệp Thanh Linh thản nhiên bỏ ra một câu.

Trương Đình Đình thoáng dừng một chút mới hiểu được Diệp Thanh Linh vì sao lại đột nhiên còn nói đến tiền, đưa mắt nhìn về phía cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng , "Cậu có thể nói rõ ràng suy nghĩ của bản thân ra được không." Hại cô thường thường cũng không biết cô ấy đang nói cái gì.

Diệp Thanh Linh không cho là đúng liếc mắt nhìn Trương Đình Đình một cái, "Một đêm, hai trăm triệu, là đáng giá."

Phải không? Hình như thế, trên đời này chỉ sợ không mấy người phụ nữ một đêm có thể với tới giá trị này. Trương Đình Đình cũng không nói thêm nữa, "Mình đến công ty xem xét đây."

Diệp Thanh Linh không để ý đến, tiếp tục nhìn những trương mục của tập đoànDiệp thị .

Trương Đình Đình là con gái của má Trương. Trương ba ba chết sớm, má Trương mang theo Trương Đình Đình đến Diệp gia làm công hai mươi năm. Diệp Chí Hùng thấy hai mẹ con Trương gia đáng thương, cho Trương Đình Đình bước vào Diệp gia làm bạn cùng Diệp Thanh Linh. Diệp Chí Hùng đối đãi với Trương Đình Đình như con gái mình, từ nhỏ Diệp Thanh Linh học trường gì, Trương Đình Đình liền đi theo học trường đó. Từ nhỏ, Trương Đình Đình và Diệp Thanh Linh đã cùng nhau lớn lên, từ tiểu học đến đại học đều cùng lớp. Hai người vừa là bạn bè tốt, vừa là chị em tốt.

Trương Đình Đình từ nhỏ đã biết Diệp gia giúp đỡ mẹ con mình, nên cố gắng học tập từ nhỏ, chỉ hy vọng dùng tài cán của bản thân giúp Diệp gia và Diệp Thanh Linh làm việc. Nhớ lúc còn học đại học, cô vốn không muốn chọn Quản trị Kinh doanh , nhưng vì muốn giúp đỡ Diệp gia, liền chọn môn Quản trị Kinh doanh giống như Diệp Thanh Linh.

Trương Đình Đình và Diệp Thanh Linh cùng tuổi, đều đã hai mươi ba. Vì sau khi Trương Đình Đình tốt nghiệp đại học không có tiếp tục học lên, lại vào Diệp thị đi làm, suốt hai năm nay, vẫn là trợ thủ đắc lực của Diệp Chí Hùng. Bởi vậy đối với chuyện của Diệp thị cũng hiểu biết rõ ràng.

Vốn dĩ công ty có Trương Đình Đình giúp cũng sẽ không xảy ra vấn đề lớn, nhưng là nửa năm trước, Diệp Chí Hùng bảo Trương Đình Đình xuất ngoại học tập, đào tạo chuyên sâu. Như vậy mới cho Diệp Anh có cơ hội đem tài sản Diệp thị chuyển đi. Nghe nói Diệp gia đã xảy ra chuyện, Trương Đình Đình mới vội vàng chạy về nước, nhưng mà đều đã chậm rồi. Lúc cô về nước, Diệp Chí Hùng đã qua đời. Hiện tại , sự vụ lớn nhỏ của tập đoàn Diệp thị đều do Trương Đình Đình một lần nữa tiếp nhận. Nhưng công ty gặp phải phá sản, cô cũng không có biện pháp. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Thanh Linh vì Diệp thị hy sinh trong sạch. Nếu như có thể, cô tình nguyện đổi mình có thể đổi hai trăm triệu, mà không phải Diệp Thanh Linh.

Rời khỏi khu biệt thự của họ Diệp, Trương Đình Đình nhìn bầu trời u ám, tâm tình cũng trở nên nặng nề.