Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Chương26: Mặt dày mày dạn, quấn quít không buông



Người đàn ông ngồi ở trên ghế phòng tiếp khách, lưng thẳng tắp, ánh mắt chăm chú nhìn ra cửa. Thấy Thượng Quan Sở chuẩn bị bước vào, liền đứng dậy sắc mặt không đổi nói: “ Sở thiếu, làm phiền rồi”.

“Tiền tiên sinh khách khí, mời ngồi!” Thượng Quan Sở khách khí cười, nhìn Diệp Thanh Linh ngồi sau Mễ Lam Nhi.

Thượng Quan Sở ngồi ở ghế chính giữa, Diệp Thanh Linh tùy ý tìm một cái ghế gần Thượng Quan Sở nhất rồi ngồi xuống. Mễ Lam Nhu lẳng lặng đứng phía sau Diệp Thanh Linh, sắc mặt tái nhợt , cúi đầu không lên tiếng.

Hai người đàn ông kia mải trò chuyện, chỉ là những chuyện lợi nhuận làm ăn.

Diệp Thanh Linh nhìn đánh giá người đàn ông, khuôn mặt lạnh khốc, ngũ quan rõ ràng, khí khái đàn ông toát ra từ nội tâm. Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt sâu thẳm với con ngươi đen, cái mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cho thấy hắn là một người bá đạo và tàn nhẫn.Hắn đưa mắt về phía Mễ Lam Nhi, trong đó chứa tia cực nóng và bá đạo, có thể nhìn ra đối với việc Mễ Lam Nhi đào hôn hắn vô cùng tức giận và bất đắc dĩ.

Theo như Thượng Quan Sở và Tiền Nguyên nói chuyện, Diệp Thanh Linh biết được Tiền Nguyên không phải chỉ là phú nhị đại (nhà giàu đời thứ 2 đó các nàng) kể từ lúc hắn sáng lập nên Thiên Nguyên, tập đoàn ngay lập tức trở thành tập đoàn đi đầu cả nước.

Diệp Thanh Linh thầm suy nghĩ, đây lại là một tên kiêu ngạo, Thượng Quan Sở tuy có phần tự đại nhưng so với vẻ lạnh lùng của Tiền Nguyên có vẻ tốt hơn.(Tỷ ơi sao cứ so sánh Thượng Quan ca với người khác hoài vậy?? không sợ huynh ấy ghen lại lăn lộn tỷ a.Thanh Linh : Đồ lẻo mép lắm mồm không phải chuyện của ngươi tập trung vào chuyên môn . Hắn cho kẹo cũng không dám. Ta hảo hận bà tác giả đào hố nha sao không ngược chết tỷ đi sủng tỷ làm chi. Ta thực ghen tỵ thực ghen tỵ. Thanh Linh ngươi nói lại coi * vẻ mặt hung ác* a sói hiện hình ta xách dép chạy đây)

“Mễ Lam Nhi là vị hôn thê của ta , ta tới đây mục đích chủ yếu là mang cô ấy về thành phố C”. Nói chuyện xong, cuối cùng Tiền Nguyên cũng đi vào đề tài chính.

Mễ Lam Nhi không nói lời nào, chỉ là đẩy đẩy tay Diệp Thanh Linh.

Thượng Quan Sở sang sảng cười, nói: “Tiền tiên sinh, chuyện này làm sao tôi tự mình quyết định được”.

Nghe Thượng Quan Sở nói thế, khuôn mặt Tiền Nguyên vốn dĩ lạnh lùng lại càng lạnh thêm vài phần, nhìn Mễ Lam Nhi nói: “Lam Nhi, không định cùng tôi trở về sao?” Trong giọng rõ ràng có vài phần uy hiếp.

Mễ Lam Nhi run rẩy một chút, Diệp Thanh Linh thấy thế nhỏ giọng an ủi “Không muốn trở về cũng không cần trở về”.

Cuối cùng Mễ Lam Nhi cũng bình tĩnh được một chút, vẻ mặt bớt bất an, hướng đôi mắt lạnh như bằng về phía Tiền Nguyên, cười nói: “Tôi sẽ không cùng anh trở về”.

“ Mễ - Lam – Nhi” Tiền Nguyên cắn chặt răng gằn giọng, đôi mắt đen như sắp phun lửa đến nơi.

“ Chúng tôi đều biết cô ấy tên Mễ Lam Nhi, Tiền tiên sinh không cần nhắc lại”. Diệp Thanh Linh không mặn không nhạt nói xong, tao nhã bưng cốc trà lài khẽ nhấp một ngụm.

Tiền Nguyên nhìn về phía Diệp Thanh Linh sắc mặt bình thản, nhàn nhạt nói, cứ như đang bình luận hôm nay thời tiết tốt lắm, hắn không biết nên đáp lại như thế nào. Chỉ có thể lạnh lùng nhìn chằm chằm Mễ Lam Nhi.

Diệp Thanh Linh tao nhã buông chén trà, châm biếm cười lại nói : “Mễ Lam Nhi nhà chúng ta xinh đẹp như vậy cũng không cần Tiền tiên sinh phải nhìn cô ấy như lang như hổ thế! Như vậy thật không phải phép”.

“ À—“ Đầu Tiền Nguyên càng đen lại, sao có thể nói ánh mắt của hắn như lang hổ chứ.

Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn Ngô Vân và Tô Phi đang ở ngoài xem náo nhiệt , thản nhiên mở miệng “Ngô Vân , anh nói xem Mễ Lam Nhi có xinh đẹp không?”

“Xinh đẹp” Ngô Vân không biết tại sao mình chỉ đến xem náo nhiệt thôi thế nào lại trở thành người tham gia vào diễn trò rồi.

Diệp Thanh Linh nghiêng đầu nói: “ Tô Phi, anh nói xem Mễ Lam Nhi có xinh đẹp không?”

Đang muốn xoay người rời đi Tô Phi lại phải dừng bước, cười nói: “Xinh đẹp”

“ Tiền tiên sinh, anh nghe thấy chưa, bọn họ người nào cũng nói Mễ Lam Nhi xinh đẹp, Mễ Lam Nhi muốn gả cho một người đàn ông tốt cũng không khó. Vì sao lại không muốn cùng anh về thành phố C?” Diệp Thanh Linh nhìn Tiền Nguyên sắc mặt ngày càng băng lãnh, biết mình đã nói đúng chỗ hiểm.

“Các anh đều thích Mễ Lam Nhi?” Sắc mặt Tiền Nguyên lạnh lùng, mắt lộ ý như muốn giết người, Ngô Vân và Tô Phi cũng đâu phải người dễ bị ức hiếp [trừ người nào đó ra ta thấy thương thay cho thân phận của 2 người a Ngô Vân và Tô Phi nhìn nhau: lão thiên của ta hảo cảm động. ta: ừm ừm cảm tạ đi lễ vật của ta đó. 2 người kia nhìn ta ánh mắt căm tức nói : biến ] hai người đồng thơi nghênh hướng Tiền Nguyên kia ánh mắt lạnh lẽo , Tô Phi mở miệng nói: “Thích thì sao?”. Nói thế nào đi nữa vài năm nay bọn họ coi Mễ Lam Nhi như em gái để nâng niu, nếu muốn bắt nạt Mễ Lam Nhi trước hết phải qua cửa của bọn họ đã.

Ngô Vân cũng không kém, lạnh lùng nói: “Đúng thế thì làm sao?”

Tô Phi không nói gì nhìn Ngô Vân , trong lòng mắng Ngô Vân ăn cắp bản quyền (ta chém.)

Nghe xong , Mễ Lam Nhi kinh ngạc nhìn về phía Ngô Vân và Tô Phi, thấy vẻ mặt tức giận của hai người đó, hiểu ra rằng bọn họ đang cùng Tiền Nguyên kia tranh đấu. Tiền Nguyên trừng mắt nhìn bọn họ một lúc lâu, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi, cười mà nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Lam Nhi em thật sự không quay về?”

Mễ Lam Nhi thấy vẻ mặt khó coi của Tiền Nguyên cười nói: “Vài năm không gặp anh thế nào lại không hiểu tiếng người.”

“Đã nghe không hiểu, phiền hai người các anh phiên dịch một chút.”

Diệp Thanh Linh nhìn Tô Phi và Ngô Vân tươi cười nói.

Tô Ngô nghe xong, vẻ mặt khó xử nói: “Diệp Tiểu thư , chúng tôi chỉ biết nói tiếng người nghe hiểu thôi, kia gì —gì – gì nói, chúng tôi cũng sẽ không giải thích.” Bọn họ vốn định nói bọn họ cũng không phải động vật làm sao có thể nói tiếng vật được đây.Tiền Nguyên nói thế nào cũng là con trai thị trưởng, bọn họ sao có thể nói thế đây.

“Đã không hiểu thì còn nói tiếp làm gì.” Diệp Thanh Lnh đứng dậy, nói với Mễ Lam Nhi: “Mễ Lam Nhi, chị nghĩ vẫn nên chờ kia gì gì ---- nghe hiểu được tiếng người rồi nói sau!”

“Vâng” Mễ Lam Nhi đi theo Diệp Thanh Linh ra khỏi phòng tiếp khách, Diệp Thanh Linh tức khắc hỏi: “Mễ Lam Nhi, thực không muốn cùng Tiền tiên sinh về thành phố C sao?”

“Không quay về” Mễ Lam Nhi đáp rất rõ ràng, cái gì đã mất, muốn tìm cũng không thể tìm được.

Tiền Nguyên nhìn Mễ Lam Nhi rời đi, buồn bã thì thào hỏi Thượng Quan Sở, “Sở thiếu, tôi nên làm thế nào bây giờ?”

“ Tôi cũng không biết”. Thượng Quan Sở trả lời rồi cũng đi theo Diệp Thanh Linh. ThấyThượng Quan Sở cũng đi, Tiền Nguyên liền nhìn về phía Tô Phi và Ngô Vân cầu cứu.

Tô Phi hừ nhẹ rồi cũng đi, Ngô Vân đưa ra vẻ mặt đồng tình nhìn Tiền Nguyên nói: “Theo đuổi con gái, anh còn phải học hỏi Sở thiếu nhiều.” Nói xong cũng đi khỏi phòng khách.

Khuôn mặt Tiền Nguyên rốt cuộc cũng không bình tĩnh được, như nắm được cây cứu mạng, giữ cánh tay Ngô Vân nói: “Sở thiếu dùng phương pháp gì?”

Ngô Vân nhìn Tiền Nguyên thành khẩn, thở dài nói: “Mặt dày mày dạn, không rời nửa bước, quấn quít không buông.”

“Như vậy thật sự có thể sao?” Tiền Nguyên thật sự hoài nghi cái phương pháp này, muốn hắn bỏ hết mặt mũi và thể diện để theo đuổi cô ấy nửa bước không rời?

“Không biết, Sở thiếu đến bây giờ còn chưa thu phục được Diệp tiểu thư.” Ngô Vân nói.

“ Cũng chưa chắc có thể làm được, vì sao lại muốn tôi học tập hắn?” Nghe xong lời Ngô Vân nói, Tiền Nguyên không tiêu hóa nổi hỏi.

“Tuy nói kết quả còn chưa biết, nhưng ít nhất mỗi ngày Sở thiếu còn thể cùng Diệp tiểu thư cùng một phòng, cùng một nhà luôn.” Ngô Vân không nhiều lời chỉ nói: “Phương pháp này dùng hay không tùy anh” Nói xong cũng nghênh ngang rời đi.

Tiền Nguyên càng thấy rối rắm, thật sự hắn nên mặt dày, không rời nửa bước, quấn quít không buông sao?. Nhưng là dạng này, hắn vẫn là Tiền Nguyên sao? Vốn dĩ tưởng rằng nếu Mễ Lam Nhi không muốn cùng hắn trở về, hắn liền cưỡng bức buộc cô trở về, hiện tại xem ra không thể thực hiện được. [Người đẹp trong tay là dùng để sủng nha ca] Thượng Quan Sở là loại người nào? Bọn họ bảo vệ Mễ Lam Nhi như vậy, hắn căn bản không thể bảo Thượng Quan Sở buộc Mễ Lam Nhi đi cùng hắn. Nếu như hắn không thành công, chọc giận Thượng Quan Sở, hắn sẽ phát động “ Minh sát” hắn liền xong rồi. Mà thôi, hắn không thể buông Mễ Lam Nhi, cũng chẳng thể trêu chọc Thượng Quan Sở, vậy sao không hạ xuống một chút kiêu ngạo để đi học tập Thượng Quan Sở chứ!

Bởi vì Tiền Nguyên quyết định vậy, Diệp gia lại có thêm một vị khách không mời mà đến. Thế nên mọi người lại có thể thường xuyên nhìn thấy hai người đàn ông so với thần tiên còn đẹp hơn đi theo sau hai người con gái xinh đẹp không rời nửa bước. [Trời ơi biển sủng vô biên quay đầu là vực thẳm. hảo phục anh Thượng Quan qua có 1 đêm đã nghĩ ra chiêu này . ta thật ghen tỵ thật ghen tỵ bao giờ cho ta tìm được người yêu như vậy đây huhu * quay đầu vào tường vẻ vòng tròn *]