Có hai trăm triệu kia, Diệp thị cuối cùng cũng đã vượt qua cửa ải khó khăn, cơ bản có thể hoạt động bình thường trở lại.

Công ty từ khi Trương Đình Đình lo liệu, Diệp Thanh Linh lại nhớ tới trước kia, mặc kệ mọi chuyện từng ngày trôi qua thanh nhàn. Lúc rãnh rỗi xem tài khoản công ty cùng một số hạng mục lớn trong công ty, cuối cùng đưa ra quyết sách. Trừ lần đó ra chính là mỗi ngày làm trạch nữ ở nhà, đọc sách, uống trà, nghe nhạc.

Nói đến cũng kỳ quái, Sở thiếu kia vốn là dùng hai trăm triệu mua một đêm của cô, nhưng đã một tháng, lại không gặp đến bóng người hắn. Ngay cả thủ hạ hùng hùng hổ hổ hôm trước cũng không thấy bóng dáng. Dần dần Diệp Thanh Linh cũng đem chuyện này phai nhạt đi.

Cô cùng má Trương ăn bữa tối ngay tại phòng khách, vừa nói chuyện phiếm vừa đọc sách.

Lúc này, mấy chiếc Ferrari màu đen đậu ở cổng lớn Diệp gia.

Lão Đinh thấy, nôn nóng vào nhà báo lại.

"Thanh Linh tiểu thư, không tốt rồi." Lão Đinh mang theo bộ dáng hoang mang, khẩu khí nói chuyện làm cho mọi người tưởng rằng xảy ra chuyện lớn.

Diệp Thanh Linh nhẹ nhàng nhướng mi, khẩu khí vẫn nhẹ nhàng bình thản như ngày thường, "Có cướp? Báo cảnh sát đi."

"Không phải cướp."

"Vậy bác gấp cái gì?"

Lão Đinh không nói gì nhìn trời, "Là cái người đã giúp ——Tên côn đồ đã giúp kia lại tới nữa."

"Nga."

Mọi người thấy thấy cô 'Nga' một tiếng, vốn tưởng rằng có câu dưới, đợi thật lâu sau cũng không thấy cô mở miệng nói.

Má Trương nóng nảy, "Thanh Linh, nên mời bọn họ rời đi hay là mời bọn họ tiến vào?"

"Bọn họ có nói muốn vào sao?" Diệp Thanh Linh thản nhiên hỏi, tiếp tục nhìn quyển sách trên tay.

"Không có." Lão Đinh đầu đầy hắc tuyến, ông vừa thấy đám người kia xuống xe liền vào nhà báo lại, ông làm sao biết mấy người đó có muốn vào hay không. Chẳng qua ông hiện có thể đi hỏi một chút. Nghĩ xong, ông liền chạy trở ra.

"Thanh Linh, chuyện một đêm tình đó tính sao?" Trương Đình Đình lần đầu tiên bình tĩnh phân tích, không mơ hồ bỏ qua.

"Binh đến tướng chặn, nước đến đắp bờ." Diệp Thanh Linh nhìn sách, vẻ mặt vẫn bình thản.

"Phải chắn như thế nào? Chẳng lẽ cậu có đối sách?" Trong lòng Trương Đình Đình rối rắm.

"Không có." Diệp Thanh Linh ăn ngay nói thật. Tiền mà người đó đưa các cô đều dung hết, cô cũng không thể lật lọng1.

Trương Đình Đình phân vân, "Sẽ không thật sự cùng với Sở thiếu kia trải qua một đêm tình đó chứ?!"

"Cứ xem như bị ma đè đi, sẽ qua nhanh thôi mà." Giọng của cô giống như chuyện đó không liên quan đến mình, hình như đang nói chuyện người khác.

Lúc này lão Đinh lại vào nhà, "Thanh Linh tiểu thư, bọn người kia nói muốn cô đi gặp Sở thiếu."

"Nga." Diệp Thanh Linh đáp ứng, chậm rãi đi ra cửa.

Trương Đình Đình thấy thế, giữ chặt tay Diệp Thanh Linh, "Mình cùng đi với cậu." Cô muốn đi cùng Sở thiếu kia nói rõ ràng, Thanh Linh tuyệt không có thể cùng hắn làm một đêm tình gì, phải biết rằng với tính cách Thanh Linh, qua lần này, chỉ sợ ngay cả ý muốn lập gia đình sẽ biến mất. Cô không thể trơ mắt nhìn hạnh phúc của Thanh Linh hủy hoại chỉ trong chốc lát.

"Cậu chơi trò ba người sao?" Diệp Thanh Linh lạnh lùng tung một câu, cô biết Trương Đình Đình muốn làm cái gì. Thượng Quan Sở đã ra tay, cũng không dễ dàng buông tha cô như vậy, không phải Trương Đình Đình nói mấy câu, vài cái lý luận là có thể thay đổi. Cô ấy đi theo, chỉ có thể thêm người bị thương mà thôi.

"Ách ——" Trương Đình Đình bị một câu của Diệp Thanh Linh làm nói không ra lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Thanh Linh lên xe Ferrari giá trị xa xỉ kia.

Tới đón cô vẫn là Tô Phi cùng Ngô Vân.

Nhìn Diệp Thanh Linh đạm mạc lại thanh tú, Ngô Vân tiếc hận nói: "Cô gái tốt như vậy cũng sắp bị tai họa kia đạp hư."

"Đaz nói là tai họa, không làm chuyện gây tai họa cho nhân dân sao được Tô Phi tựa hồ đã sớm thấy nhưng không thể trách tác phong Sở thiếu nhà mình.

Diệp Thanh Linh thản nhiên liếc mắt nhìn hai người đang tán gẫu ở trước mặt cô, tiếp tục như đi vào cõi thần tiên.

Xe chạy nhiều giờ mới ngừng lại.

Nhìn tấm bảng 'Biệt thự Thượng Quan, chẳng lẽ nơi này chính là Minh Nguyệt sơn theo như lời Đình Đình.

Đi theo Tô Phi cùng Ngô Vân vào biệt thự Thượng Quan kia như đi vào cung điện, Diệp Thanh Linh không thể không cảm thán ở trong lòng. Tuy nói nhà cô giàu có, cũng xem như gặp qua rất nhiều thứ quý giá sang trọng, nhưng ở khu biệt thự nhà họ Thượng Quan này, quả thật khiến cô mở rộng tầm mắt. Tráng lệ tựa như hoàng cung trong những câu chuyện cổ tích.

Đi qua đại sảnh, qua một hành lang dài, cô bị đưa đến một khu nhà được kiến thiết độc lập. Khu nhà đó nằm riêng biệt, nằm trong biệt viện của khu biệt thự Thượng Quan. Bên trong có hoa cỏ xanh hoá, bể bơi, phòng trà, và cả phòng làm việc.

Diệp Thanh Linh lập tức được đưa đến trước cửa phòng sáng đèn ở lầu ba, Tô Phi nhẹ nhàng gõ cửa, "Sở thiếu, Diệp tiểu thư đến."