Sáng sớm hôm sau, Bác sĩ Bạch mang kết quả xác định DNA của Giai Tình đến cho Thượng Quan Sở. Thượng Quan Sở nhận kết quả xác định DNA từ bác sĩ Bạch nhưng một lúc lâu vẫn không dám mở ra.

Giai Tình vội vã xuống lầu, thủ hạ trông giữ Giai Tình chạy theo sau, mặt lộ vẻ khó xử: “Sở thiếu, tiểu thư Giai Tình muốn xuống lầu, tôi cũng ...... cũng.........” thủ hạ vừa nhìn thấy Thượng Quan Sở liền lắp bắp giải thích.

Thượng Quan Sở ngẩng đầu lên nhìn Giai Tình, thản nhiên nói với thủ hạ : “ Thôi đi”.

Giai Tình chạy qua, lấy báo cáo DNA trên tay Thượng Quan Sở, run rẩy mở ra, nhìn kết quả ghi bên trong, tay cô ta càng run rẩy hơn, đột nhiên nổi điên thét lớn: “Đồ lừa đảo, tất cả các người đều là đồ lừa nào, không thể nào, không thể thế được.” Cô ra vừa thét vừa ném bản báo cáo DNA đi.

Nhìn Giai Tình nổi điên, Thượng Quan Sở nhíu mày ra lệnh “Mang kết quả qua đây”

Ngô Vân nhanh nhẹn nhặt tờ kết quả lên đưa cho Thượng Quan Sở, Thượng Quan Sở chậm rãi mở ra, nhìn thấy kết quả bên trong, hắn muốn nói cũng không biết nên dùng từ nào để nói, cuối cùng bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Đừng để cô ta nổi điên nữa.”

Hai thủ hạ đi đến ngăn hành động nổi điên Giai Tình, ấn cô ta ngồi xuống sô pha, trong đó có một người quát: “Đừng thét nữa”

Giai Tình thật sự không kêu gào nữa, ngơ ngác nhìn Thượng Quan Sở miệng thì thào nói : “Không thể thế được. Không thể thế được........” Cô là em gái Thượng Quan Sở, vậy thì tình yêu từ trước tới nay của cô là cái gì? Tất cả đều như giấc mộng tan biến trong nháy mắt. Những việc trước kia của cô thì sao? Vì sao bác mất? Cô cảm thấy nực cười, vì một tình yêu không thể có mà lại hại chết bác, nhớ lại những cậu chuyện trước kia bác thường kể cho cô nghe, Giai Tình nhớ lại tất cả, nước mắt tuôn rơi.

Không ai lên tiếng, Diệp Thanh Linh cũng chỉ lẳng lặng nhìn Thượng Quan Sở. Một lúc lâu sau, Thượng Quan Sở thở dài nói: “Cô cũng là con của cha tôi, cũng mang họ Thượng Quan, vậy bây giờ cô định làm thế nào?”

Giai Tĩnh vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, chỉ biết thì thào tự nói, lúc thì rơi lệ, lúc thì lắc đầu, nét mặt dường như rất đau đớn. Ngô Vân không nhịn được đi đến vỗ vỗ bả vai Giai Tình: “Giai Tình cô tỉnh lại đi. Mau nói cho tôi biết ai là người phái cô tới hãm hại Sở thiếu”

Giai Tình vẫn không có phản ứng, Ngô Vân nóng nảy: “Giai Tình, cô thật sự muốn anh trai ngươi chết sao?”

“Không , tôi không muốn anh trai chết, tôi không muốn” Giai Tình lập tức tỉnh lại, khóe mắt rơi lệ, hoang mang, cô không muốn anh trai chết, không cần biết anh trai có thật cùng quan hệ huyết thống với cô không, cô cũng không muốn anh trai chết.

“Vậy ai sai cô hãm hại Sở thiếu?” Ngô Vân lại hỏi, những người còn lại cũng không lên tiếng chờ Giai Tình nói tên kẻ đứng sau tất cả.

“Là ...... là Nam, hắn gọi là Nam” Giai Tình tựa hồ nhớ ra được cái gì đó: “Mỗi lần gặp hắn, đều đeo một cái mặt nạ màu bạc. Năm ấy, tôi bị anh trai bỏ lại để đi Mỹ. Tôi vừa lên máy bay đã bị hắn bắt lại. Hắn nói hắn có thể giúp tôi tìm được anh trai. Tôi tin hắn sau đó hắn đưa tôi đến Nhật Bản. Tôi ở Nhật Bản được vài năm bởi vì trước đó nghe nói anh trai có người quen ở đó, tôi liền bảo Nam giúp tôi”.

Giai Tình nói đến đây thì ngừng lại, Diệp Thanh Linh lấy cho cô cốc nước, thay cô nói: “Cho nên cô liền bảo người đàn ông kia dựng nên tai nạn xe cộ của Lưu nhân gia, mục tiêu là muốn giá họa cho tôi, khiến Hàn Phỉ Phỉ gây phiền toái cho tôi”.

Thấy Giai Tình gật đầy, không hề phủ nhận. Diệp Thanh Linh nói tiếp: “Sau đó lại biết chúng tôi muốn đi núi Đào Nguyên liền lợi dụng Hàn Phỉ Phỉ đến hắt axit sufuric nhưng tôi không bị thương mà Thượng Quan Sở bị thương. Sau đó cô liền xuất hiện trước mặt chúng tôi, lợi dụng Ngô Vân đưa cô ra sân bay, sau đó đưa Ngô Vân đến chỗ Nghiêm thiếu bị giết, khiến Nghiêm gia ở B thị hiểu lầm, đem chuyện giết Nghiêm thiếu đổ lên đầu Thượng Quan Sở, trên thực tế muốn mượn lực Nghiêm gia đối phó với tôi. Bởi vì có sự việc này, tôi sẽ đuổi Thượng Quan Sở ra khỏi Diệp gia, nhưng không ngờ lại không giống như cô tính toán. Cô tưởng rằng mọi chuyện đều tốt đẹp không ngờ Thượng Quan Sở lại bắt được kẻ kia đưa tới cho Nghiêm lão gia xử trí. Cô càng không nghĩ tới việc Thượng Quan Sở Lại là người cùng huyết thống với mình”

Nghe Diệp Thanh Linh nói, Giai Tình cảm thấy rất khâm phục khả năng suy luận của Diệp Thanh Linh lại hừ lạnh nói: “Cô nói đúng gần hết, chỉ sai một chút là tôi không lợi dụng Hàn Phỉ Phỉ hắt axit sufuric. Ngày đó tôi vốn không biết các người đi Đào Nguyên.

Giai Tình vừa nói xong, mọi người đều ngẩn người ra. Vậy thì sao Hàn Phỉ Phỉ lại biết bọn họ đi Đào Nguyên? Chẳng lẽ là trùng hợp?

Thượng Quan Sở nhíu mày “Hắt axit sufuric thật sự không phải cô lợi dụng Hàn Phỉ Phỉ làm?”

“Thật sự không phải” Giai Tình gật đầu khẳng định. Chuyện tới nước này, cô còn giấu diếm làm gì chứ? Tuy cô chưa thể thực sự tiếp nhận chuyện anh trai ruột này, nhưng vì sự an toàn của anh, cô tuyệt đối sẽ không nói dối.

“Nam là ai?” Diệp Thanh Linh ngồi suy đoán, nghĩ mãi cũng không được.

“Tôi cũng không rõ lắm. Hắn nói hắn tên là Nam, mỗi lần gặp đều đeo mặt nạ, tôi chỉ biết hắn dù là trắng hay đen đều rất mạnh.” Giai Tình trả lời.

“Nếu thế cô cùng Phác Dũng ở C thị có quan hệ gì?” lần này là Mễ Lam Nhi đặt câu hỏi.

“Phác Dũng ở C thị tôi không biết hắn” Giai Tình đem tất cả những gì cô biết nói ra hết chỉ mong anh trai không hận cô.

Mọi người đều trầm tư, Tiền Nguyên bỗng nhiên nói: “Xem ra Lam Nhi chúng ta vẫn nên rời nơi này đi thì hơn.”

“Vì sao?” Mễ Lam Nhi nói, không hiểu tại sao Tiền Nguyên tự nhiên lại nói về vấn đề này.

“Đối thủ của Sở thiếu rất mạnh, chúng ta ở đây rất nguy hiểm” Hắn là một thương nhân, không muốn bị ân oán của xã hộ đen liên lụy.

“Anh đi đi, không có ai ngăn cản anh.” Mễ Lam Nhi hung hăng nói, không nghĩ đã nhiều năm như vậy, nhưng hắn vẫn luôn lấy lợi ích làm trọng.

“ Này.....” Tiền Nguyên do dự một chút rồi nói “Em không đi, tôi cũng sẽ không đi”

“Tiền Nguyên nói đúng đấy” Diệp Thanh Linh bỗng lên tiếng.

“A?” mọi người tràn đầy nghi hoặc.

“Chẳng lẽ Thanh Linh cũng muốn rời đi?” Thượng Quan Sở bất an hỏi.

“Đối thủ của anh rất mạnh, điểm ấy Tiền Nguyên nói không sai” Đây là nhà cô, cô có thể đi đâu chứ. Cô biết chắc nhóm người này sẽ hiểu sai ý cô.

“Chẳng lẽ Thanh Linh có biện pháp?” Nhạc Nhạc tò mò hỏi.

“Không có.” Diệp Thanh Linh đáp.

Mọi ngươi nhìn trời, nói vậy chẳng lẽ không có cách nào khác sao? Đối thủ của Sở thiếu rất mạnh, bọn họ cũng đều biết, được không?