Mắt Diệp Thanh Linh đỏ đỏ nhìn Trương Đình Đình, sau đó ôm lấy cô nói:" thật xin lỗi, đều do mình liên lụy đến bạn, thật xin lỗi bạn Đình Đình."

" Thanh Linh đừng như vậy, mình không sao." Trương Đình Đình ôm lấy Diệp Thanh Linh, an ủi Diệp Thanh Linh. Cô biết mấy ngày cô bị bắt, Thanh Linh cũng không dễ chịu gì, nhìn thấy đôi mắt của gấu trúc của Thanh Linh cũng biết mấy ngày nay cô cũng chưa ngủ.

Mắt Trương Đình Đình ửng đỏ, nhìn Diệp Thanh Linh, nước mắt không khống chế được rơi xuống. Thấy Trương Đình Đình đột nhiên rơi lệ, Diệp Thanh Linh cũng không nhịn được rơi nước mắt, nếu không phải do cô, Đình Đình cũng không phải chịu khổ như vậy.

Hai người an ủi nhau, lau nước mắt cho nhau. Thượng Quan Sở nhìn thấy mà lòng đau xót, phân lượng của mình ở trong lòng Thanh Linh khi nào mới có thể quan trọng như thế chứ?

Nhạc Nhạc cứ thế nhìn Diệp Thanh Linh và Trương Đình Đình, sau đó cười cười tới gần, nói:" Đến đây, để ba chị em chúng ta ôm nhau một chút."

Diệp Thanh Linh và Trương đính Đình nghe xong, nín khóc mỉn cười, Trương Đình Đình giả vờ biểu lộ vẻ mặt kinh ngạc khi thấy Nhạc Nhạc, vươn tay ra, nói:" Tới đây nào, Nhạc Nhạc chúng ta cùng ôm nhau nào."

Nhạc Nhạc sợ tới mức mở lớn miệng, trốn đằng sau Tô Phi đứng cách đó không xa, nói:" Đình Đình, cô đừng có làm bậy nha."

Tất cả mọi người đều bị bộ dáng của Nhạc Nhạc làm cho buồn cười, tiếng cười trong rừng mãi mới dứt, mà lúc này Hà Phong đã bị thuộc hạ của Thượng Quan Sở áp giải đi ra ngoài rừng.

Khi mọi người cười xong, mới nghĩ tới người đàn ông đã nổ súng cứu Trương Đình Đình. Trương Đình Đình là người đầu tiên đến gần người đàn ông đó nói lời cám ơn:" Cám ơn anh đã cứu mạng."

Nhạc Nhạc lại quan sát người đàn ông đó, nói:" Không biết anh là ai? làm sao xuất hiện ở chỗ này?" Tuy Nhạc Nhạc thật sự biết ơn người đàn ông kia đã cứu mạng Trương Đình Đình, nhưng anh ta vẫn nghi ngờ người đàn ông kia làm sao có thể xuất hiện ở chỗ ít người ở này.

Người đàn ông kia hiểu được sự nghi ngờ của Nhạc Nhạc, cười nói:" Tôi gọi là Đường Tử, bình thường rất thích đi mạo hiểm ở nhiều nơi, nghe nói núi rừng ở vùng này rất huyền bí, cho nên hai ngày trước đã đến đây mạo hiểm."

" Một mình sao?" Thượng quan Sờ vẻ mặt lễ phép cười hỏi, làm cho người ta có cảm giác thật ấm áp.

Người đàn ông nhìn Thượng Quan Sở vẻ mặt tươi cười, có chút hoảng hốt, nói:" Ban đầu là có bạn, nhưng do hắn vừa tới đây lại đột nhiên có việc nên đã quay về thành phố A trước rồi."

" Thành phố A? Anh cũng là người thành phố A sao ?" Trương Đình Đình vừa nghe thấy ân nhân cứu mạng là người thành phố A vẻ mặt hưng phấn hói.

Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, nhìn bộ dáng của Đường Tử thì ước chừng hắn khoảng hai ba hoặc hai bốn tuổi, dáng vẻ tươi cười thật mê người, làm cho người ta cảm giác như ánh mặt trời, nghe được câu hỏi của Trương Đình Đình, vẻ mặt tươi cười càng đậm, nói:" Phải, tôi là người thành phố A, chẳng lẽ mọi người cũng vậy?"

Trương Đình Đình cười đáp:" Vâng, lần này ít nhiều gì cũng do anh đã ra tay cứu giúp, nhưng mà anh bắn súng thật chuẩn xác nha, chẳng lẽ anh đã học qua sao?" Trương Đình Đình khéo léo hỏi, muốn làm rõ nghi ngờ của mọi người.

Thượng Quan Sở dìu Diệp Thanh Linh đi chầm chậm ở phía sau, mỗi bước đi đều rất thận trọng, sợ Diệp Thanh Linh bị ngã. Hai người cũng rất chăm chú nghe Đường Tử và Trương Đình Đình nói chuyện.

" Xem ra chúng ta thật có duyên." Đường Tử vẻ mặt tươi cười nhìn Trương đình Đình nói:" Tôi có nhập ngũ vài năm,kỹ thuật thi đấu bắn súng ở trong quân đội còn rất được khen ấy chứ?”

Đường Tử tươi cười thật mê người, làm cho Trương Đình Đinh không khỏi sửng sốt một chút, sau đó lấy lại tinh thần cười nói:" Thì ra là vậy, Không biết bạn của anh là ai vậy? Tất cả mọi người đều ở thành phố A, không chừng có quen biết."

Đường Tử cũng không để ý Trương Đình Đình có ý muốn đào sâu để hỏi, tươi cười hơn nói :" Triệu Tử Khiên."

" Triệu Tử Khiên?" Trương Đình Đình không thể tin được trừng lớn mắt.

" Làm sao vậy? Là người quen sao?" Đường Tử nhìn biểu tình của Trương Đình Đình hỏi, vẻ mặt cũng biểu lộ sự khó tin.

" Triệu Tử Khiên là bạn cùng đại học với em." Trương Đình Đình nói.

" Chuyện này cũng thật là quá trùng hợp, lần này trời xui đất khiến cwsudd]ơcj bạn cùng chung đại học của Tử Khiên.”

Nhạc Nhạc và Tô Phi đi đằng sau, cũng nghe Trương Đình Đình và Đường Tử Khiên nói chuyện, Nhạc Nhạc cười nhỏ giọng nói với Tô Phi:" Đình Đình và Đường Tử mới gặp mà giống như là đã quen từ lâu, anh không để ý sao?"

Tô Phi không nghĩ tới Nhạc Nhạc lại hỏi hắn như vậy, giật mình, nói:" Người để ý chính là anh thì có?"

" Đúng rồi, là tôi để ý, là tôi để ý chị em tốt của tôi." Nhạc Nhạc trừng mắt nhìn Tô Phi, trong lòng nói thầm, giả vờ, anh cứ giả vờ đi! Để coi một ngày náo đó Đình Đình chạy theo ngưởi khác, xem anh có khóc không!.

Trương Đình Đình và Đường Tử vừa đi vừa nói chuyện, hai người một bộ dáng lâu ngày gặp lại. Diệp Thanh Linh tươi cười nhìn thấy, đi ra khỏi rừng quay lại nói với Đường Tử:" Nếu anh không ngại, thì có thể ngồi cùng xe với Đình Đình !"

" Không ngại, không ngại. Có xe đi là tốt rồi." Đường Tử vẻ mặt tươi cười nói, nhìn thấy anh ta cười ngay cả Diệp Thanh Linh cũng thấy âm áp trong lòng.

Nhạc Nhạc lại mặt dày đi chung xe với Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở, có thể là do thói quen, nên Thượng Quan Sở cũng không đuổi Nhạc Nhạc ra khỏi xe nữa, để cho anh ta ngồi bên trái Thanh Linh.

" Thanh Linh có thấy Đường Tử và Đình Đình xứng đôi không?" Nhạc Nhạc vừa lên xe đã hỏi.

" Ừ." Diệp Thanh Linh gật đầu, cô hy vọng Trương Đình đình cũng có thể tìm được một người đàn ông tốt để lập gia tình, mà không phải cả đời ở nhà họ Diệp sống cô đơn lẻ loi.

" Cậu biết rõ anh ta sao?" Nhạc Nhạc lại nói, mà Thượng Quan Sở vẫn không nói chuyện, dường như không hứng thú với chuyện này.

" Không biết. Đây là chuyện của Đình Đình." Diệp Thanh Linh ngẩn đầu lên nhìn Nhạc Nhạc, thấy vẻ mặt không hiểu của Nhạc Nhạc nói:" Nhạc Nhạc thật sự để ý Đình Đình sao?"

" Không có, cậu đừng có nói bậy." Nhạc Nhạc cuống quít phủ nhận, cũng không biết trong đầu Thanh Linh suy nghĩ cái gì mà nói anh thích Đình Đình.

" Không có? Vậy cậu căng thẳng làm gì?" Thượng Quan Sở rốt cuộc cũng mở miệng, mỗi ngày đấu với Nhạc Nhạc vài câu đã thành thói quen.

" Mình căng thẳng gì, mình chỉ là lo thay Tô Phi thôi." Nhạc Nhạc vội vàng giải thích.

" Tô Phi ?" Sao anh lại không phát hiện, Thượng Quan Sở cau mày nhìn Nhạc Nhạc nói:" Thật sự?"

" Không biết trong đầu hai người có cái gì nha? Tô Phi có ý tứ với Đình Đinh như vậy mà hai người lại không phát hiện ra sao?" Nhạc Nhạc vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh.

" Đình Đình có ý với Tô Phi không?" Diệp Thanh Linh thản nhiên hỏi.

" Cái này không biết." Nhạc Nhạc cúi đầu nghĩ thầm, dường như việc này rất phức tạp.

Thấy Nhạc Nhạc không nói lời nào, Diệp Thanh Linh hời hợt nói:" Đàn ông thôi mà, có nhiều lựa chọn không phải tốt hơn sao?"

Thượng Quan Sở vừa nghe Diệp Thanh Linh nói, vội la lên:" Thanh Linh không phải em muốn tìm hai người phòng hờ sinh sản đấy chứ?”

Thấy dáng vẻ khẩn trương của anh, Diệp Thanh Linh chỉ cúi đầu cười, không trả lời.

Thượng Quan Sở càng thấy nóng nảy, mặt mày nhăn lại, nói:" Vợ à, em làm như vậy, anh sẽ rất đau lòng."

Nhạc Nhạc thấy vẻ mặt ngốc của Thượng Quan Sở nói:" Đau lòng cái rắm, anh thật là ngốc nha, anh không biết nói là cũng đi tìm hai người phòng hờ dinh sản sao?”

" Đúng rồi." Thượng Quan sở vẻ mặt thông suốt gật đầu, khóe miệng cười cười.

Diệp Thanh Linh ngẩng đầu lên nhìn Thượng Quan Sở, thản nhiên nói:" Thiếu gia Sở coi trọng cô gái nhà nào vậy? Có cần em thay anh chuẩn bị không?"

Thượng Quan Sở gật đầu, nói:" Anh xem trọng cô gái nhà họ Diệp, vậy làm phiền em lo lắng vậy."

Diệp Thanh Linh cúi đầu hé miệng cười, cái người đàn ông này, thật là lúc nào cũng có thể nói được những lời ngon ngọt với cô.

Nhạc Nhạc thấy hai người liếc mắt đưa tình, nói:" Muốn ói quá." Nói xong còn giả vờ làm bộ dạng vuốt vuốt ngực, giống như cả người nổi da gà.

Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở nhìn nhau cười.

Xe rất nhanh chạy vao thành phố, Đường Tử ở khách sạn, vì thế Thượng Quan Sở đã đặc biệt sắp xếp xe chở hắn tời khách sạn. Trước khi Đường Tử rời đi có trao đổi số điện thoại với Trương Đình Đình, nói khi quay về thành phố A nếu không có việc gì sẽ tìm tới Trương Đình Đình tán gẫu. Trương Đình Đình cũng muốn mời anh ta ăn cơm, để nói lời cám ơn, nhưng Đường Tử đã từ chối, nói khi nào quay về thành phố A sẽ nói chuyên này sau.

Do bị từ chối, cho nên Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở cũng không nói gì thêm, Nhạc Nhạc chung quy cho rằng Đường Tử xuất hiện quá khóe, hy vọng anh ta đừng quấn quít lấy trương đình đình.

Sau khi tiễn Đường Tử, mọi người trở về biệt thự, nhìn thấy Trương đình Đình, Mễ Lam Nhi cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, Mễ Lam Nhi kéo Đình Đình lại nhìn từ đầu đến cuối, thấy cô không có việc gì mới yên lòng.

Hà Phong bị Tô Phi giao cho cục cảnh sát, lấy tội danh dùng súng, bắt cóc để khởi tố. Bởi vì do quan hệ của cha hắn là thị trưởng Hà, nên phán quyết mười năm năm tù.

Sau khi Trương Đình Đình được cứu về, Thượng Quan Sở đã thả Hà Lâm và phu nhân Hà ra, bởi vì thị trưởng Hà không có báo cảnh sát, hơn nữa người của Thượng Quan Sở làm việc rất cẩn thận, cho dù cảnh sát có điều tra cũng không tra ra được. Do thị trưởng Hà đã chu toàn, cho nên Hà Phong mới được phán quyết thời hạn mười lăm năm tù giam, Thượng quan Sở đối với việc này cũng không hài lòng lắm, vì thế phái người đi điều tra chứng cứ phạm tội tham ô nhiều năm qua của thị trưởng Hà, vì thế một tháng sau thị trưởng Hà đã bị bắt.

Về chuyện của nhà họ Đông đã giao cho Kim Thành Vũ xử lý, Diệp Thanh Linh không cần thiết ở lại thành phố S nữa, cho nên ngày hôm sau liền mua vé máy bay, ngày kế tiếp bay về thành phố A.

Sau khi về tới nhà họ Diệp, Ngô Vân liền vội vàng báo cáo:" Thiếu gia Sở, ông Nghiêm căn bản làm sao cũng không khuyên bảo được, tuy rằng mấy ngày nay tôi đã ngăn không cho ông Nghiêm phái sát thủ đi giết Phác Dũng, nhưng này cũng không phải là biện pháp tốt, nghe nói ông Nghiêm còn đưa tiền yêu cầu 'Minh Sát' hành động."

"Ông Nghiêm biết rõ 'Minh Sát' là do thiếu gia Sở đứng đầu, vì sao còn đưa tiền yêu cầu 'Minh Sát' phải hành động." Tô Phi phân tích nói.

" Cái này, tôi cũng không biết rõ, bất quá nghe nói lần này Phác Dũng vô tội được phóng thích làm cho ông Nghiêm tức giận, bây giờ thành phố B mỗi ngày đều không có an bình, có thể nói là gà bay chó sủa."

" Chính phủ thành phố B đâu?" Thượng quan Sở hỏi.

" Bây giờ chính phủ thành phố B cũng đang rất đau đầu." Ngô Vân nói

" Vậy, ông Nghiêm đã quyết tâm muốn mạng của Phác Dũng." Thượng Quan Sở biểu tình có chút ngưng trọng.

" Thiếu gia Sở, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Tô Phi hỏi

Thượng Quan Sở nhíu mày, ngón tay gõ trên mặt bàn, sau một lúc lâu, nhìn thấy Diệp Thanh Linh nói:" Thanh Linh, ngày mai chúng ta đến thăm hỏi ông Nghiêm được không?"

" Ông Nghiêm ở thành phố A sao?" Diệp Thanh Linh hỏi.

Thượng Quan Sở nhìn Ngô Vân, nói:" Có ở không?"

" Có, ngày hôm qua mới trở về từ thành phố B." Ngô Vân đáp.

" Thanh Linh có muốn đi không?" Thượng Quan Sở lại hỏi.

" Đi." Cô không quan tâm anh muốn cô đi vì mục đích gì, chỉ cần có thể giúp anh là tốt rồi.

Thượng Quan Sở đầy tình ý nhìn Diệp Thanh Linh, trong lòng nghĩ, cô biết rõ là anh muốn cô đi thuyết phục Nghiêm lão gia, nhưng vẫn đồng ý đi. Xem ra anh càng ngày càng có địa vị ở trong lòng Thanh Linh.