Thượng Quan Sở ở thành phố B 10 ngày, người phái ra ngoài điều tra không có một chút tin tức. Bởi vị sợ bọn bắt cóc làm hại Thanh Linh, anh chỉ có thể trở lại thành phố A.

Lúc gần đi, Mễ Lam Nhi đột nhiên nhớ đến cái gì, vẻ mặt mừng rỡ nói: “Thiếu gia Sở, chúng ta không cần trở lại thành phố A, ở lại tìm tiểu thư Diệp đi!”

Thượng Quan Sở biết Mễ Lam Nhi không phải là người kích động, cau mày nhìn cô, hỏi: “Vì sao?”

Mễ Lam Nhi cười nói: “Lúc trước chúng ta suy nghĩ nhiều, cứ nghĩ người bắt tiểu thư Diệp sẽ làm hại cô ấy mới không dám tìm kiếm bốn phía ở thành phố B, thật ra chúng ta suy nghĩ quá nhiêu, mọi người nghĩ lại xem! Nếu người bắt tiểu thư Diệp thật sự sẽ giết con tin, vì sao lại để tiểu thư Diệp viết thư báo bình an cho chúng ta?” Mễ Lam Nhi nói đến đây tươi cười càng đậm, nói: “Điều này chứng minh, bọn cướp kia không muốn lấy mạng tiểu thư Diệp, hoặc có thể để cô mất tích thôi.”

Mễ Lam Nhi phân tích rất độc, nhưng cũng rất có đạo lý, Thượng Quan Sở suy nghĩ thật lâu, trên mặt chậm rãi nở ra nụ cười thật to, nói: “Chúng ta không đi ở lại tìm Thanh Linh.”

Nhạc Nhạc không thể tin nhìn Thượng Quan Sở, nói: “Yêu nghiệt, cậu thật sự tin lời nói của Mễ Lam Nhi, nếu chúng ta đoán sai, chẳng phải Thanh Linh sẽ gặp nguy hiểm.” Nhạc Nhạc khó có thể bình tĩnh phân tích.

Thượng Quan Sở hơi liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, nói: “Lúc trước chúng ta suy nghĩ nhiều quá mới không tìm được Thanh Linh.” Mễ Lam Nhi phân tích cực kỳ chính xác, anh tin tưởng với trí thông minh của Thanh Linh, cho dù là bọn bắt cóc cũng sẽ không giết cô.

Tuy Thượng Quan Sở đoán rất chính xác, nhưng hắn không thể nào tưởng được bọn bắt cóc không giết Diệp Thanh Linh là vì Lãnh Thần không giết phụ nữ và trẻ em, bây giờ không giết Diệp Thanh Linh, cũng là vì có cảm tình.

Nhạc Nhạc không hề nhiều lời, có thể lưu lại tìm Thanh Linh cũng là chuyện anh suy nghĩ đã lâu, cho đến nay đều vì lo lắng cho an nguy của Thanh Linh mới không tự mình đi tìm kiếm. Nhạc Nhạc đột nhiên cười nói: “Đã không đi, bây giờ chúng ta phải đi tìm đi!”

“Bây giờ?” Mọi người đều liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, có phải quá vội hay không?

Nhạc Nhạc cười nói: “Bây giờ chúng ta phân chia khu vực tìm kiếm của mình, như vậy sẽ tìm nhanh hơn.” Nhạc Nhạc vẻ mặt nghiêm túc, nói chuyện cùng động tác không có một chút ẻo lả.

Mọi người nghe xong đều đồng ý ý kiến của Nhạc Nhạc, chốc lát sau Tô Phi trải bản đồ thành phố B trước mặt mọi người, nói: “Thành phố B có 32 huyện, bây giờ chúng ta không biết tiểu thư Diệp ở đâu, chúng ta chỉ có thể an bai người tìm kiếm ở từng huyện.”

“Như vậy giống như mò kim đáy bể.” Thượng Quan Sở nhăn mặt nhíu mày nói.

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Nhạc Nhạc nhìn Thượng Quan Sở mặt hỏi.

Thượng Quan Sở cúi đầu nhìn bản đồ thật lâu, nói: “Người bắt Thanh Linh không lưu lại một chút manh mối, tôi nghĩ hắn sẽ không giấu ở thành thị.”

“Chẳng lẽ ở nông thôn?” Nhạc Nhạc nghe xong khuôn mặt yêu mị nhăn nhó, cái này phiền a, tìm một người ở nông thôn so với thành thị càng khó.

Đúng lúc này, Trương Đình Đình gọi điện thoại đến, nói: “Thượng Quan Sở, Thanh Linh lại gửi thư đến này.”

“Trong đó viết gì?” Thượng Quan Sở mừng rỡ hỏi.

“Tôi đã gửi nội dung bức thư vào hòm thư của anh, anh đi xem đi!” Trương Đình Đình đánh toàn bộ nội dung bức thư vào máy tính gửi cho Thượng quan Sở, hy vọng anh có thể tìm ra chút manh mối từ bức thư.

“Được.” Thượng Quan Sở nói xong liền tắt điện thoại.

Nhạc Nhạc thấy Thượng Quan Sở tắt điện thoại, nói: “Bức thư lần này của Thanh Linh sẽ không lại chí có vài chữ chứ!” Bình thường Thanh Linh nói chuyện đều là lời ít ý nhiều, lần này anh nhận ra đến viết thư cũng thế, anh thật sự không biết nói gì. Thượng Quan Sở mở máy tính bàn lên, nói: “Trương Đình Đình gửi nội dung bức thư vào hòm thư.”

Nghe xong, Nhạc Nhạc cùng Mễ Lam Nhi khẩn trương nhìn Thượng Quan Sở mở máy tính, nhìn thấy nội dung, vẻ mặt mọi người đều mừng rỡ. Tiền Nguyên luôn thờ ơ lạnh nhạt cũng không nhịn được tò mò tiêu sái đi qua nhìn thư. Vừa nhìn vào biểu tình trên mặt hắn cuối cùng cũng đổi, lạnh lùng nói: “Không nghĩ đến tiểu thư Diệp cũng viết được bức thư dài như vậy.”

Mọi người còn chưa có cảm thám, Tiên Nguyên đã nói ra suy nghĩ trong lòng bọn họ, mọi người đều ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tiền Nguyên một cái, tiếp tục xem nội dung bức thư.

Lần này Diệp Thanh Linh viết rất nhiều, còn ở trong thư viết ba tháng không gặp rất nhớ mọi người. Hơn nữa còn chúc mỗi người bình an.

Đọc xong thư, Thượng Quan Sở cùng Hòa Nhạc Nhạc nhìn nhau cười, trăm miệng một lời nói: “Thanh Linh ở trong núi.”

Chu Ngao nghe xong, thở dài: “Tiểu thư Diệp thật thông minh.” Nói xong nhìn Thượng Quan Sở Hòa Nhạc Nhạc lại nói: “Các người cũng rất thông minh.”

Mễ Lam Nhi nghe xong, hé ra khuôn mặt tươi cười như hoa, nói: “Vậy tốt lắm, chúng ta sẽ dễ dàng tìm tiểu thư Diệp hơn.” Chỉ cần tập trung vào mỗi ngọn núi, hẳn là rất nhanh bọn họ sẽ tìm được tiểu thư Diệp.

Mọi người nghe xong, đều cười gật đầu.

Nhưng sự việc lại không đơn giản như bọn họ nghĩ. Bọn họ tìm trên các ngọn núi lớn ở thành phố B khoảng 2 tháng vẫn không có chút tin tức. Thậm chí có vài ngọn núi lớn, bọn họ không có biện pháp tìm kiếm trực tiếp, còn dụng đến máy bay trực thăng.

Hôm nay Mễ Lam Nhi lại không công quay về, vẻ mặt nhụt chí nói: “Rốt cuộc tiểu thư Diệp ở đâu a? Hay là chúng ta tìm nhầm chỗ.” Cô bắt đầu hoài nghi, cũng lâu lắm rồi, tính toán sắp đến ngày sinh theo dự tính của tiểu thư Diệp. Nếu như không phải bọn họ tìm nhầm chỗ, vì sao bọn họ tìm trên các ngọn núi ở thành phố B lâu như vậy vẫn không có tin tức chứ?

Nhạc Nhạc cũng vẻ mặt nhụt chí nói: “Yêu nghiệt, có phải chúng ta giải thích sai ý tứ của Thanh Linh không?”

“Không đâu.” Thượng Quan Sở thản nhiên trả lời, nhìn nhìn cuốn lịch trên bàn, nghĩ qua vào ngày nữa là đến ngày sinh dự tính của Thanh Linh, trong lòng cực kỳ lo lăng.

Thật lâu sau, Thượng Quan Sở đột nhiên nói với Tô Phi: “Tô Phi, cậu đi tra các bệnh viện một chút.” Thanh Linh sắp sinh, nếu như cô ở trong núi thì sinh như thế nào? Bọn bắt cóc kia không giết Thanh Linh, vậy nhất định sẽ không để cô sinh nở nguy hiểm, nhất định sẽ đến bệnh viện. Đây là vấn đề duy nhất hắn có thể dự đoán được trong lúc này.

Nhạc Nhạc và Mễ Lam Nhi vừa nghĩ đã hiểu được dụng ý của Thượng Quan Sở, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói, “Tôi cũng phái người đi thăm dò điều tra từng bệnh viện.”

Thung lũng Diệp Thanh Linh ở thật ra cách thành phố B không xa, chỉ mất thời gian 1 giờ xe, thung lũng kia ở biên giới giữa thành phố B với 1 thành phố khác, ngọn núi rất lớn, trên núi lúc nào cũng có sương mù bao phủ, căn bản không nhìn rõ cái gì. Lại nói ngọn núi kia ở biên giới với một thành phố khác, cách nội thành không xa, tuy bọn Thượng Quan Sở đã phái người tìm qua, thủ hạ cũng dùng máy bay trực thăng quan sát ở trên không một chút, cũng không phát hiện trong thung lũng có người sinh sống.

Hôm nay Diệp Thanh Linh cảm thấy đứa nhỏ động càng ngày càng mạnh, sáng sơm liền tìm Lãnh Thần, nói: “Lãnh Thần, ngày sinh dự tính sắp đến, đứa nhỏ hình như vô cùng bất an, tôi nghĩ…” Cô muốn đến bệnh viên chờ sinh, nhưng lại sợ Lãnh Thần từ chối yêu cầu của cô.

Lãnh Thần mỉm cười, nói: “Em đi thu dọn một chút, chúng ta đi đến bệnh viện.”

Diệp Thanh Linh không nghĩ đến Lãnh Thần lại nói như vậy, cười gượng gạo, nói: “Cảm ơn.”

Trên mặt Lãnh Thần mang theo ôn nhu cười, nói: “Đứa ngốc, cảm ơn cái gì? Tôi cũng không phải là bác sĩ, cũng không đỡ đẻ, đi bệnh viện sinh mới an toàn.” Vấn đề này anh đã sớm nghĩ đến.

Diệp Thanh Linh không biết nói gì cho phải, ngơ ngác nhìn anh ta.

Lãnh Thần cười, nói: “Sao em còn chưa đi thu dọn đồ đạc?”

Diệp Thanh Linh lấy lại tinh thần, mất tự nhiên nói: “A! Vậy tôi đi.”

Cô đang mang thai, cử động khó khăn, mới đi được 2 bước, Lãnh Thần đã nói: “Vẫn nên để tôi giúp em thu dọn! Nhìn em rất bất tiện.”

“Không cần, tự tôi làm được rồi.” Cô thật sự không quen để đàn ông thu dọn quần áo của mình.

Lãnh Thần dừng chân lại, nói: “Vậy không dọn, không có cái gì thì đến lúc đó mua mới.”

Diệp Thanh Linh do dự, ngơ ngác đáp: “Được.”

Lãnh Thần xoay người tính sắp xếp đến bệnh viện, đi được hai bước, lại quay người, nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Thanh Linh, em hận tôi không?”

“Không hận.” Diệp Thanh Linh trả lời rất chân thành, thật ra cô nên hận anh ta, là anh ta bắt cóc cô, khiến cô bị chia cách với người nhà lâu như vậy. Nhưng mà cô hận không được, nếu như cô không gặp anh ta, là người khác bắt cóc cô, bây giờ cô đừng nói hận, có lẽ đã sớm chết. Tuy rằng anh ta bắt cóc cô, nhưng anh ta đối xử với cô tốt lắm, cho cô ăn, cho cô ở, hơn nữa còn chăm sóc cô.

Lãnh Thần không biết thế nào, đột nhiên ánh mắt hồng hồng, gật đầu nói: “Ừ, không hận là tốt rồi, không hận là tốt rồi.” Lại nói: Về sau chúng ta vẫn là bạn bè chứ!” Lần này đến bệnh viện Thượng Quan Sở nhất định sẽ tìm được cô, anh không muốn cô khổ sở, bởi vậy anh không thể hạ quyết tâm xuống tay với Thượng Quan Sở. Chỉ có thể trơ mắt nhìn cô về nhà, cùng người kia trôi qua cả đời.

Diệp Thanh Linh không biết trả lời như thế nào, cô có thể làm bạn với anh ta sao? Nếu như vậy? Thượng Quan Sở sẽ nghĩ như thế nào đây? Qua một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn ánh mắt tha thiết chân thành của Lãnh Thần, tim mềm nhũn, nói: “Chúng ta là bạn bè.” Bao lâu nay, anh ta vẫn lấy lễ đối đãi với cô, chưa từng làm ra chuyện khác người với cô, tấm lòng anh ta cô hiểu rất rõ. Cô không muốn làm anh ta khổ sở

Lãnh Thần có những lời này của cô, trên mặt tràn đầy tươi cười, xoay người ròi đi.

Diệp Thanh Linh có chút đăm chiêu nhìn bóng dáng Lãnh Thần rời đi, đột nhiên trên mặt nở ra một nụ cười xinh đẹp, cô biết, vợ chồng bọn họ sắp đoàn tụ.

Lần này Lãnh Thần không có bịt mắt Diệp Thanh Linh, hơn nữa còn chở cô đến bệnh viện tốt nhất thành phố B, chưa đầy 2 tiếng bọn họ đến bệnh viện, Thượng Quan Sở đã nhận được tin tức. Mà Dịch Hiểu Huyên vẫn không rời thành phố B cũng nhân được tin tức, đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện Lãnh Thần liền cố ý chuẩn bị quần áo cho Thanh Linh, còn chuẩn bị quần áo cho cục cưng sắp sinh, bởi vì không biết là trai hay gái, anh sai người mua rất nhiều quần áo cho bé trai và bé gái.

Thấy vẻ mặt tươi cười của anh ta tiến vào phòng bệnh khoa sản, y tá kiểm tra cho Diệp Thanh Linh cười nói: “Chồng của chị thật sự là người đàn ông tốt.”

Diệp Thanh Linh xấu hổ cười, nói: "Chúng tôi chỉ là bạn bè."

Lãnh Thần không để ý chút nào đến lời nói của Diệp Thanh Linh, cười nói: “Không biết là con trai hay con gái, bởi vậy tôi mua hết.” Hắn vừa nói vừa lấy ra một ít quần áo trẻ em cho Diệp Thanh Linh xem.

Diệp Thanh Linh nhìn, cười nhẹ, nói: “Là bé trai.”

“Cái gì? Sao em không nói sớm.” Lãnh Thần cười thầm oán.

“Anh không có hỏi.” Diệp Thanh Linh cười tươi trả lời. Nhìn Lãnh Thần chuẩn bị quần áo cho đứa bé, nghĩ, nếu anh ta cưới vợ, nhất định sẽ là người chồng người cha tốt.