Công Lược Cặn Bã Ấy

Chương27: Ảnh hậu cùng đường bí lối (4)



Edit: LINH


Đến bây giờ, Dung Tự đối với ký ức của nguyên chủ đã cảm thấy thập phần mơ hồ, nhưng không hiểu sao hình ảnh đối phương lần đầu nhìn thấy Kiều Mặc lại khắc sâu trong trí nhớ.


Dưới cây ngô đồng, thiếu niên sáng sớm ngồi ở trên băng ghế nghiêm túc ngâm nga từ đơn tiếng Anh, sườn mặt quen thuộc đó nhìn một lần đều không thể quên được, thật sự rất giống Trác Phi Bách trước kia.


Đó là hai người bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, mặc dù Kiều Mặc cũng không biết.


Có thể nói, Dung Tự ban đầu là rất mạnh mẽ, cũng là yếu ớt đáng thương, Trác Phi Bách đã đem cô vứt thật xa ở sau đầu, cô trước sau lại cố chấp mà nắm lấy một chút hơi ấm ngày xưa của hai người, chết không buông tay, cuối cùng lại càng làm cho chính mình vết thương chồng chất.


Nghĩ như vậy xong, dưới ánh đèn Dung Tự nhìn thấy trong mắt Kiều Mặc hiện lên một tia khuất nhục, nhưng còn chậm rãi cởi bỏ quần áo, leo lên giường cô, nhắm chặt hai mắt, rất giống người vợ nhỏ giữ vững trinh tiết của mình.


Thấy thế, Dung Tự cười khẽ, chống cằm, quan sát cậu ta một lúc lâu, vươn ngón trỏ nhẹ nhàng trượt xuống theo đường sống mũi của đối phương, trượt thẳng đến môi, Kiều Mặc đột nhiên mở mắt ra, hai mắt đối diện nhau.


Sau đó cũng không biết cậu ta nghĩ như thế nào thế nhưng một phen đem Dung Tự ôm chặt vào trong lòng ngực, "Không phải nói buồn ngủ sao, ngủ đi, nên ngủ thế này, đừng lộn xộn......"


Nghe vậy, Dung Tự nằm ở trong ngực đối phương sửng sốt một lúc, liền mỉm cười, điều chỉnh một tư thế khiến cô thoải mái, ôm Kiều Mặc lập tức ngủ rồi.


Mà bên này Kiều Mặc nhìn đỉnh đầu của Dung Tự trong mắt chợt lóe lên chán ghét.


Người phụ nữ này có thể hủy diệt tất cả nỗ lực cùng tâm huyết của hắn chỉ bằng một câu nói, một ánh mắt, mặc kệ hắn làm như thế nào, làm được tốt đến cỡ nào, Dung Tự, Dung Tự, tên này giống như là cái Khẩn Cô Chú, gắt gao mà giam cầm hắn tất cả, khiến cho hắn hô hấp một chút đều cực kì khó khăn.


Cho nên rốt cuộc đến khi nào hắn mới có thể hoàn toàn thoát khỏi cô!


Dung Tự nghe hệ thống nhắc nhở hảo cảm của Kiều Mặc lại giảm thêm 5, cũng không mở mắt ra, ngược lại đem tất cả sức lực của chính mình đè ép lên người cậu ta, vững chắc mà ngủ một giấc ngon lành.


Mà ngày thứ hai thời điểm khởi động máy, Tần Khả Phi sáng sớm đã trang điểm tốt chờ ở bên cạnh, thấy Dung Tự ngáp dài đi ra, theo sau là Kiều Mặc ngược lại là đáy mắt xanh đen, một bộ dáng không nghỉ ngơi tốt, khống chế không được mà kinh hô một tiếng, sau đó che lại miệng, kinh ngạc mà nhìn hai người bọn họ, hóa ra, hóa ra nam sinh này cùng Dung Tự là loại quan hệ này sao?


Thấy thế, Dung Tự liền liếc mắt nhìn cô ta một cái, thái độ không chút nào để ý, ăn chút gì đó, cũng bắt đầu trang điểm.


Dung Tự không thèm để ý, nhưng Kiều Mặc căn bản lại làm không được không thèm để ý, thấy biểu tình Tần Khả Phi như vậy, trên mặt nháy mắt xanh rồi lại trở nên trắng.


Hai người bọn họ căn bản là không phát sinh bất luận việc gì, chính là người ở đây sẽ không có một ai cho rằng như vậy, bọn họ chỉ cho rằng hắn là vì nổi tiếng, vì vị trí cao, ngay cả thân thể đều có thể bán đứng, chuyên môn ăn cơm mềm tiểu bạch kiểm.


Về sau thậm chí còn sẽ càng truyền càng lan rộng, ngay cả hắn thật sự trở nên nổi bật, cũng vĩnh viễn không thoát khỏi được bóng ma của Dung Tự.


Nghĩ như vậy, sắc mặt của Kiều Mặc xám xịt, đầu cũng cúi thấp xuống.


Mà đúng lúc này, một cái bánh bao tản ra nồng đậm mùi thơm bỗng nhiên được người đưa tới trước mặt cậu ta.


"Này, ăn không? Mùi bị rất ngon, cậu nếm thử đi?"


Người đưa bánh bao cho hắn không phải Tần Khả Phi thì còn có thể là ai? Cô gái mặc một thân váy màu vàng nhạt, dành riêng cho vai diễn tiểu sư muội, nghiêng đầu, cười tủm tỉm mà nhìn chính mình, trong mắt thậm chí không có một chút khinh thường, chỉ có tràn đầy thiện ý cùng dịu dàng.


Kiều Mặc trong lòng nóng lên, tiếp nhận bánh bao, nhỏ giọng mà nói câu cám ơn, sau đó trong đầu không tự chủ được mà nhớ tới cô gái này cũng trải qua mọi việc tương tự như hắn, trong lòng đồng cảm càng thêm sâu sắc.


Không lâu sau, thanh âm hai người vừa nói vừa cười truyền vào tai Dung Tự, cô chớp mắt nhìn qua đó, người xung quanh đồng loạt ngừng lại hô hấp, nhưng ai cũng không nghĩ đến chính là, cô chỉ nhìn thoáng qua liền dời đi ánh mắt, tiếp tục lật kịch bản cầm trong tay.


Ngay từ đầu phần chính của bộ phim điện ảnh này chủ yếu là suất diễn của Diệp Hiên Ca, khi thảm án diệt môn còn chưa phát sinh, hắn khí phách hăng hái, cùng Tiểu sư muội mông lung ngây ngô, từ từ nảy sinh tình cảm.


Ai?


Dung Tự bỗng nhiên nhướng mày, Tiểu sư muội? Nảy sinh tình cảm?


Cô ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Hiên Ca và Tần Khả Phi đứng ở một bên đã bắt đầu chuẩn bị cảnh tiếp theo, hai người gần như không có một chút giao lưu, Diệp Hiên Ca biểu hiện thờ ơ, Tần Khả Phi ánh mắt oán hận, cái này làm đạo diễn ngồi sau camera trực tiếp nhíu mày, chỉ có thể ở trong lòng hy vọng cảm xúc của hai người này không cần mang vào trong phim thì tốt rồi.


"Sư huynh......"


"Cắt! Tần Khả Phi biểu cảm của cô nhu hòa lại một chút!"


"Sư huynh, huynh hôm nay lại xuống núi sao?"


"Cắt! Diệp Hiên Ca cậu dịch sang bên cạnh một chút!"


"Cắt!"


"Cắt!"


......


Đây coi như là cảnh diễn đầu tiên của Tần Khả Phi, Diệp Hiên Ca diễn xuất là không có vấn đề gì, thậm chí có thể nói diễn xuất đặc biệt tốt, gần như trực tiếp đem Tần Khả Phi trở thành đệm lót không hề có màu sắc ánh sáng, bởi vì căng thẳng, thậm chí những cảm xúc trước đó cũng không được kiểm soát tốt, không chỉ có vậy, thường xuyên còn đứng chặn máy quay, quả thực so với ác độc nữ phụ Dung Tự sớm được định ra còn muốn chuyên nghiệp hơn.


Kỳ thật dựa theo cốt truyện mà Dung Tự tiếp thu, cô nhìn không ra, Diệp Hiên Ca rốt cuộc cùng Tần Khả Phi có thâm thù đại hận gì, anh ta tại sao lại chán ghét cô ta như vậy? Là sợ đối phương sau này lên được vị trí cao sẽ trả thù chính mình? Hay là bởi vì chuyện khác?


Dựa theo trực giác của phụ nữ, chuyện này trong đó mười phần thì hết tám chín phần là có ẩn tình!


"Cắt!"


Đạo diễn bực bội mà đem đồ vật trên tay đột nhiên ném mạnh xuống đất, "Tần Khả Phi, cô rốt cuộc có biết diễn xuất hay không? A? Lời thoại, lời thoại không biết nói sao? Cảm tình không biết biểu đạt như thế nào sao? A? Đứng ở nơi đó giống cái đầu gỗ cô rốt cuộc muốn làm gì? Không thể diễn liền nhân lúc còn sớm cút xéo cho tôi! Không cần lãng phí thời gian của mọi người chúng tôi! Còn có, Diệp Hiên Ca, tôi mặc kệ các ngươi rốt cuộc có mâu thuẫn cá nhân hay không, tôi mời cậu lấy ra thái độ mà một diễn viên chuyên nghiệp nên có, hiện tại nghỉ ngơi hai mươi phút!"


Nói xong, đạo diễn một chân đá bay đồ vật bên cạnh, đi ra ngoài, bốn phía lặng ngắt như tờ.


Mà lưu tại tại chỗ Tần Khả Phi, đôi mắt liền đỏ, một phen liền kéo lấy Diệp Hiên Ca đi ra ngoài.


Không khéo chính là, hai người tới địa phương vừa vặn là nơi Dung Tự nghỉ ngơi, nhưng Tần Khả Phi cũng quản không được nhiều như vậy.


"Diệp Hiên Ca, tôi rốt cuộc đắc tội anh ở đâu? A? Anh dứt khoát cùng tôi nói rõ ràng, làm tôi chết một cái thống khoái được không? Anh hà tất nhằm vào tôi như vậy? Chân chính xin lỗi người chính là anh không phải tôi, anh rốt cuộc dựa vào cái gì nhằm vào tôi hết lần này tới lần khác? Chẳng lẽ mấy năm cảm tình ở phía trước của chúng ta cái gì cũng không phải sao?"


"Tôi nghĩ tôi không hiểu rõ cô đang nói cái gì!"


"Được, anh cùng tôi giả ngu, anh tiếp tục giả vờ đi, trong nhà trọ của hai người chúng ta còn nhiều đồ vật cá nhân như vậy, thậm chí còn có ảnh chụp chung của hai người chúng ta, còn có bạn bè chúng ta quen biết, tôi cũng không tin anh có thể đem hết thảy những cái này xóa bỏ."


"Những cái đó liền tính tồn tại thì thế nào?"


"Tồn tại thì thế nào? A, kia chứng minh Diệp đại ảnh đế anh đã từng cùng tôi một cái vô danh tiểu tốt yêu nhau, hơn nữa ở thời điểm nổi tiếng, một chân đá bạn gái đã từng cùng anh  chịu khổ!"


"Đợi đã, tôi cảm thấy nhận thức của hai người chúng ta là có khác biệt, cho tới bây giờ tôi đều không cảm thấy hai người chúng ta là bạn trai bạn gái, nhiều nhất cũng là người cùng thuê nhà, lúc trước cô nói muốn cùng tôi đến Yến Kinh, tôi mang theo cô đến rồi, tôi không cảm thấy tôi đã làm hành động ái muội gì, tiền thuê nhà ăn cơm gì đó tất cả mọi người đều là giống nhau, nói là chịu khổ, có vẻ như là tôi ăn nhiều hơn, cô làm việc tùy tiện, không màng hậu quả, đắc tội người liền trực tiếp từ chức xong việc, rất nhiều lần nghỉ ngơi ở nhà, không có nguồn thu nhập, không phải tôi không ngại cực khổ chạy đến các đoàn phim kiếm tiền, trả tiền thuê nhà cho hai người, mời cô ăn cơm không phải sao?"


"Tôi lúc ấy cũng là niệm tình chúng ta là đồng hương, tiền cho mượn đi cũng không có ý muốn cô trả, sau này tôi ra mắt, không nghĩ ở lại nơi đó, liền gửi đi tin nhắn nói không cần gặp mặt, ngay cả số tiền đó cũng không muốn cô trả lại, như thế nào? Cô chiếm tiện nghi của người còn chiếm tới nghiện phải không? Hiện tại một bộ dáng đau đớn muốn chết như vậy rốt cuộc làm cho ai xem? A? Cô là bạn gái của tôi sao? Ồ, tôi đã nói qua cô là bạn gái tôi, lại khi nào đối với cô đã làm ra hành độn thân mật làm cô sinh ra ảo giác như vậy? Tôi nhằm vào cô, phải, tôi là nhằm vào cô, một cái thiếu tiền không trả, còn làm ra một bộ dáng chủ nợ, tôi nhưng là đi không được sao? Buông tay!"


Nói xong, Diệp Hiên Ca liền phủi bỏ tay Tần Khả Phi đang nắm lấy ống tay áo của mình, cúi đầu nhìn thoáng qua Dung Tự không hề nhúng nhít, quay người lại, ai có thể nghĩ đến Kiều Mặc thế nhưng trực tiếp liền đứng ở phía sau của ba người, trong mắt vô cùng ngạc nhiên.


Mà Tần Khả Phi sớm đã bị Diệp Hiên Ca nói đến phát ngốc, hai người bọn họ không phải bạn trai bạn gái sao? Chẳng lẽ không phải sao? Tất cả hết thảy mọi chuyện phía trước đều là cô hiểm lầm, đối phương chỉ coi cô là đồng hương? Cũng không phải bạn gái?


Cho nên chưa bao giờ hôn môi cô, ngẫu nhiên nắm tay, ôm cũng mang theo khách sáo, nổi tiếng rồi ngay lập tức dọn ra khỏi nhà trọ......


Tần Khả Phi đã hoàn toàn phát ngốc, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng có chút bắt đầu hoài nghi chính mình.


Mà Dung Tự nghe xong tất cả đối thoại, nhưng là nhẹ nhàng cong lên khóe miệng, thật là nha đầu ngốc, người ta là ảnh đế, treo ngươi so câu cá còn đơn giản, cô dám cam đoan, cứ việc Diệp Hiên Ca trước nay chưa từng nói qua Tần Khả Phi là bạn gái của anh ta, nhưng nhất cử nhất động lại khẳng định ý này, cô bé cũng chưa ngốc như vậy, một chút hứa hẹn còn không chiếm được, liền đi theo người ta xa rời quê hương tới một cái thành phố xa lạ.


Chỉ có thể nói Diệp Hiên Ca này không chỉ có cặn bã, bản lĩnh giảo biện cũng là mãn phân, còn có chức năng tẩy não, xem Tần Khả Phi hiện tại không phải đã bị nói tới chóng mặt sao? Diệp ảnh đế của chúng ta trực tiếp liền đứng ở điểm cao nhất của đạo đức.


Thật lợi hại!


Dung Tự đứng dậy, thấy Tần Khả Phi đã bắt đầu rơi lệ, cô không quản, sau đó từ bên người Kiều Mặc đi qua, quay đầu lại liền thấy đối phương móc ra khăn giấy đưa tới trước mặt Tần Khả Phi, đối phương trực tiếp liền ôm cậu ta khóc rống lên.


Thời gian nghỉ ngơi hai mươi phút kết thúc, đạo diễn vừa thấy cô ta khóc đến mức không thể trang điểm, cũng không thương hoa tiếc ngọc, mà là trực tiếp hướng về phía cô ta nổi giận.


Lãng phí thời gian của mọi người!


Không nghĩ diễn liền nhân lúc còn sớm cút cho tôi!


Lại hố bạn gái cũ một phen, ngồi ở ghế phụ trên xe cùng Diệp Hiên Ca đi ăn cơm, Dung Tự quay đầu nhìn thoáng qua sườn mặt thản nhiên của người bên cạnh.


Rốt cuộc có thâm thù đại hận gì?


Nghĩ như vậy Dung Tự lại bắt đầu nghiên cứu cốt truyện mà cô tiếp thu trước đó.


Mà đúng lúc này, một cái nho nhỏ tin tức bỗng nhiên xông vào bên trong tầm mắt của cô.


Cô nghĩ cô có lẽ biết nên như thế nào công lược vị ảnh đế cặn bã tâm cơ thâm trầm này......


Dung Tự cười cười, trực tiếp liền đem danh sách của hệ thống ở bên trong đầu kéo xuống dưới, ngón tay cũng đi theo thời gian quay trở lại quá khứ.


499......


Lại tăng một trăm!


Chết đòi tiền, ngươi đây là muốn chết a! 


Edit: Cỡ này bận quá huhu.... Hết đá banh lại tới MAMA.????????????