Công Lược Cặn Bã Ấy

Chương40: Ảnh hậu cùng đường bí lối (17)



Edit: LINH


Lời vừa ra khỏi miệng, Trác Phi Bách ngay lập tức cúp điện thoại, căn bản là không cho Dung Tự lại có cơ hội mở miệng.


Mà nghe âm thanh di động ngắt máy, Dung Tự thế nhưng có chút không khống chế được mà cười một tiếng, sau đó đứng dậy, mặc quần áo, sau đó tiện tay cầm lấy một tờ giấy ghi chú đặt ở đầu giường.


Lúc này mới trực tiếp xoay người đi tới phòng bếp, mở ra nắp nồi, một cổ mùi thơm của cháo trắng liền nháy mắt đánh tới trước mặt, Diệp Hiên Ca quả nhiên không lừa cô, trước khi rời đi thật sự nấu nồi cháo cho cô.


Rửa mặt hoàn tất, ăn cháo xong, Dung Tự lúc này mới chậm rãi mà ra cửa, lúc lái xe hơi, đang trên đường chờ đèn xanh đèn đỏ, một cái nghiêng đầu thế nhưng trực tiếp thấy thân ảnh của Tần Khả Phi đang lung lay chen lấn cùng người khác trên xe buýt, cô ta lúc này đang cau mày, cố gắng tránh né người đàn ông cao to bên cạnh, trong tay dường như xách theo một cái hộp cơm, tại lúc Dung Tự nhìn qua, cô ta vừa nhấc đầu, vừa vặn liền đối mặt với cô, bỗng nhiên, cô cũng không biết chính mình là chuyện như thế nào, nhìn đôi mắt của đối phương hoàn toàn không có sở động, thế nhưng sẽ từ sâu trong đáy lòng dâng lên một trận khó chịu.


Chỉ nhìn nhau liếc mắt một cái, cô ngay lập tức làm bộ không thèm để ý mà nghiêng đầu đi.


Sau đó xe buýt khởi động, Dung Tự trực tiếp giẫm chân ga liền hướng phía trước lái đi.


Nhìn đường phía trước, tươi cười dần dần dâng lên, nói thật ra, cô vẫn luôn cũng không rõ ràng lắm, Tần Khả Phi cô nương này rốt cuộc là có ý tứ gì, trước đó cùng Trác Phi Bách ở bên nhau, không cam lòng không tình nguyện, nhưng đối phương giới thiệu nhân vật cho cô ta, giới thiệu công việc, lại cũng không cự tuyệt, thậm chí còn ở dưới tình huống không hiểu rõ liên luỵ những người khác, lại về sau càng là ôm tình nguyện đắc tội đạo diễn, đắc tội Trác Phi Bách, dưới tình huống đắc tội mọi người, một hai phải mang thương tích tiếp tục đóng phim, nói thật ra kỹ thuật diễn ngây ngô, căn bản là không nhập vào mắt được, nhưng thái độ còn tính đoan chính.


Chỉ tiếc có một số việc cũng không phải có thái độ đoan chính, chính là có thể.


Đặc biệt là loại diễn xuất này đặc biệt chú ý linh khí cùng ngộ tính làm việc.


Lại sau này tiếp tục ngọt ngọt ngào ngào cùng Trác Phi Bách, trước sau cự tuyệt đối phương giới thiệu bất luận người trong nghành cho cô ta, cự tuyệt bất luận cái gì tụ hội cùng yến hội, làm cho trong lòng của người trong ngành từ đầu đến cuối dán cho cô ta một nhãn tình nhân nhỏ của Trác Phi Bách.


Lại sau đó, Dung Tự nằm viện, Trác Phi Bách bỗng nhiên thổ lộ, cô ta có thể là đột nhiên lòng tự trọng quấy phá, cũng rất có thể là thật sự muốn tự lập tự cường, quay đầu liền nói chia tay cùng Trác Phi Bách, sau khi ở trong giới giải trí vô thanh vô tức mà lăn lộn ba tháng, vẫn là không xu dính túi, cơ hồ đóng vai phụ khắp nơi, đáng tiếc ngay cả vai phụ đều làm không tốt, Dung Tự nghe nói trước đó còn có người chế giễu qua cô ta đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng, làm như mèo mửa, nào có một chút cẩn trọng lúc trước của Diệp Hiên Ca, Diệp Hiên Ca mặc dù là được đến diễn viên quần chúng không có một câu lời thoại, khả năng đều phải xem hết kịch bản, sau đó tới tới lui lui mà luyện tập rất lâu, đến lúc đạt được biểu hiện bình thường tự nhiên nhất của mình.


Cũng là vì thái độ của anh ta như vậy, mới làm cho một cái đạo diễn nhỏ liếc mắt một cái liền ở bên trong đông đảo diễn viên chú ý tới anh ta, sau này mới bước lên con đường ảnh đế của anh ta.


Khả năng Tần Khả Phi trước đó cũng có thể làm được như vậy, nhưng bởi vì nguyên nhân Trác Phi Bách đùi vàng này, khiến cho cô ta từ lúc bắt đầu thì khởi điểm rất cao, tâm đã nông nổi, kỳ thật muốn tiếp tục nông nổi như vậy, sau đó để Trác Phi Bách mang theo cô ta tìm mấy đạo diễn tốt dạy dỗ, dạy dỗ nói không chừng cũng có thể dạy ra hạt giống tốt, nhưng cô ta lại chia tay cùng Trác Phi Bách, làm cho hiện tại ở tình cảnh không trên không dưới như vậy.


Nhưng lúc Trác Phi Bách phúc chốc gặp nạn, ngay lập tức chạy tới, muốn vượt qua cửa ải khó khăn cùng anh ta, mặc dù là bị đối phương cự tuyệt một lần lại một lần cũng không có ý từ bỏ.


Ở trong lòng cô ta, lúc cô ta khó khăn nhất, Trác Phi Bách kéo cô ta một phen, hiện tại đối phương gặp nạn, cô ta tự nhiên không thể vong ân phụ nghĩa, mà trên thực tế, Tần Khả Phi có thể làm như thế nào?


Trừ bỏ cổ vũ động viên dường như cũng không còn chuyện gì cô ta có thể làm.


Tâm là tốt, điểm xuất phát cũng là tốt.


Cho nên Dung Tự mới có một loại cảm giác một lời khó nói hết, thậm chí cũng không biết nên đánh giá cô nương này như thế nào.


Mà đúng lúc này, Dung Tự rốt cuộc tới dưới lầu của Trác Duyệt.


Lên tầng cao nhất nơi làm việc của Trác Phi Bách, ngay lập tức cảm giác được một luồng không khí khác thường nghiêm túc, thậm chí còn có thể nhận thấy được mấy cái thư ký đang vụng trộm nhìn cô.


Trên bàn làm việc ở bên cạnh thì đặt một đống báo chí hỗn loạn, cái trên cùng, lại còn là ảnh chụp lén Dung Tự cùng Diệp Hiên Ca.


Khi đó Dung Tự vừa vặn là tình trạng say khướt, Diệp Hiên Ca thì vẻ mặt bất đắc dĩ mà nửa ôm lấy cô, một cái tay khác thì vừa lúc đang mở cửa xe.


Tiêu đề tin tức cực lớn.


Trác Phi Bách nếu thành kẻ nghèo hèn, ảnh hậu Dung Tự tình dừng nơi Diệp Hiên Ca.


Đổi Đông gia (ông chủ)! Dung Tự tham dự yến hội cùng cao tầng của Khôn Phương.


Trác duyệt cây đổ khỉ tán, đương gia hoa đán chọn nơi khác.


......


Dung Tự chỉ nhìn thoáng qua những cái gọi là đưa tin này, liền thu hồi ánh mắt, đồng thời nghiêng đầu nhìn thoáng qua đám nhân viên Trác Duyệt ở bên cạnh còn đang lén lút.


Liền duỗi thẳng sống lưng, đi thẳng tới trước cửa văn phòng của Trác Phi Bách, vừa mới đẩy cửa ra, một phần văn kiện ngay lập tức hướng cô đập tới, Dung Tự nghiêng đầu, văn kiện đó vừa vặn từ sườn mặt cô bay đi qua.


Thấy thế, Dung Tự nháy mắt trầm mặc, sau đó tiến lên hai bước, ngay lập tức đóng lại cửa phía sau.


"Em đến rồi...... Tôi còn tưởng rằng em tối hôm qua uống đến quá sảng khoái, hôm nay muốn ngủ rất trễ đâu!" Trác Phi Bách thu hồi tay, thấy người tiến vào là Dung Tự, nháy mắt sửng sốt, sau đó liền âm dương quái khí mà cười nhạo như vậy.


Nói xong, ngay lập tức đứng dậy, vòng qua bàn làm việc của mình, trực tiếp đi tới trước mặt Dung Tự, sau đó chậc chậc hai tiếng, "Quả nhiên a, càng là phụ nữ xinh đẹp, thì càng là biết lừa người, em nhìn em xem, lớn lên quá xinh đẹp, quá làm cho người ta thích, nói lên lời âu yếm đến quá êm tai, êm tai đến tôi tay tình trường già đời như vậy đều không tránh được phải ngã quỵ trong tay của em, tôi nghĩ em nhất định rất đắc ý đi, có phải hay không? Lại nhiều thêm thần tử dưới váy? Hả? Kiều Mặc, Diệp Hiên Ca, cộng thêm Trác Phi Bách tôi, Dung Tự ánh mắt tuyển nam nhân của em còn rất cao nha, không phải nhân trung chi long còn không tuyển, thế nào, hiện tại có thể chứng minh Dung Tự em mị lực vô địch sao? Có thể rồi phải không? Từ chúng ta vừa thấy mặt em liền bắt đầu trăm phương ngàn kế, thật đúng là làm khó em rồi......"


Không phải ánh mắt tôi tuyển nam nhân cao, là hệ thống ánh mắt tuyển nam nhân cao.


Dựa theo ánh mắt của bản thân tôi, ba người các ngươi tôi một người cũng sẽ không chọn đảm đương bạn trai.


Dung Tự đồng dạng ở trong lòng cười nhạo.


Sau đó liền ngẩng đầu lên, lập tức mà nhìn về phía Trác Phi Bách, "Anh rốt cuộc muốn nói cái gì?"


"Khôn Phương đến cùng ra cái giá gì cho em? Hả? Có thể làm em lúc Trác Duyệt sắp phá sản ngày hôm sau liền gấp không chờ nổi mà nhào vào ôm ấp của bọn họ, ngày hôm qua cố ý gọi điện thoại lại đây cũng không phải vì quan tâm tôi đi, hả? Là muốn xác nhận thật sự tôi lúc ấy thật sự bực bội, xác định Trác Duyệt thật sự đi tới một bước kia, xác định em làm ra lựa chọn là không có sai lầm, tôi nói đúng không? Dung Tự!"


"Nếu là sự kiện kia, em có thể giải thích với anh......"


"A đúng rồi, nên không phải là Khôn Phương trực tiếp liền bán Diệp đại ảnh đế của bọn họ cho em đi, tôi xem bức ảnh kia hai người bọn em rất thân mật, bất quá mới quay một bộ điện ảnh cùng Diệp Hiên Ca, là có thể câu đối phương ngay cả bạn gái cũ của chính mình cũng không rảnh lo, nhưng thật ra toàn tâm toàn ý mà vì em, Dung Tự, tôi làm sao chưa bao giờ biết thủ đoạn của em giỏi như vậy đâu, thật giỏi!"


"Trác Phi Bách! Anh không cần âm dương quái khí như vậy! Có thể nói chuyện đàng hoàng hay không? Hả?"


"Có thể, như thế nào không thể? Không biết Dung đại ảnh hậu rốt cuộc có chỉ giáo gì? Ngài nói đi, tôi rửa tai lắng nghe!"


"Cảm xúc bây giờ của anh rất không thích hợp, căn bản cũng nghe không vào bất luận em nói cái gì, chờ sau này, sau này anh liền sẽ rõ......"


Dung Tự hít một hơi thật sâu, "Nếu anh hôm nay tìm em lại đây chính là vì nổi điên, em nghĩ em hẳn là đến nhầm, anh hiện tại không phải cần nhất chú ý em như thế nào thế nào, em cho dù rời đi Trác Duyệt kia thì thế nào? Chẳng lẽ Trác Duyệt đều không xoay chuyển được? Anh hiện tại việc cần làm nhất chẳng lẽ không phải mau chóng giải quyết vấn đề bây giờ sao?"


"Tôi muốn làm như thế nào, còn không tới phiên Dung Tự cô tới khoa tay múa chân?" Nói đến đây, Trác Phi Bách thanh âm ngừng lại, sau đó đôi mắt đỏ lên lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, "Trác Duyệt vắng cô không phải không xoay chuyển, Trác Phi Bách thiếu Dung Tự cô cũng không phải không thể, đây là việc tôi đã sớm biết đến......"


"Là cô! Là cô nhất định phải một lần lại một lần mà nhắc nhở cô tồn tại, là cô một hai luôn hướng nơi này của tôi xông vào!" Nói, Trác Phi Bách chỉ chỉ ngực của chính mình.


"Được rồi, hiện tại cô vào được rồi, tôi thua, nhưng cô lại muốn vỗ mông chạy lấy người, còn từ nơi này đào ra một khối máu chảy đầm đìa cùng nhau đi. Dung Tự, Dung Tự, tôi như thế nào trước nay cũng không biết cô là một nữ nhân tàn nhẫn lại vô tình như thế này, trước đó nói yêu tôi yêu tôi, giống như thiếu tôi lại không được, lúc này mới bao lâu, cô nói, bất quá chính là Trác Duyệt xảy ra vấn đề, cô nữ nhân này trở mặt như thế nào liền nhanh như vậy đâu? A?"


Nói xong, nước mắt của Trác Phi Bách quả nhiên rớt xuống dưới.


Này xem như hắn lớn như vậy lần đầu tiên khóc, cũng là lần đầu tiên vì nữ nhân khóc.


Nghĩ Trác Phi Bách hắn tung hoành tình trường nhiều năm như vậy, nữ nhân nào chưa thấy qua, lại không nghĩ rằng đến cuối cùng vẫn là ngã quỵ trong tay nữ nhân này, ngã quỵ trong tay cái loại nữ nhân hắn nên tránh đi nhất này, đúng là kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa, người xưa quả nhiên không có lừa hắn.


Có thể làm sao bây giờ? Hắn vẫn là đáng chết mà thích cô ấy như vậy, vừa nhìn thấy cô ấy liền muốn đem cả người của cô ấy đều ôm vào trong lòng ngực hôn một cái, nâng niu như bảo bối, nhưng cô ấy vì sao muốn đối đãi với hắn như vậy đâu?


Tiền sao? Là vì tiền sao? Tiền liền quan trọng như vậy sao?


Hắn còn chưa bao giờ từng nghĩ tới một ngày Trác Phi Bách hắn thế nhưng có thời điểm bởi vì tiền mà đau đầu thống khổ.


Thấy hắn khóc, đôi mắt của Dung Tự cũng đỏ lên theo, nhưng biểu tình còn xem như trấn tĩnh.


Chính là có thể làm sao bây giờ đây? Bên trên chi phiếu tiền còn thiếu rất nhiều, liền tính thêm tất cả dành dụm của cô, ném vào thị trường cổ phiếu cũng bất quá chỉ là nghe một tiếng động, cho nên chờ cô một chút nữa, chờ cô ở Khôn Phương ký lên mấy bộ điện ảnh phim truyền hình đại sứ thương hiệu lại nói, sẽ mất một vài ngày, cô sau này sẽ cố gắng càng cố gắng, Trác Phi Bách chưa được mấy ngày nữa, đợi em một chút được không? Đợi em một chút......


"Dung Tự, nói chuyện đi! Cô nói chuyện...... Nói cô bán bao nhiêu tiền, một triệu, mười triệu hay là một trăm triệu......"


Lời còn chưa nói xong, Dung Tự nhắm ngay mặt của anh ta vả một cái tát đi qua.


Chát một tiếng giòn vang, lời nói của Trác Phi Bách cũng đột nhiên im bặt theo, ngay sau đó tay liền dương lên, cũng đã tới bên cạnh gương mặt của Dung Tự, lại nháy mắt nhìn thấy đối phương hai mắt đang đẫm lệ, ngay lập tức dừng lại, sau đó dừng ở trên vai Dung Tự, dùng sức đem cô đẩy về sao, vang lớn một tiếng bang, Dung Tự trực tiếp đụng vào cánh cửa pha lê phía sau, nước mắt theo sát liền rơi xuống.


"Cút, sau này tôi cũng không muốn lại nhìn thấy cô!"


"Phi Bách......"


"Cút!"


Trác Phi Bách đưa lưng về phía Dung Tự, ngay cả thanh âm cũng mang theo một chút nghẹn ngào.


"Em đi trước, anh chờ em hai ngày, em sẽ cho anh một đáp án."


Nói xong, Dung Tự ngay lập tức mở cửa, lại không nghĩ thế nhưng trực tiếp liền đối mặt cùng Tần Khả Phi đứng ở trước cửa.


Trong tay đối phương vẫn như cũ cầm hộp cơm của cô ta, vừa thấy Dung Tự, trong mắt ngay lập tức mang theo một chút kinh hoảng cùng chột dạ.


"Tôi......"


Dung Tự nhìn cô ta chưa nói xong, càng không có ý nhường đường.


"Cô như thế nào sẽ đến nơi này?"


"Tôi là...... Phi Bách......"


"Tôi kêu cô ấy tới!"


"Anh kêu cô ta tới?"


Dung Tự cười khẽ, quay đầu nhìn Trác Phi Bách, trên mặt còn mang theo cười, thống khổ mất khống chế vừa nảy dường như hoàn toàn không tồn tại.


Sau đó trực tiếp thì đã đi tới, lướt qua Dung Tự, tiến lên hai bước liền đem Tần Khả Phi bị kinh ngạc ôm vào trong lòng ngực.


"Như thế nào mới đến? Xin lỗi, hôm nay tài xế có việc đi rồi, xa như thế em lại đây khẳng định rất vất vả đi! Đây là cái gì? Mang cho anh phải không? Cám ơn, anh rất thích!"


"Không...... Không vất vả...... Tôi bên kia có xe buýt có thể trực tiếp đến dưới lầu của Trác Duyệt, chính là trên đường chen lấn một chút, mặt khác cũng không có gì!"


"Thật sao?"


Dung Tự nhìn trước mặt tình chàng ý thiếp, làm như đã tiến vào trạng thái hai người, bỗng nhiên liền lui về sau một bước, lại cười.


Nghe thấy cô cười, Trác Phi Bách quay đầu qua, trong chỗ sâu của đáy mắt thế nhưng mang theo khoái ý mà chính hắn cũng không phát hiện ra.


"Xem ra trước đó những cái kia có không cũng không phải trọng điểm của anh, đây mới là trọng điểm của anh, cũng phải, đường đường Trác thiếu, bên người sao có thể sẽ không có nữ nhân đâu? Chính là nghèo túng. Cũng nên có mấy cái si tâm không thay đổi bồi mới phải! Tôi nghĩ tôi hôm nay hẳn là đến nhầm, xin lỗi!"


Nói xong cô lại đối với Tần Khả Phi khách sáo cười, nói câu nhờ tránh đường liền đi ra ngoài, bóng lưng chật vật mà đáng thương.


Mà đầu này Trác Phi Bách ôm Tần Khả Phi vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng Dung Tự, tay không khỏi liền nặng thêm một chút.


Sau đó nhìn Dung Tự đi thẳng đến cuối hành lang, vào thang máy, cùng hắn cách hành lang thật dài nhìn nhau, thẳng đến thang máy chậm rãi khép lại......


"Phi Bách, tôi đặc biệt nấu một chút canh cá, anh là uống bây giờ hay là......"


Tần Khả Phi thậm chí còn chưa nói xong, tay của Trác Phi Bách bỗng nhiên buông lỏng rồi rời ra, sau đó liền đem cô đẩy đến một bên.


Cả người không chịu khống chế mà lập tức chạy tới phía trước.


Thang máy của Dung Tự sớm đã khép lại, hắn giống như điên rồi mà đi qua vỗ vỗ cửa thang máy, sau đó ngay lập tức hướng lối thoát hiểm ở một bên chạy tới.


Một bước bốn cái bậc thang, ngay cả Trác Phi Bách chỉ sợ cũng không biết bản thân rốt cuộc vượt bao nhiêu cái bậc thang, lại xoay bao nhiêu khúc ngoặt, hắn chỉ biết là đến cuối cùng hắn trừ bỏ có thể nghe được tiếng tim đập kịch liệt của chính mình, cùng âm thanh thở dốc không ngừng, liền rốt cuộc nghe không được bất luận âm thanh gì.


Mà Tần Khả Phi bị hắn lưu ở phía sau mắt nhìn canh cá trong tay buồn cười, lại nhìn văn phòng trống rỗng, tiến lên hai bước, tìm cái sô pha ngồi xuống, nửa ngày cũng chưa thể phục hồi lại tinh thần.


Một đầu khác, chờ đến khi Trác Phi Bách rốt cuộc thấy được bảng hiệu hiển thị của tầng một, liền trực tiếp đẩy cửa chạy ra bên ngoài.


Chạy ra cửa lớn của Trác Duyệt, thì vừa vặn thấy xe của Dung Tự vừa lúc từ trước mặt hắn