Công Lược Cặn Bã Ấy

Chương51: Vườn trường trò đùa dai (10)



Edit: MoTuLinh


♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡


Mấy ngày liền bôn ba, đói khát, mỏi mệt, sau khi biết được chân tướng thương tâm sợ hãi, hơn nữa rơi xuống nước, Tiêu Nhượng thành công mà phát sốt.


Cơn sốt này chính là một ngày một đêm, Tiêu gia lão gia tử cùng đám người Hàn Liệt trừ bỏ có thể nghe thấy Tiêu Nhượng kêu cái gì thịt thịt, thịt thịt ở ngoài thì rốt cuộc không biết được tin tức khác, hơn nữa Tiêu Nhượng nóng liền tính là lui, người cũng luôn chưa tỉnh táo lại.


"Ai da, anh, làm sao bây giờ? Thằng nhãi ranh này như thế nào êm đẹp đột nhiên chạy đâu? Nó có phải nghe được lời nói của chúng ta hay không? Nó rốt cuộc nghe được bao nhiêu a? Phiền chết người! Anh, anh nói chuyện đi! Này, anh nói chúng ta nếu không liền......"


"Em đủ rồi, trước đó không ai biết Tiểu Nhượng trở về, chúng ta còn có thể động tay chân, hiện tại ngay tại dưới mí mắt của Tiêu gia lão gia tử, em như thế nào còn có thể có ý niệm đó? Tiêu lão có thể một người đem Tiêu gia chống đỡ lên, em cho rằng ông ta là dễ đối phó sao? Lần trước em bất quá cũng chính là may mắn, mua được giáo viên nhà trẻ, cô ta lại vừa lúc xuất ngoại, mới không làm Tiêu lão điều tra ra, nếu không em cho rằng em bây giờ còn có thể khỏe mạnh đứng ở chỗ này cùng anh nói chuyện sao? Em ly hôn gì đó đều là việc nhỏ, Thẩm gia chúng ta hiện tại nơi nào còn có thể chịu đựng Tiêu lão trả thù? Hả? Em tỉnh lại đi, chồng em sủng em thích em có ích lợi gì? Tiêu gia là hắn ta làm chủ sao? Lại nói Tiêu Văn Thành bên ngoài vốn là không sạch sẽ, lúc Thư Lam trên đời cứ như vậy, em bây giờ quan trọng nhất vẫn là giúp chồng em thu hồi tâm, miễn cho đến lúc đó nữ nhân bên ngoài ôm con trai tìm tới cửa, mất mặt chính là em!"


"Hắn ta dám!"


"Hắn ta như thế nào không dám? Em cho rằng hắn ta vẫn là Tiêu Văn Thành nhiều năm đuổi theo em sao? Tiêu gia tình huống như thế nào, Thẩm gia chúng ta hiện tại lại có tình huống như thế nào? Đến lúc đó chính là nữ nhân bên ngoài tìm tới cửa, em còn không phải chỉ có thể nén giận, lĩnh ngộ chút chuyện, chờ Tiểu Nhượng tỉnh dậy lại nói, nghe được hay không đến lúc đó anh tự nhiên sẽ hỏi thăm, em cẩn thận dưỡng thai!"


"Anh!"


"Đợi lát nữa, anh có điện thoại lại đây...... Bệnh viện người ta nói Tiểu Nhượng tỉnh, chúng ta cùng đi nhìn xem."


Anh em Thẩm gia cúp điện thoại, nhìn nhau thoáng qua, liền trực tiếp hướng bệnh viện chạy đến.


Lúc này Tiêu Nhượng đang được Tiêu gia lão gia tử đút cháo, bệnh nặng mới khỏi, cũng không thể ăn thịt cá, cũng chỉ có thể trước bắt đầu ăn từ cháo, làm cho đứng ở một bên Lục Vân Hàng cùng Hàn Liệt tỏ vẻ cực kỳ buồn bực, rõ ràng A Nhượng lúc ngủ vẫn luôn kêu thịt a! Hiện tại dựa vào cái gì không cho cậu ấy ăn, thôi, hai người bọn họ ăn!


Anh em Thẩm gia thời điểm lại đây vừa lúc là Hàn Liệt cùng Lục Vân Hàng gặm gà nướng gặm đến miệng bóng bẫy.


Vừa thấy Tiêu Nhượng liền nhiệt tình dò hỏi bệnh tình của cậu ta.


"Thế nào? Tiểu Nhượng còn có chỗ nào không thoải mái? Cùng dì nói, tuy rằng dì hiện tại thân thể không quá phương tiện, nhưng nấu canh gì đó vẫn là có thể."


"Bằng không cùng cậu nói cũng có thể, Tiểu Nhượng trước đó cậu làm con ở tại khách sạn kia như thế nào êm đẹp đã không thấy tăm hơi đâu? Mệt cậu lập tức phái người đi tìm con, bằng không con rớt vào trong nước có thể không ai biết thì sao!"


Nghe vậy, Tiêu Nhượng ngẩng đầu, nhìn về phía cậu và dì của mình, trong ánh mắt tròn xe hiện lên một tia mê mang.


"Con, con cũng không biết, người vẫn luôn mơ mơ màng màng, cũng không biết như thế nào thì đi ra......"


"Vậy con còn nhớ rõ trước đó cậu và dì con nói qua những lời kia không?"


"Nói cái gì ạ?"


"Ừm, nói báo cho ông nội biết nha, bất quá con không nhớ rõ thì thôi......"


"Dạ, được ạ, ông nội con còn muốn ăn."


"Được, được."


Chờ Tiêu gia lão gia tử sau khi rời khỏi, hai anh em Thẩm gia lại đuổi theo Tiêu Nhượng nói bóng nói gió rất nhiều, thấy đối phương thậm chí ngay cả những ký ức bản thân bị lừa bán cũng mơ hồ nhớ không rõ, lúc này mới hơi bỏ xuống tâm tư, quả nhiên bác sĩ nói cái gì, sau sốt cao có khả năng khiến cho ký ức thiếu hụt chuyện này đích xác không có lừa bọn họ, bất quá tạm thời còn không thể hoàn toàn yên lòng, về sau còn muốn lại nhìn.


Chờ anh em Thẩm gia vừa đi, trong phòng bệnh Tiêu Nhượng chỉ còn lại Hàn Liệt và Lục Vân Hàng ăn đến đầy miệng đều là dầu, hai người còn cậu ném tôi một cục xương, tôi lau một thân dầu chơi siêu cấp vui vẻ.


Thấy Tiêu Nhượng vẫn luôn yên lặng nhìn bọn họ, ngay lập tức vọt tới trước mặt cậu ta.


"Này, A Nhượng, A Nhượng, nơi này còn giấu cái chân gà cậu muốn ăn không? Mình cố ý giấu cho cậu, cậu lúc ngủ vẫn luôn kêu thịt thịt, thịt thịt, khẳng định là thèm, nào, cho cậu!"


Hàn Liệt vui vẻ liền muốn đem chân gà hướng bên miệng Tiêu Nhượng lấp đầy.


Tiêu Nhượng nghiêng đầu tránh thoát, "Không cần, tôi hiện tại không thể ăn, ăn muốn tiêu chảy."


"Ai, như vậy sao?"


"Ừm. Lúc tôi ngủ vẫn luôn kêu thịt thịt là chuyện như thế nào?"


"Mình không biết nha! Khả năng cậu nằm mơ đi......"


Nằm mơ? A, thật đúng là ác mộng không quá vui sướng a!


Cậu, dì, ông ngoại, trên thế giới này người mình tín nhiệm nhất cũng sẽ lừa gạt mình, hẳn là cũng không có gì đáng giá tin tưởng, thân thể ông nội không tốt, hắn không thể làm ông phiền lòng, hơn nữa liền tính nói cho ông thì thế nào chứ? Còn có thể đem Thẩm Thư Tầm bán đi núi sâu sao? Không có khả năng, ông nội dám làm như vậy, ông ngoại cùng cậu bọn họ cũng không muốn......


Mà đám người trong núi kia càng không thể chịu báo ứng, ha hả......


Về phần thịt thịt.


Tiêu Nhượng quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, xanh như mới rửa bầu trời.


Hắn đối với quá khứ những ký ức ghê tởm đó đã nhớ không rõ, có lẽ trận rơi xuống nước này vẫn là chuyện tốt, khiến cho hắn quên đoạn ký ức hắn ở núi sâu rừng già làm người buồn nôn kia.


Tiếng thắng xe bỗng nhiên vang lên, Dung Tự mở hai mắt, bởi vì quán tính, người xông đến phía trước, ngay lập tức quay đầu nhìn về phía Tiêu Nhượng bên cạnh.


Như cũ hoàn mỹ sườn mặt, không có một tia biểu tình.


Có thể là nhận thấy được cô đang xem cậu ta, quay đầu nhìn lại đây, "Cậu tới rồi......"


Nghe vậy, Dung Tự lại vẫn nhìn chằm chằm hai mắt cậu ta, thẳng đến cổ cảm giác ghê tởm kia lại lần nữa dâng lên, lúc này mới nhanh chóng kéo ra đai an toàn của mình, đẩy cửa ra đi xuống, đứng ở bên đường liền bắt đầu nôn khan, mà xe Tiêu Nhượng phía sau cô thậm chí một chút cũng chưa dừng, tại chớp mắt cô xuống xe ngay lập tức giẫm chân ga lao về phía trước, chỉ chốc lát liền không có tung tích.


Đầu này Dung Tự nôn khan nửa ngày cũng chưa nôn ra thứ gì, lúc này mới chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía phương hướng Tiêu Nhượng rời đi.


Hệ thống, mày là hàng giả kém chất lượng!


Thời gian quay trở lại, lấy tiền đề không ảnh hưởng đến cốt truyện bây giờ, một khi sinh ra ảnh hưởng gì, nhất định phải tự động tu chỉnh, tỷ như Tiêu Nhượng mất trí nhớ.


Không thể ảnh hưởng, mày còn không phải là lừa tao 499 sao?


Cốt truyện sau khi chấm dứt, có thể ảnh hưởng.


Mày CMN!


......


Chết đòi tiền, CMN!


......


Sau đó Dung Tự liền nhìn đồng vàng của mình số từ 0 nhảy tới -20.


Tao......


Dung Tự nhắm mắt lại, dậm chân liền hướng ký túc xá đi đến.


Cùng lúc đó, Tiêu Nhượng lái xe về tới nhà, ngay lập tức đem đệm Dung Tự ngồi qua, bao gồm đệm dẫm dưới chân tất cả đều ném vào trong thùng rác, nhưng chính là như vậy hắn vẫn là cảm thấy nhìn chiếc xe này, chán ghét tới cực hạn, vì thế trực tiếp liền đem xe lái vào gara tầng cuối cùng, về sau rốt cuộc không làm nó gặp qua ánh mặt trời.


Dung Tự trở lại ký túc xá cũng không biết đầu này phát sinh hết thảy, nhưng thật ra trên diễn đàn của trường học về chuyện Dung Tự cự tuyệt Tiêu Nhượng làm bọn học sinh đó mở một cái lại một cái thiệp!


# Mắt chó của cô ta mù rồi a, Tiêu Nhượng cô cũng không cần, cô còn nghĩ muốn cái gì dạng a! #


# Dung Tự, một đóa di sản kỳ ba mà độc lập #


# Học tập, chỉ có học tập khiến tôi vui sướng #


# Tiêu Nhượng không khóc, chúng tôi yêu cậu #


......


Tôi chính là hán tử như vậy: Anh anh anh, cô gái này rốt cuộc định lực gì a? Hả? Tiêu Nhượng đều hôn lại đây, còn có thể một phen đẩy cậu ấy ra, anh anh anh, lấy từng quyền nhỏ đấm vào ngực cô ta nha!


Đường trung gian: Còn có, còn có, sau lại rõ ràng biết đó là Tiêu Nhượng cùng cô ta thông báo, còn lại cự tuyệt thêm một lần, ông trời của tôi ơi, ta rất đau lòng Nhượng của tôi!


Đánh giá phi cơ: Giống đau lòng! Đây là đóa kỳ ba a! Bất quá tôi thế nhưng quỷ dị mà cảm thấy cô nương này là hán tử thật a! Như thế thanh thuần không làm ra vẻ, cùng bên ngoài đám yêu diễm đồ đê tiện kia hoàn toàn không giống nhau a! Nói cô ta không phải biết chúng ta bên này đang phát sóng trực tiếp đi?


Non sông tươi đẹp: Cô ta một ngày 24 giờ, hai mươi giờ đều đang dưới mí mắt của chúng ta, cô ta biết cái gì nha? Ngay cái di động cũng không có! Đây còn chỉ là Tiêu Nhượng đâu, về sau nếu là mấy người đều cùng cự tuyệt, tôi kính cô ta như nam tử hán! Hàn Liệt, Lục Vân Hàng, Lục Thiên Hữu các người cố lên a! Đánh hạ lô-cốt này, các người chính là vương giả!


Bánh rán: Tôi bỗng nhiên cảm thấy tôi có chút hâm mộ cô ta, như thế nào phá? Trường học không có thành tích tốt hơn tôi, những lời này quả thực bá khí ầm ầm a! Cẩn thận suy nghĩ một chút, cô nương này giống như từ bắt đầu vào trường học, các loại thi lớn thi nhỏ đều là vững vàng mà đứng nhất toàn trường, ngưu bức đại phát được không?


Sướng lên mây: Tôi, tôi cũng có chút hâm mộ, hơn nữa tôi còn là Dung Hàng CP đảng, không biết có người sẽ đánh tôi hay không......


Oa ha ha ha ha ha: Tôi trạm Dung Nhượng!


.....


Dung Tự cũng không biết trên mạng phát sinh hết thảy, trở lại ký túc xá, sau khi rửa mặt xong, nhìn gương, màu da của cô tốt quả thực không phải một chút a, ít nhất sờ lên không thô ráp, tuy rằng vẫn còn mang theo chút vàng, nhưng chút vàng này hoàn toàn là có thể dùng phấn đế che lại, eo cũng thon, cô ở buồng vệ sinh đánh giá nửa ngày, lúc này mới thay đổi quần áo rộng thùng thình, ra buồng vệ sinh.


Ngồi ở bên bàn đọc sách, đầu tiên là sắp xếp đồ vật ngày mai cấp Lục Thiên Hữu học bổ túc, lại bắt đầu làm bài tập, làm chính là tới 12 giờ đêm, lúc này mới tắt đèn lên giường, ngày hôm sau xem sách một ngày, gần chạng vạng liền tinh thần tràn đầy ra cửa.


Chuyện của Tiêu Nhượng, sau này mới có thể vạch trần, hiện tại cô cũng quản không được nhiều như vậy, Lục Thiên Hữu nhưng ngay tại trước mặt của cô đâu.


Quả nhiên, vừa ra cổng trường, tài xế Lục gia liền chờ ở nơi đó, Dung Tự lên xe lễ phép cùng đối phương chào hỏi, liền bắt đầu ôm sách tiếng Anh bắt đầu nhỏ giọng mà đọc thuộc lòng.


Tuần sau liền lại phải bắt đầu một lần thi tháng, bất luận như thế nào, Dung Tự cũng phải lấy thứ nhất, thi tháng sau khi chấm dứt chính là kỷ niệm ngày thành lập trường, nghe nói vào lúc ban đêm trừ bỏ các loại biểu diễn tiết mục ở ngoài, còn có một trận vũ hội, ngay tại lễ đường lớn của trường học, rất nhiều học sinh cũng sẽ tham gia, Dung Tự năm trước bỏ lỡ, năm nay cô chính là muốn bỏ qua, nghĩ đến mấy người Hàn Liệt cũng sẽ không cho phép, vừa vặn đến lúc đó là một tháng, hiệu quả của dưỡng nhan đan, nắn thân hoàn của cô vừa lúc tất cả đều kích phát ra tới.


Vừa lúc!


Mà đi Lục gia, đúng như Dung Tự đoán, ở cửa lại đứng nam sinh mặc đồ chơi bóng, đang chờ cô.


Trên phát sóng trực tiếp mưa đạn trực tiếp liền cười mở ra, lại là Lục Thiên Hữu, cậu ta như thế nào thích giả anh trai cậu ta như vậy a, quá khôi hài, lúc này đừng nói Dung Tự, ngay cả bọn họ đều nhận ra được không? Ha ha ha ha......


Trên mưa đạn cười đến vui vẻ, Dung Tự xuống xe, thấy nam sinh đó trực tiếp mỉm cười gật đầu, "Cậu không phải muốn huấn luyện sao? Cũng đã khuya rồi, lúc tôi lại đây, xem những người kia của đội bóng rổ đều đang ở sân bóng rổ chờ cậu đâu, mau đi đi!"


"À? Phải không? Thế thì tốt, kỳ thật tôi cũng không phải thực hiểu rõ Tiểu Hữu vì sao muốn tôi ở chỗ này chờ cậu một lát, nhưng cậu nếu đã tới thì tôi đi."


"Ừm, trên đường cẩn thận."


Cười chào hỏi cùng Lục Vân Hàng, Dung Tự xoay người liền thấy Lục Thiên Hữu đứng ở phía sau cửa mếu máo, nhìn cô một cái, trong miệng còn nhỏ giọng mà nói thầm một câu, "Lại nhận ra tới? Hừ! Không phải là có hoả nhãn kim tinh đi?"


Mà sau khi phát sóng trực tiếp chớp mắt yên tĩnh, lại lại lần nữa bạo động lên.


Đệch đệch, thật đúng là Lục Vân Hàng a! Đệch!


Hai anh em Lục gia này biết chơi a! Nói nữ nhân này rốt cuộc có đôi mắt gì hả? Quá ngưu bức đi!


A, tôi đánh cược Lục Thiên Hữu sớm hay muộn muốn trước một bước luân hãm a, các ngươi thấy khóe miệng cậu ta cười không? Được người phân rõ chính mình cùng anh trai, cậu ta rất vui vẻ a!


......


Mà Lục Thiên Hữu đầu này rất vui vẻ thấy Dung Tự cười tủm tỉm mà đem giáo án văn hay tranh đẹp thả trên bàn, thân thể theo bản năng mà run rẩy.


Hắn đây là tội gì a!


Nhưng cậu ta không biết chính là lão quản gia trong nhà thế nhưng đem video học bổ túc bên này đồng bộ chuyển cho cha mẹ đang ở nước ngoài của cậu ta, bởi vì lần này Dung Tự có một lần kinh nghiệm, lúc giảng bài, thanh âm có cao có thấp, thậm chí còn cho cậu ta phối hợp tranh vẽ thú vị, tri thức thâm ảo cũng có một loại phương thức dễ hiểu giảng ra tới, làm cho Lục Thiên Hữu không nghiêm túc cũng nghe lọt vào không ít, cuối cùng dựa vào bản thân giải ra một đề vật lý cậu ta cũng có chút ngốc.


Đơn giản như quỷ a!


Đáp án được Dung Tự phán định chính xác, Lục ba Lục mẹ tại một đầu khác màn hình cũng hoan hô lên, ngay cả trên phát sóng trực tiếp từ đầu nghe đến cuối cũng có một loại ảo giác thì ra là thế, rất đơn giản nha.


Trong lúc lơ đãng liền cảm thấy Dung Tự rất ngưu bức a!


Thẳng đến đưa Dung Tự ra cửa, Lục Thiên Hữu phát giác chính mình còn có chút không phản ứng kịp, ngơ ngác mà nhìn Dung Tự từng bước một hướng dưới chân núi đi đến, còn đang vẫy tay với cô ấy nói bái bai.


Sau đó lại lần nữa trở lại bên cái bàn, giải một lần nữa, vẫn là đúng.


Thú vị!


Đầu này, trên đường Dung Tự xuống núi vừa lúc gặp Lục Vân Hàng về nhà, kết quả tự nhiên lại bị đối phương kêu vào trong xe cậu ta, đồng thời đổi hướng đầu xe về phía trường học.


"Còn may gặp phải......" Lục Vân Hàng cười nói.


"Cậu không phải là cố ý gấp gáp quay lại đưa tôi về nhà đi?"


"Cậu dạy bù cho em trai tôi, đưa cậu về trường học cũng là việc nên làm."


"Huấn luyện của cậu kết thúc chưa?"


"Còn kém một chút, chờ một lát đưa cậu trở về, vừa vặn còn có thể lại theo chân bọn họ đánh một trận."


"Này, tôi đây có thể nhìn xem không? Tôi chưa bao giờ xem qua người ta đánh bóng rổ."


"Có thể a, vừa vặn tôi mang cậu đi qua!"


"Cám ơn."


Dung Tự một chút liền kích động lên, phải biết rằng nguyên chủ cũng thật không thấy qua người ta đánh bóng rổ, thậm chí cũng chưa chạm qua bóng rổ.


Lục Vân Hàng trở lại trường học, trực tiếp liền mang theo Dung Tự