Công Lược Cặn Bã Ấy

Chương54: Vườn trường trò đùa dai (13)



Edit: LINH


????????????????????


Một điệu kết thúc, mặc kệ Hàn Liệt lại chơi xấu như thế nào, lại miệng không đúng lòng làm sao, cô cũng không theo cậu ta nữa, ở trong ánh mắt oán niệm của đối phương đem áo khoác trả lại cho cậu ta, về tới trong ký túc xá.


Ở bên bàn đọc sách ngồi xuống, Dung Tự duỗi tay đem đồng hồ báo thức trước mặt lấy đến trong tay, lúc này mới phát hiện sắp 10 giờ rồi, cô ở bên ngoài lãng phí hơn ba giờ.


Mày hơi nhăn lại, Dung Tự mặc áo khoác đắm chìm bên trong biển câu hỏi, dưới ánh đèn bàn, Dung Tự mặt đầy nghiêm túc trực tiếp hấp dẫn ánh mắt của đông đảo người.


Về đến nhà Hàn Liệt trực tiếp liền ôm di động, nằm lên trên giường nhìn sườn mặt của Dung Tự, khóe miệng ngây ngô mà dương lên.


Đẹp, đẹp, thật là đẹp mắt......


Làm sao có thể đẹp như vậy chứ?


Đều do bọn họ trước đó không chú ý tới diện mạo của Dung Tự, bằng không khả năng sẽ không đưa ra trò đùa dai như vậy?


Nghĩ vậy, Hàn Liệt ôm di động đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt phiền muộn.


Rõ ràng Vân Hàng cũng nói không tham gia, ai biết hiện tại Dung Tự thế nhưng cùng cậu ấy quan hệ tốt nhất, lần trước hai người còn cùng nhau bị nhốt tại sân bóng rổ đâu, ngày đó buổi tối hắn không chú ý, Vân Hàng sẽ không đối với cô làm cái gì đi! Ahhh!


Còn có A Nhượng, lớn lên đẹp như vậy, ở trong trường học là một người được hoan nghênh nhất, còn thông minh như vậy, nếu là cậu ấy thật sự ôn nhu với Dung Tự, chính mình chẳng phải là một chút phần thắng cũng không có.


Thiên Hữu...... Ặc, Thiên Hữu thì thôi, cậu ấy tự lo cho bản thân là được!


Mình thật là đầu óc heo a, phía trước như thế nào sẽ nhớ tới một trò đùa dai như vậy, sớm biết rằng hắn liền không đề xuất kiến nghị chết tiệt này, hiện tại muốn tranh cùng Vân Hàng còn có A Nhượng, a, thật phiền a!


Hàn Liệt ôm di động lại ngã xuống, sau đó nhìn sườn mặt của Dung Tự nghiêm túc làm bài, nhất thời cũng không biết hắn nghĩ như thế nào, thế nhưng thật cẩn thận mà ở để sát vào di động nhẹ nhàng hôn một cái, ngay sau đó cả người đều cảm thấy mỹ mãn lên.


Ngủ ngon, Dung Dung!


Mà hai anh em Lục gia sau khi xem hoàn chỉnh cái phát sóng trực tiếp, Lục Thiên Hữu cảm thán, "Nguyên lai cô ấy xinh đẹp như vậy a! Nhìn như này, chúng ta liền tính cùng cô ấy kết giao giống như cũng không có hại a! Cô ấy thành tích còn tốt như vậy, em hiện tại đề vật lý giải đều chính xác, tiếng Anh cũng nhớ không ít từ đơn, anh, anh nói em nghiêm túc theo đuổi cô ấy, sau đó thành công, cô ấy dạy bổ túc cho em có phải không cần tiền hay không, sau đó em nói không chừng cũng có thể thi được top 10 toàn trường đâu, đến lúc đó ba mẹ khẳng định cao hứng không chịu được. Em mấy ngày hôm trước nghe bác Lục nói, ba mẹ thực thích Dung Tự đâu, cảm thấy cô ấy là cô bé đặc biệt tốt. Bằng không, anh theo đuổi đi, anh phần thắng khẳng định lớn hơn chút so với em, hai người bọn anh hiện tại đều là bạn tốt, đúng hay không? Về sau cô ấy thành chị dâu em, vẫn là có thể dạy thêm cho em, đến lúc đó em nói không chừng là trong bốn người chúng ta thi tốt nhất, em cũng có thể cùng anh còn có A Nhượng cùng nhau cười nhạo A Liệt, ha ha."


Cũng không biết Dung Tự là như thế nào cấp Lục Thiên Hữu tẩy não, thế nhưng làm cậu ta hiện tại há mồm ngậm miệng đều là học bổ túc học bù linh tinh, thậm chí ba câu nói không rời thi cử.


Lục Vân Hàng có chút kỳ lạ mà nhìn về phía em trai bây giờ đang đầy mặt hưng phấn, không khỏi liền đối với Dung Tự càng thêm tò mò.


Phải biết rằng em trai này của hắn trước đó chính là đối với cái gì cũng không có hứng thú, bởi vì thân thể kém, hơn nữa khi còn nhỏ bị hắn cười nhạo đủ kiểu, hiện tại thế nhưng đối với học tập cảm thấy hứng thú, nghĩ đến cha mẹ hắn sở dĩ cao hứng, cũng là vì em trai hiện tại thật sự rất vui vẻ đi!


Lục Vân Hàng nhìn Lục Thiên Hữu nói được vui vẻ, không tự giác mà cũng cong lên khóe miệng theo.


Quả thật, bây giờ Dung Tự trở nên xinh đẹp, thập phần hấp dẫn lực chú ý của con người, nhưng hắn cảm thấy vẫn là ngày đó buổi tối giữ sân bóng rổ, khóc lóc nói với hắn muốn cùng hắn làm tốt bạn bè, Dung Tự càng xinh đẹp một chút.


Lục Vân Hàng nghĩ như thế, lại đắm chìm bên trong bóng rổ.


Mà Tiêu Nhượng gắt gao nhìn chằm chằm sườn mặt của Dung Tự, môi hơi chút mím chặt.


Là người hay quỷ cũng được, hắn sớm hay muộn đều sẽ làm cho ra lẽ!


Dung Tự hoàn toàn đắm chìm ở trong biển đề, cũng không biết cái nhìn của mọi người đối với cô, nhưng đối với diện mạo bây giờ cô cũng là vừa lòng, không phải nói cô có bao nhiêu không thích bộ dáng phía trước, chỉ là một cái diện mạo đẹp đối với cô mà nói thật ra là quá nhanh và tiện.


Không sai biệt lắm tới 12 giờ, Dung Tự rốt cuộc làm xong mấy bài thi, lúc này mới đẩy ra cửa sổ, gặp lúc gió đêm thổi, ngay lập tức vào buồng vệ sinh rửa mặt xong, trở về ngủ.


Ngày hôm sau 7 giờ Dung Tự đúng giờ rời giường, vừa ra khỏi cửa liền phát hiện Hàn Liệt thế nhưng đã đứng ở bên ngoài ký túc xá chờ cô.


Còn đi theo cô đến nhà ăn, sau đó đi thư viện.


Trong lúc các loại làm bộ không thèm để ý mà bắt lấy tay cô, chạm vào cánh tay cô, mỗi lần Dung Tự quay đầu xem qua, cậu ta cũng làm bộ dáng chuyện gì cũng chưa phát sinh.


Làm cho Dung Tự quả thực dở khóc dở cười!


Bởi vì bài ôn tập quá nhiều, Dung Tự cũng không có tâm tư cùng cậu ta cãi cọ, mặc kệ đối phương làm cái gì mờ ám, cô đều trước sau lù lù bất động, một lòng chỉ vì học tập, mặc kệ Hàn Liệt hỏi cô cái gì, cô đều dùng à, được, ừ, phải không từ ngữ chờ đợi để trả lời, này còn chưa tính.


Còn lôi kéo cô, tỷ như buổi tối cùng mình đi ra ngoài ăn cơm được không? Cô đều có thể chuẩn xác tránh đi, trực tiếp cự tuyệt nói không được, dưới tay viết một bài thi lại một bài thi, xem hết đề sai này đến đề sai khác, làm Hàn Liệt phát hỏa cũng không biết nên phát như thế nào, cuối cùng tức giận đến mức cậu ta đành phải rời đi thư viện chán nản, đi sân bóng rổ tìm Lục Vân Hàng, kết quả trực tiếp bị đối phương ngược một trận, muốn khóc cũng không có chỗ khóc.


Dyng Tự hoàn thành công việc xong lúc này mới phát hiện Hàn Liệt nguyên lai ngồi ở đối diện mình sớm đã không thấy, cô cũng không để bụng, đi nhà ăn ăn cơm liền trực tiếp trở về ký túc xá, toàn bộ buổi tối mặc kệ người ta ở phía dưới cửa sổ của cô kêu như thế nào, gõ cửa phòng cô như thế nào, cô đều làm bộ cái gì cũng không nghe được, kết quả ngày hôm sau ngay tại cửa ký túc xá thấy Hàn Liệt đầy mặt oán niệm.


"Mình tối hôm qua kêu cậu cậu như thế nào không để ý tới mình?"


"Có sao? Kêu cậu ôn tập toán học thế nào? Hôm nay phải thi......"


"Cái gì? Hôm nay phải thi? Thi toán? Như thế nào không ai cùng mình nói? Mình còn hẹn bạn tốt cùng đi trượt băng, chuẩn bị kêu cậu này!"


Nghe vậy, Dung Tự mỉm cười, lúc này mới rõ vì sao trước đó trên phiếu điểm của Hàn Liệt thường xuyên tồn tại 0 điểm, cũng không để ý tới cậu ta, trực tiếp liền đi trường thi.


Trong khi thi bốn ngày, Dung Tự ở trong tiếng kêu rên của mọi người thành thạo mà hoàn thành tất cả bài thi, cảm giác lúc ra bài thi giống như đều rất đơn giản, chủ yếu là cô dường như ở từng chỗ thi đều ôn tập tới, Dung Tự kỳ thật cảm thấy loại cảm giác thành tựu này cũng rất tuyệt vời?


Loại cảm giác tôi chính là đệ nhất, tôi chính là No.1 này, thậm chí so với cảm giác khiêu khích đàn ông còn muốn kích thích hơn, khó trách trước đó nguyên chủ liền tính là bị người xa lánh như thế nào, cũng trước sau không có hoài nghi qua chính mình, chính là loại đứng ở đỉnh phong kiêu ngạo mới luôn chống đỡ cô ấy, sau lại cảm tình thất bại, loại cảm giác chống đỡ này cũng biến mất theo, khó trách cô ấy trong nhất thời có chút luẩn quẩn trong lòng, lúc này Dung Tự mới triệt triệt để để mà hiểu cảm giác của đối phương.


Thi xong, Dung Tự ngay lập tức trở lại trong phòng ngủ suốt một buổi trưa cộng thêm cả đêm, hơn nữa trực tiếp che chắn âm thanh của loa khuếch đại kêu cô ở dưới lầu, khua chiêng gõ trống, kèn xe hơi, thậm chí là khàn cả giọng kêu gọi.


Dung Tự trong lỗ tai nhét nút bịt tai, trước sau đều ngủ ngon lành.


Kết quả sáng sớm hôm sau trực tiếp ngủ tớ 9 giờ sáng, sau khi tỉnh ngủ, Dung Tự cũng cảm thấy bản thân có chút chột dạ, người cũng không phải rất thanh tỉnh.


Chờ cô xuống lầu, lại thấy Hàn Liệt, Tiêu Nhượng bốn người đều đã đứng ở dưới ký túc xá chờ cô, Tiêu Nhượng, hai anh em Lục gia còn tốt, Hàn Liệt trực tiếp một đôi mắt xanh đen oán niệm mà nhìn cô.


Dung Tự đi xuống cầu thang thấy bốn người trước mặt, đầu tiên là sửng sốt một cái, ngay sau đó vẫy vẫy tay, "Buổi sáng tốt lành."


Nói xong quay đầu hướng nhà ăn đi đến, chiều ngày hôm qua ngủ sớm, cô cơm chiều căn bản là không ăn, thì ngủ rồi, ngủ đến đầu óc bây giờ đều không quá thanh tỉnh.


Vừa thấy Dung Tự không mặn không nhạt mà nói câu buổi sáng tốt lành liền thẳng đến nhà ăn mà đi, Hàn Liệt chỉ cảm thấy chính mình đã chịu một vạn điểm thương tổn.


Tối hôm qua bọn họ nghĩ thi cử kết thúc Dung Tự khẳng định có thời gian, cho nên bọn họ đặt phòng xong, chuẩn bị mang Dung Tự đi ra ngoài chơi, kết quả bốn người ở dưới lầu cô từ sáu giờ trực tiếp lăn lộn đến bảy giờ rưỡi, đối phương đều trước sau không có một chút phản ứng, gần như các loại biện pháp đều thử qua, thậm chí ngay cả A Nhượng đều bị hắn buộc dùng âm thanh loa khuếch đại rống lên, Dung Tự cũng không có một chút phản ứng, sau đó A Nhượng liền đi rồi, Thiên Hữu cũng bởi vì thân thể không tốt tại Vân Hàng dẫn dắt rời đi, liền thừa hắn một người lại lăn lộn tới tám giờ rưỡi, ngay cả bác gái quản lý ký túc xá cũng ra mắng, Dung Tự vẫn là không có một chút phản ứng.


Hắn cũng không mặt mũi trở về, ngay tại bên trong xe ngủ cả đêm, không đúng, phải nói là bị tội cả đêm, buổi sáng 8 giờ dậy liền gọi điện thoại cho ba người A Nhượng bọn họ, kết quả ba người bọn họ đều đã tới, Dung Tự lúc này mới còn buồn ngủ mà xuống lầu.


Đây là ngủ như chết đi? Đây là ngủ như chết đi?


Đợi cô cả đêm lại đến sáng sớm, bốn đại soái ca, liền mắt trông mong mà đợi cô lâu như vậy, kết quả liền chờ tới một câu buổi sáng tốt lành, thậm chí mị lực của nhà ăn đều lớn hơn so với bọn hắn.


Hàn Liệt hoàn toàn phẫn nộ tột đỉnh, một bước dài liền vọt tới bên người Dung Tự, liền kéo lấy cánh tay của cô, lại không nghĩ đối phương mơ mơ màng màng mà quay đầu lại, "Cậu ăn bữa sáng không? Không ăn tôi mời cậu a......"


"Ặc......"


"Tôi biết nhà ăn có súp rất ngon, đi không?"


Nói xong liền chủ động kéo ống tay áo của Hàn Liệt, "Đi thôi!"


"Tôi xem sắc mặt cậu không tốt lắm, tối hôm qua không ngủ ngon sao? Có phải thi không tốt hay không? Không sao, lần sau lúc tôi dạy thêm cho bạn học Lục Thiên Hữu cậu cũng đến đi, một giờ một trăm đồng, nhưng niệm tình lần trước cậu mời tôi ăn cơm, tôi liền thu cậu tám mươi đồng, tôi dạy thêm chính là rất có tính nhằm vào, không tin cậu lần này thì nhìn kỹ, bạn học Lục Thiên Hữu thành tích tuyệt đối có thể lên một bậc thang......"


"Hả, ừ? Phải không?"


Hàn Liệt bị đối phương chủ động lôi kéo cũng đã bắt đầu có chút mặt đỏ tới mang tai, mặt sau Dung Tự đề cử cậu ta thế nhưng cũng nghe đi vào, lại nói cậu ta thật sự chưa ăn sáng......


Tiêu Nhượng, Lục Thiên Hữu, Lục Vân Hàng nhìn hai người này tựa như bán Amway* ( là một công ty sản phẩm chăm sóc gia đình ) giống nhau, cách bọn họ dần dần đi xa, trong nhất thời lại có chút vô ngữ cứng họng.


"Anh, em cảm thấy Dung Dung thật là lợi hại...... A Liệt tức giận như vậy, cô ấy nói hai câu ngay lập tức tách ra đề tài, hơn nữa còn lại kéo thêm một khách vào lớp bổ túc của mình, anh, cô ấy kỳ thật thật sự đối với chúng ta không thú vị đúng không? Cô ấy chính là muốn dạy bù cho chúng ta......"


Nói như vậy, vẻ mặt Lục Thiên Hữu thê lương mà nhìn về phía Lục Vân Hàng bên cạnh.


"Anh...... Anh không biết......" Lục Vân Hàng cũng có chút khó hiểu.


"Nhàm chán!"


Tiêu Nhượng than một tiếng, vẫy vẫy tay liền đi trở về, "Cùng A Liệt ngu ngốc kia nói một tiếng, tôi đi về trước, về sau loại chuyện này đừng gọi tôi, buổi tối chuyện vũ hội các cậu tận lực đem nữ nhân đó gọi tới, tôi đi về trước!"


"Được."


Hai anh em Lục gia liếc mắt nhìn nhau một cái, cũng đi nhà ăn theo, sau đó liền thấy Dung Tự an tĩnh ăn cơm, cùng Hàn Liệt vừa ăn vừa khen, ngay cả đôi mắt vui vẻ mà nheo lại.


"Này, cậu nói đúng nha, loại súp này hương vị thật sự rất ngon, lần sau mình còn tới bên này thử một lần, không được, hai ngày nữa mình gọi đầu bếp nhà mình lại đây học, Dung Dung cậu ăn nhiều một chút, thi khẳng định rất vất vả......"


"Cám ơn."


Dung Tự mỉm cười, quay đầu liền thấy hai anh em Lục gia đứng ở phía sau hai người, lập tức vui vẻ mà tiếp đón bọn họ lại đây, nghe bọn họ nói buổi tối kỷ niệm ngày thành lập trường xong, cho rằng Dung Tự sẽ cự tuyệt ba người, lại phát hiện đối phương thế nhưng gật đầu.


"Mình đây buổi chiều liền mang cậu đi ra ngoài làm tạo hình!"


Hàn Liệt lập tức nói.


"Không cần, cậu lần trước không phải tặng tôi một kiện sao? Tôi đã giặt sạch sẽ......"


"Đó cũng là mặc rồi."


"Mặc rồi thì không thể mặc sao?"


"Cũng không phải, thôi, buổi tối lại nói......"


Kết quả buổi tối, Dung Tự liền thu được ba chiếc váy, phân biệt đến từ Hàn Liệt, Tiêu Nhượng, Lục Thiên Hữu.


Lam, hồng, đen.


Dựa theo ánh mắt cô tới xem, cô thích nhất chiếc váy màu đen mà Tiêu Nhượng đưa cho cô, sau đó không hề nghĩ ngợi mà chọn nó.


Dù sao cô thích liền được, cái khác mặc kệ.


Chờ thay đổi quần áo, xõa tóc đi ra ký túc xá Dung Tự trực tiếp liền thấy ba người đưa váy cho cô đứng ở bên ngoài lầu, Lục Vân Hàng không ở, không biết cậu ta đi địa phương nào.


Mà ba người thấy được cô lựa chọn, Tiêu Nhượng mặt không biểu tình, Lục Thiên Hữu có chút thất vọng, Hàn Liệt trực tiếp tức giận xoay người đi ra ngoài.


Ngay sau đó, Tiêu Nhượng cũng tiến vào theo, cuối cùng thế nhưng chỉ còn lại có một mình Lục Thiên Hữu bồi cô đi vào đại lễ đường của trường học.


Tới nơi đó, Lục Vân Hàng đã ở trên chỗ ngồi đang chờ bọn họ, tiết mục bất quá vừa mới bắt đầu.


Bởi vì cô lựa chọn váy màu đen, Hàn Liệt trực tiếp tính tình trẻ con mà đi một chỗ khác ngồi, cùng nữ sinh dáng dấp mỹ lệ ngồi bên cạnh không biết đang nói chuyện gì, tiếng cười vô cùng lớn.


Mà Lục Thiên Hữu trực tiếp liền cùng anh cậu ta ngồi cùng nhau, cuối cùng còn sót lại Tiêu Nhượng cùng Dung Tự ngồi ở cùng nhau.


Vô số người quay đầu lại nhìn hai người ngồi ở cùng nhau, mặt nam nhân không biểu tình, khuôn mặt tinh xảo, nữ sinh cười khẽ, đồng dạng thận trọng có lễ.


Nhìn qua lại xứng đôi như vậy, tức giận đến mức Hàn Liệt trừng mắt nhìn hai người một cái, một hơi rót hết một lọ nước có ga, liền đi ra ngoài.


Thấy Hàn Liệt rời đi Tiêu Nhượng cùng Dung Tự ai cũng không có để ý.


"A Liệt đối với cô như vậy, cô hiện tại có phải rất có cảm giác thành tựu hay không?"


"Tôi còn tưởng rằng thái độ của cô kiêu ngạo căn bản sẽ không tiếp thu đồ của chúng tôi đâu? Hiện tại xem ra cũng bất quá như thế!"


Nghe vậy, Dung Tự quay đầu, nhíu mày nhìn cậu ta một cái.


"Cậu đang nói chuyện với tôi?"


"Bằng không cô nghĩ sao?"


"Bạn học Hàn Liệt như vậy, tôi vì cái gì phải có cảm giác thành tựu? Các cậu đưa lễ vật cho tôi, tôi lại tại sao không thể nhận? Tôi không hiểu rõ lời cậu nói, cậu nếu như không muốn tôi nhận lễ vật của cậu, cậu đại khái có thể không đưa cho tôi, hiện tại tôi nhận rồi, cậu lại chê tôi không đủ kiêu ngạo, tôi không hiểu suy nghĩ của cậu lắm! Không bằng cậu hiện tại suy nghĩ cái gì, một hơi nói cho tôi được không? Hai người chúng ta ngay cả bạn bè cũng không phải, tôi cũng không muốn cùng cậu chơi đoán mò gì đó. Còn có, từ lúc bắt đầu cậu giống như không quá thích tôi, thậm