Công Lược Cặn Bã Ấy

Chương60: Vườn trường trò đùa dai (xong)



Edit: MoTuLinh


????????????????????


Dung Tự thiếu chút nữa bị cậu ta làm cho hoảng sợ, bên kia lão quản gia vẫn luôn ở cửa dòm dáo dác vừa thấy Lục Thiên Hữu ngã trên mặt đất, ngay lập tức thiếu gia thiếu gia mà vọt lại đây, còn gọi Dung Tự hỗ trợ cùng nhau đem cậu ta nâng vào phòng, tòa biệt thự Lục gia này xem như rời xa Lục gia tổ trạch, chuyên mua tới cho hai anh em Lục Thiên Hữu cùng Lục Vân Hàng ở.


Xem như...... Một loại hình thức lưu đày khác, hoặc là bảo hộ đi.


Đúng vậy, hai anh em Lục gia đều không phải gia chủ Lục gia hiện tại sinh ra, chuẩn xác mà nói hai người bọn họ là con của em trai gia chủ Lục gia, nói cách khác hai bên là quan hệ bác cháu.


Nhiều năm trước chợt tới một trận nổ mạnh, con trai nhỏ Lục gia bị nổ chết, con dâu cả Lục gia cũng ở trên giường bệnh nằm hai năm mới hoàn toàn hồi phục, lại vĩnh viễn mất đi khả năng sinh dục, một nhà của anh cả Lục gia suy đi nghĩ lại liền đem hai đứa con của em trai nhà mình nhận nuôi, lúc ấy Lục Vân Hàng cùng Lục Thiên Hữu tuổi đã không nhỏ, đi theo người mẹ không đáng tin cậy của mình cũng đã qua một đoạn thời gian.


Mà quyết định nhận nuôi này hầu như bị mọi người ở Lục gia phản đối, phải biết rằng mẹ của hai người Lục Vân Hàng sau khi chồng của mình chết, không thể không nói, đều luôn sống mơ mơ màng màng, thời trẻ có thể gả vào hào môn hoàn toàn là mở ra hình thức cô bé lọ lem, nếu không phải khuôn mặt đó, chỉ sợ hiện tại còn không biết ở cái xó xỉnh nào bán khoai lang đâu!


Hiện giờ chồng đã chết, mất chỗ dựa mẹ Lục liền bị người khác dụ dỗ, làm rất nhiều việc sai, thậm chí khiến người đều hoài nghi huyết mạch của Lục Vân Hàng cùng Lục Thiên Hữu.


Rốt cuộc Lục gia to như vậy, thật sự phải đưa cho hai tên oắt con lai lịch không rõ chấp chưởng, ai cũng không cam lòng, nhưng chính là sau này thật sự làm giám định, không có bất luận vấn đề gì, loại lời đồn này vẫn luôn không dừng được.


Cho nên Lục Vân Hàng cùng Lục Thiên Hữu đành phải ở tại bên trong biệt thự này, vào đây ở chính là ở tới bây giờ, cha mẹ trên danh nghĩa, trên thực tế bác trai bác gái tuy rằng rất đau bọn họ, nhưng bởi vì công tác bận rộn, thường xuyên không ở nhà, nhưng sẽ thường cùng bọn họ điện thoại video, liên lạc cảm tình.


"...... Phu nhân thường nói, Lục gia này sớm hay muộn đều phải giao cho đại thiếu gia, chuyện nhiều năm trước bị người xóa quá mức sạch sẽ, nhưng hiện tại ai muốn từ trong tay Vân Hàng thiếu gia đoạt đồ vật, cần phải bước qua xác của hai người bọn họ. Chính là nữ nhân đó cách mười ngày nửa tháng thì sẽ tới một lần, cũng không làm gì khác, chính là đòi tiền, làm người ghê tởm, cơ hồ mỗi lần tiểu thiếu gia đều sẽ bị đối phương làm tức giận đến té xỉu, nhưng luôn không cho tôi cùng đại thiếu gia nói, cho đến bây giờ, đại thiếu gia cũng chưa thấy qua mẹ cậu ấy mấy lần...... Haiz...... Dung tiểu thư, cô ở chỗ này trước ngồi bồi một hồi, tôi đã kêu bảo mẫu nấu thuốc, hẳn là rất mau, tôi nhìn thấy thiếu gia vẫn luôn giữ chặt quần áo cô, cô tạm thời trước bồi cậu ấy, a."


Đúng vậy, sau khi giúp lão quản gia đem Lục Thiên Hữu đưa lên giường, ống tay áo của Dung Tự vẫn luôn bị đối phương nắm gắt gao, mấu chốt đối phương còn luôn kêu anh, anh.


Dù sao trở về cũng là phiền lòng, Dung Tự nghĩ một chút vẫn là chuẩn bị ở chỗ này tạm thời ngồi trong chốc lát.


Liền tùy ý lấy một quyển sách đầu giường xem, xem không bao lâu, lão quản gia liền vội vàng xông lên, trong tay bưng cái chén tản ra hương vị nồng đậm không phải thuốc đông y, còn có thể là cái gì.


Đúng vậy, loại chứng bệnh sinh ra đã yếu ớt, vẫn là dùng thuốc đông y điều dưỡng tương đối đáng tin cậy.


Cơ hồ là trong nháy mắt hương vị ở trong phòng truyền đến người, Lục Thiên Hữu liền mơ mơ màng màng mở hai mắt, sau đó Dung Tự liền nghe được cậu ta lãnh đạm nói, "Lấy đi, tôi không uống."


"Này, thiếu gia, này......"


Vẻ mặt lão quản gia khó xử, Dung Tự nhìn sườn mặt lạnh lùng của Lục Thiên Hữu, lại nhìn bọ dạng khó xử của lão quản gia, sựng lại, liền cười nhận lấy thuốc, "Đưa cháu đi......"


Ai biết lão quản gia không chỉ đưa cô một chén thuốc đông y, còn thuận tay đưa cô một túi đường.


Dung Tự buồn cười nhìn túi đường đó, bưng chén thuốc, nó bắt đầu nguội dần, chờ nguội không sai biệt lắm, mới múc một muỗng, "Được rồi, đừng nóng giận, bằng không...... Lần sau bố trí bài tập cho cậu ít lại?"


Nghe vậy, Lục Thiên Hữu quay đầu, "Cùng bài tập có cái gì......"


Lời còn chưa nói xong, Dung Tự một muỗng thuốc liền đưa đến trong miệng cậu ta.


"Vậy thì ngoan......"


Cô cười nói.


Lục Thiên Hữu ngơ ngẩn mà nhìn Dung Tự cười tủm tỉm, hồi lâu mới lẩm bẩm nói, "Cậu làm sao như vậy......"


Lời còn chưa nói xong, lại một muỗng thuốc đưa tới, lại sau đó Dung Tự liền cầm chén thuốc đưa tới trong tay cậu ta, "Được rồi, cậu cũng không phải con nít, tự mình uống!"


"Vậy còn cậu?"


"Tôi phải đi về......"


"Cậu không ở lại?"


"Ở lại cái gì?"


"Có thể...... Có thể tán gẫu với mình một chút......"


"Nói cái gì? Hửm...... Nữ nhân vừa rồi thật là mẹ cậu?"


Dung Tự vừa thốt lên xong, Lục Thiên Hữu liền trầm mặc xuống, sau đó không mùi vị mà uống thuốc của mình, hồi lâu mới ừ một tiếng, "Khi còn nhỏ, mình cùng anh vẫn luôn cùng bà ở cùng một chỗ, bà rất không thích chúng mình, đặc biệt là mình, bởi vì thân thể mình không tốt, ba ngày hai bữa phát sốt, bà rất không kiên nhẫn, vừa nghe mình khóc liền muốn phát hỏa, sau này mình cùng anh tới nơi này, cùng bà thấy được liền ít đi, mỗi lần gặp mặt cơ bản đều là đòi tiền......"


Càng nói thanh âm Lục Thiên Hữu càng thấp, Dung Tự cũng không có tâm tư tiếp tục hỏi.


"Còn cậu thì sao?" Một lát sau, Lục Thiên Hữu ngẩng đầu nhìn về phía Dung Tự, hỏi ngược lại.


"Tôi cái gì?"


"Mình biết cậu là từ trong núi tới, mặt khác cái gì cũng không biết, liền như vậy...... Ngại quá, Dung Dung, mình hiện tại chính thức cùng cậu xin lỗi, vì sự xấu xa của mình còn không có hảo ý cùng cậu xin lỗi, hy vọng có thể được cậu tha thứ."


Nghe cậu ta nói như vậy, Dung Tự mỉm cười, chưa nói tha thứ, cũng chưa nói không tha thứ.


Hai người trực tiếp trầm mặc nửa ngày, ngay tại Lục Thiên Hữu dự định lại lần nữa mở miệng.


"Em trai!"


Nghe được thanh âm này, hai người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn qua, người tới mồ hôi đầy đầu không phải Lục Vân Hàng còn có thể là ai.


"Anh!"


"Em có việc gì không? Có nặng lắm không? Uống thuốc chưa? Như thế nào êm đẹp lại té xỉu?"


"Không có việc gì, không có việc gì, anh không cần lo lắng, Dung Dung đã đút em uống thuốc rồi!"


"Cám ơn......" Lục Vân Hàng quay đầu phức tạp nhìn Dung Tự một cái.


"Nếu cậu đã trở lại, tôi liền đi về trước."


"Tôi, tôi đưa cậu......"


"Không cần, tôi hiện tại còn không muốn cùng cậu chung sống trong một cái không gian."


"Vậy cậu trên đường cẩn thận."


"Được."


"Hai ngày này...... A Nhượng bên kia nói không chừng sẽ có động tác, tôi bên này, bởi vì chúng ta nháo quá lớn, Lục gia bên kia xảy ra vấn đề, tôi qua mấy ngày hẳn là phải đi vào quân đội đi."


Nghe Lục Vân Hàng nói như vậy Dung Tự không tự giác mà hồi tưởng chuyện lão quản gia nói trước đó, xem ra những người khác của Lục gia bắt đầu xuống tay bức bách, muốn tiếp quản Lục gia, Lục Vân Hàng đi quân đội đây là chuyện vô pháp sửa đổi.


"Thuận buồm xuôi gió."


"Tôi...... Tôi rời đi ngày đó cậu có thể đến tiễn tôi được không?"


Lục Vân Hàng do dự, vẫn là nhìn về phía bóng dáng Dung Tự hỏi như vậy.


Nghe vậy, Dung Tự cũng không có ý trả lời, nhấc chân đi ra ngoài.


Nhìn Dung Tự rời đi Lục Vân Hàng suy sụp tinh thần cười một tiếng, trong đầu lại không tự chủ được nhớ lại đêm mưa ngày đó, một màn hắn bỏ qua tay Dung Tự, mấy ngày qua, bên trong đầu hắn kiểu gì cũng lặp đi lặp lại động tác này, hắn có đôi khi cũng suy nghĩ, chính mình ngày đó nếu là nắm chặt tay Dung Tự như vậy hiện tại sẽ thế nào?


Chính là, như hắn bây giờ, đơn giản là A Liệt xảy ra chuyện, A Nhượng bên kia lại nhanh chân hơn bức bách, hắn
không thể không tiến quân đội, hiện tại hắn có tư cách gì mà bảo hộ được Dung Dung đâu?


Kỳ thật như vậy cũng tốt, đúng không? Như vậy cũng tốt......


Ý niệm của Lục Vân Hàng còn chưa kết thúc, tay bỗng nhiên được bao phủ bởi hơi ấm, cúi đầu vừa lúc liền thấy khuôn mặt tái nhợt của Lục Thiên Hữu, "Anh yên tâm, sau khi anh đi quân đội, Dung Dung em sẽ luôn che chở cô ấy, tuyệt đối không làm cho cô ấy xảy ra chuyện gì, cũng khẳng định sẽ không làm A Liệt còn có A Nhượng cướp đi, mỗi tuần em đều sẽ kêu cô ấy lại đây dạy bù cho em, anh yên tâm, cảm giác của cô ấy bây giờ đối với em cũng không tệ lắm, đừng lo lắng......"


"Tiểu Hữu, chỉ cần em có thể chiếu cố bản thân thật tốt, không bao giờ sinh bệnh, anh sẽ không lo lắng, chuyện của Dung Dung, thuận theo tự nhiên đi......" Lục Vân Hàng sờ đầu nhỏ của em trai nhà mình, lại căn bản không thấy nhất định phải được trong mắt Lục Thiên Hữu.


Chỉ là tất cả mọi người không có đoán trước chính là, trước hết rời đi thế nhưng là Hàn Liệt.


Nguyên lai chuyện phát sóng trực tiếp rốt cuộc nháo tới phụ huynh nơi đó, kỳ thật cũng lừa không được bao lâu, lúc này chuyện Hàn Liệt vì một bạn nữ vào bệnh viện ở Hàn gia xem ra đây chính là việc lớn, càng đừng nói nữ sinh đó còn cùng Tiêu Nhượng, thậm chí là hai anh em Lục gia, dây dây dưa dưa, thật không rõ ràng, một lần liền liên lụy đến người của ba nhà, thủ đoạn của cô gái này có bao nhiêu cao siêu, vẫn là người trong núi tới, tâm này có bao nhiêu lớn.


Cô Hàn ngồi ở trước mặt Hàn Liệt lải nhải đắp nặn hình tượng Dung Tự tâm cơ thâm trầm, không dễ đối phó, Hàn Liệt không giữ vững liền nói thẳng ra phát sóng trưc tiếp, một câu như vậy nhưng trấn trụ rất nhiều người, tại hiểu biết cái gọi là phát sóng trực tiếp là chuyện gì đang diễn ra, Hàn Liệt ốm đau trên giường thiếu chút nữa bị Hàn phụ đánh cho tàn phế, cuối cùng suốt đêm đưa đến ông nội Hàn bên kia, dù sao lớp 12 cũng không cần trở lại.


Tiểu cô nương người ta không phải người à, bị chúng mày trêu đùa như vậy, nếu là tâm lý hơi chút không vững, hiện tại đã đi tìm chết, người ta cũng là cha sinh mẹ dưỡng, xứng đáng bị tụi bây chơi như vậy? Thằng nhãi ranh này không đánh không được, không giáo dục không được, hiện tại còn đối với cô nương người ta trơ trẽn đem mặt dán lên, thật là vô sỉ không biết xấu hổ, Hàn gia của họ khi nào xuất hiện đồ vật quỷ quái như vậy? Dù sao nếu không thay đổi, thì cả đời bồi ông nội ở vùng ngoại thành!


Tình yêu, mày biết tình yêu chó má gì! Trước cho nó học được tôn trọng!


Cho nên Dung Tự đang nhìn thấy cha Hàn Liệt ngồi ở trước mặt mình xin lỗi, nhất thời lại có chút sửng sốt.


Nhìn vẻ mặt nghiêm rúc của nam nhân trước mặt, lại nhìn lễ vật tinh mỹ ông mang đến, cuối cùng mỉm cười, "Không có việc gì, chú, không sao, con đã hết tức giận, bọn họ cũng chỉ là chơi trò đùa dai cho vui, con tuy rằng bị chút ảnh hưởng, nhưng hiện tại đã tự mình điều chỉnh lại, chú xin lỗi con tiếp nhận rồi, nhưng lễ vật chú vẫn là mang về đi, con một hồi phải đi thư viện, liền không cùng chú ngồi ở chỗ này, tạm biệt chú."


Nói xong, Dung Tự liền đi ra ngoài, nhưng thật ra cha Hàn đứng ở phía sau híp mắt đánh giá bóng dáng Dung Tự, "Tiểu cô nương là không tồi, tiểu tử thúi vẫn là có chút ánh mắt, chậc chậc."


Uớc chừng lại qua thêm một tuần, Lục Vân Hàng cũng tới nông nỗi không thể không rời đi, quân đội bên kia thúc giục rất gấp.


"Anh, anh trên đường cẩn thận, tới bên kia có thời gian thì phải gọi điện thoại cho em biết không?"


"Được, anh của em cũng không phải con nít......"


Nhìn đáy mắt Lục Vân Hàng nôn nóng, Lục Thiên Hữu cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng lúc hắn chuẩn bị mở miệng an ủi, Lục Vân Hàng bỗng nhiên giống như gió từ bên người hắn quét đi qua.


Dung Tự đứng ở trong một góc, nhìn vẻ mặt kinh hỉ của Lục Vân Hàng đứng ở trước mặt cô, hơi có chút vô ngữ, không nghĩ tới đều ở chỗ này, ngay cả mặt cũng chưa lộ, người này rốt cuộc là như thế nào phát hiện?


Còn chưa nghĩ xong, cả người đã bị Lục Vân Hàng đột nhiên bỏ vào trong ngực, "Cậu...... Có thể tới, tôi rất vui vẻ, thật sự rất vui vẻ......"


"Dung Tự...... Cậu có thể cho tôi một chút thời gian hay không? Một chút được rồi. Hiện tại tôi còn quá mức ấu trĩ, tôi sẽ dùng thời gian ngắn nhất làm bản thân thành thục lên, làm bản thân trở nên không do dự không quyết đoán, trở nên có thể dựa vào, nếu có thể, đến lúc đó cậu còn có thể lại cho tôi một cơ hội nữa hay không, một lần được rồi......"


Bởi vì bị đối phương ôm thật chặt, lỗ tai kề sát lồng ngực đối phương , nghe thanh âm hắn giống như là từ ngực vọng ra.


Thấy Dung Tự không có trả lời, Lục Vân Hàng mỉm cười chua xót, nhưng ngay sau đó sắc mặt chấn định, mặc kệ đối phương đáp ứng không đáp ứng cũng được, hắn thích Dung Tự, đặc biệt thích, giống như là nghiện độc dược, một chốc một lát căn bản là cai không xong, mặc kệ đối phương nghĩ như thế nào cũng được, hắn chỉ cần kiên định ý nghĩ của chính mình thì được rồi.


Ngay sau đó Lục Vân Hàng chậm rãi buông lỏng tay ra, nghiêm túc mà nhìn Dung Tự một cái, bỗng nhiên liền cười, hoàn toàn bất đồng với bộ dáng ôn hòa như ánh mặt trời trước đó, tươi cười mang theo tràn đầy tự tin cùng nghiêm túc.


"Bảo trọng."


"Cậu cũng vậy......" Dung Tự lúc này mới có câu nói đầu tiên của cô.


Lục Vân Hàng đi rồi.


Lục Thiên Hữu đi đến bên người Dung Tự, vừa định mở miệng nói cám ơn Dung Tự hôm nay có thể tới, ai ngờ giây tiếp theo liền thấy đối phương ngẩng đầu nhìn về phía trước, dừng bước chân.


Theo ánh mắt đối phương xem đi qua, trực tiếp liền thấy Tiêu Nhượng đứng ở cách đó không xa, mỉm cười nhìn cô, vừa thấy hai người bọn họ ngừng lại, ngay lập tức tiến lên.


"Liền biết cậu sẽ đến, thế nào? Cùng đi ngồi với tôi một chút?"


Nghe cậu ta nói như vậy, Dung Tự liền giống như cái gì cũng chưa nghe được, tiếp tục hướng bên ngoài sân bay đi đến.


"Vương Như, Dung Trường Phú, Dung Diệp, Dung Quả, Tiểu Tự những người này chắc cậu đều nhận thức đúng hay không? Hiện tại bọn họ đang ở nhà tôi làm khách, tới thảo luận chung thân đại sự của con gái, chị gái họ, cho nên đương sự là cậu có phải hay không cũng nên đi một chuyến?"


Nghe vậy, Dung Tự bước chân dừng lại, quay đầu nhìn về phía Tiêu Nhượng.


Chỉ là không đợi cô có động tác gì, một bóng người bỗng nhiên từ phía sau cô nhanh chóng chạy tiến lên, sau đó một quyền liền đem đối phương ngã trên mặt đất.


"Con mịa cậu!"


Khó được, Dung Tự thế nhưng nghe được luôn luôn thích cười hì hì Lục Thiên Hữu chửi tục.


Một kích trúng đích, hắn có thể là biết thân thể mình quá kém đánh không lại đối phương liền lui ra phía sau hai bước, đi tới bên người Dung Tự, ôm lấy bả vai cô.


Cũng không màng người xung quanh đều đang nhìn bọn họ, "Tiêu Nhượng cậu cũng thật vô sỉ, anh tôi vì cái gì đi, A Liệt vì cái gì sẽ bị cha cậu ấy tiễn đi, cậu đừng nói cùng cậu một chút quan hệ cũng không có, loại người như cậu thật là đáng sợ, đối với anh em tốt của mình còn có thể xuống tay, còn có cái gì là cậu không làm ra, tôi nói cho cậu, liền tính là anh tôi cùng A Liệt đều đi rồi, này không phải còn có tôi sao? Cậu tưởng cùng Dung Dung ở bên nhau, nằm mơ!"


Nói, cúi đầu nhìn thoáng qua Dung Tự, "Không có việc gì, Dung Dung, chuyện phi pháp cậu ta hiện tại chính là muốn làm cũng làm không được, nhà cậu ta có dì và cậu vẫn luôn như hổ rình mồi nhìn chằm chằm cậu ta, tùy thời chuẩn bị bắt bím tóc của cậu ta, cậu không cần sợ."


"Tôi không sợ......" Dung Tự nở nụ cười, phủi đi tay Lục Thiên Hữu đáp ở