Cùng Boss Mạnh Nhất Yêu Đương

Chương11: Trường đại học kinh dị (11)



"Buông tôi ra! Buông tôi ra! Cứu tôi với!! "Nam sinh bị Chu Bình bắt được điên cuồng giãy dụa, nhưng khí lực của hắn trong nháy mắt hoá thành hư vô khi bị Chu Bình cắn cổ, cả người cứng đờ tại chỗ giống như quả bóng bay bị chọc thủng.

Tất cả mọi người đã sớm ở trong nháy mắt thấy Chu Bình phát cuồng liền bắt đầu ầm ĩ chạy đến cửa thư viện, nhưng rõ ràng lúc tiến vào cánh cửa còn mở hiện tại lại đóng lại, ngay cả cửa sổ cũng không biết bị thực vật gì quấn lấy, chết cũng không kéo được.

Tất cả bọn họ đều bị mắc kẹt trong thư viện!

"A a a!"

Chu Bình lắc lắc đầu, lạnh lùng nhìn một màn này, trong bóng tối, đôi mắt đỏ tươi của cô lộ ra, cô hít hít mũi, không biết có phải bị gì hấp dẫn hay không, bắt đầu cất bước hướng về phía Vương Thông.

Vương Thông nuốt nuốt nước miếng, cầm lấy cái ghế thư viện bên cạnh bắt đầu đập vào đầu Chu Bình.

"Phồng" Thanh âm rất lớn, giống như tiếng xương cốt nứt ra, Chu Bình cũng theo tiếng động ngã xuống, nhưng không đợi mọi người thở phào nhẹ nhõm, Chu Bình lại rất nhanh đứng lên, giống như cái xác khô lắc lắc đầu, gầy gò gáy, thậm chí còn phát ra tiếng nuốt nước miếng.

Nhưng lúc này bụng Chu Bình lại lớn đến kinh người, cực kỳ giống như một quả bóng da bự ơi là bự, trướng to ra, giống như phụ nữ mang thai năm tháng tuổi.

Trong lòng Vương Thông căng thẳng, gã lập tức túm lấy nữ sinh gần nhất với mình, trong ánh mắt không dám tin của nữ sinh, trực tiếp đẩy cô lên người Chu Bình.

Chu Bình dừng lại, bắt lấy nữ sinh, bắt đầu hút máu, thậm chí phát ra thanh âm đầy thoả mãn, nhưng tốc độ hút máu của cô rõ ràng lại chậm hơn so với vừa rồi, thậm chí còn chưa đợi cô triệt để hút máu xong, bụng cô trướng càng lớn hơn nữa, thậm chí có chút kinh người.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

"Bang" Theo tiếng nổ lớn, có chất lỏng gì đó văng lên mặt, văng lên thân thể mọi người.

Vương Thông cách gần nhất, thậm chí ngay cả máu tươi cũng văng vào trong mắt.

- A a a a a a a a a a!!!!.

Chu Bình nổ tung! Giống như quả bóng bị chọc thủng!!!

Tiếu Trần đột nhiên mở mắt ra, che ngực mình, cậu thậm chí không biết mình ngủ từ khi nào!

Cậu nhìn xung quanh, bàn tay run rẩy, đây là phòng riêng của cậu!

Không lẽ cậu đã quay trở lại?

Hứa Thăng đâu? Những người đó đâu?

Tiếu Trần đột nhiên xốc chăn phủ trêи người mình, định mang giày.

Đột nhiên, hai cây dây leo màu xanh lá từ dưới gầm giường của cậu vươn ra, giống như gân da cực kỳ linh hoạt, một cây dây leo thân thiện dùng đầu dây leo của mình ôm lấy chiếc giày chân phải của Tiếu Trần, một cây dây leo khác quấn lấy chân phải Tiếu Trần cố định tư thế cho cậu, nhẹ nhàng mang giày lên chân Tiếu Trần.

Thẳng cho đến khi hai chiếc giày đều mang tốt rồi, Tiếu Trần vẫn là vẻ mặt mộng bức.

Dây leo cũng không hài lòng với cái này lắm, không biết từ đâu lấy ra cái khăn tắm, bắt đầu nhẹ nhàng lau mặt Tiếu Trần, động tác rất nhẹ, nhưng làm cho Tiếu Trần cảm thấy mặt có chút ngứa ngáy, lỗ tai cũng có chút nóng.

Tiếu Trần rụt người lại, có chút kháng cự.

Dây leo trong nháy mắt giống như bị héo úa, buông Tiếu Trần ra, đáng thương bất lực ở một bên, ngay cả lá trêи dây leo cũng rũ xuống, bộ dáng mất đi sinh lực.

Tiếu Trần khó có thể cảm thấy hắn có chút đáng yêu, lấy tay chọc lá cây trêи dây leo, lá cây bị chọc vào tựa như cây xấu hổ muốn từ chối mà còn nghênh đón bao lấy ngón tay Tiếu Trần.

Tiếu Trần cười cười, nghĩ đến cái gì đó, từ trêи giường đứng lên, đi về phía cửa.

Dây leo không ngăn cậu lại, chỉ giống như một con hamster ăn cắp thức ăn dùng mũi nhọn dây leo chọc chọc vào cổ Tiếu Trần, không đợi Tiếu Trần phản ứng lại, lại biến thành một bóng đen hư vô mờ mịt, hôn lên môi Tiếu Trần, lại nhanh chóng tản ra, không cho Tiếu Trần cơ hội cự tuyệt.

Tiếu Trần chết lặng, đẩy cửa ra.

Quả nhiên không ngoài dự liệu của cậu, cậu vẫn đang ở trong giấc mơ mà Hứa Thăng thêu dệt.

Nhìn hành lang quen thuộc ở cửa, Tiếu Trần khẳng định tọa độ của mình, cư nhiên là phòng học của cậu!

Chờ Tiếu Trần quay đầu lại nhìn lại, căn phòng ngủ của cậu đã biến lại thành phòng học, tất cả đều như thường, thậm chí nhìn không ra bộ dáng vốn có.

Mà trời đã sáng.

Tiếu Trần nghĩ đến đám người lớp 14, không khỏi lại nhíu nhíu mày.

"Rắc." Âm thanh của lá khô bị giẫm đạp.

Tiếu Trần lập tức quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy một cô gái tóc đen mặc đồng phục học sinh lại không biết từ khi nào xuất hiện sau lưng cậu, Tiếu Trần cả kinh, rất nhanh liền nhận ra cô gái này là nữ sinh vừa mới vào thư viện ngày hôm qua bị người khác phát hiện, nhất là ánh mắt nữ sinh nhìn cậu lúc đó cực kỳ kinh hãi, khiến cho cậu nhớ rõ cô, "Là em? Em đang tìm tôi à? ".

Cao Từ Hàm sợ hãi rụt rè liếc mắt nhìn Tiếu Trần, nắm chặt con dao trong tay áo, trong lòng nổi lên suy nghĩ.

Trong phim, Tiếu Trần là người chết cuối cùng, mà nguyên thân cô là người duy nhất may mắn sống sót trong toàn trường, Cao Từ Hàm trong phim tính tình mềm mại, thoạt nhìn đặc biệt trong suốt, là nữ chủ trong phim kinh dị mà cô từng thấy không giống nữ chủ nhất.

Cô đã chạy trốn với một đội ngũ lớn trong suốt bộ phim.

Nhưng sau khi trải qua rất nhiều chuyện như vậy cô đã không còn tin vào cốt truyện ban đầu! Các sự việc ở đây không phải là những gì đã xảy ra trong bộ phim gốc!

Không có Chu Thanh Thanh! Càng không có Lý Ny! Bị kéo vào thế giới này, chỉ có học sinh lớp 14 cùng với Tiếu Trần.

Ký ức ban đầu của cô quá đơn giản, học tập đơn điệu và sinh hoạt nhàm chán, không có bạn bè. Hoàn toàn không thể giúp cô cái gì!

Nhưng trong ký ức nguyên bản, cô quả thật đã có vài lần giao tiếp đơn giản với Hứa Thăng ban đầu.

Cô không còn cách nào khác nữa! Cô phải tin tưởng Hứa Thăng thích cô! Và tất cả những gì cô có thể làm là giết chết tất cả mọi người.

Cô muốn sống! Cô không muốn chết!

Hôm qua cô trơ mắt nhìn những gương mặt quen thuộc bên cạnh chết đi, hơn nữa còn là chết trước mắt cô, mà chính cô, cũng đồng dạng bị Tử Thần áp bức!

Rõ ràng giữa hai người đều không tin tưởng nhau, bất quá là vì có thể bảo vệ tính mạng mà dễ dàng đưa đối phương đi chết, mọi người vẫn như cũ gắt gao bám chặt lấy nhau.

Cao Từ Hàm cảm thấy rất buồn cười.

Ở đây được hai ngày, cô biết ban ngày rất an toàn, quái vật sẽ không xuất hiện vào ban ngày, không nghĩ tới cô vừa thoát ly đội ngũ, muốn tìm công cụ bảo vệ tính mạng, tính toán lên kế hoạch kỹ lưỡng, liền nhìn thấy Tiếu Trần.

Phải biết rằng trong bộ phim ma có một số kết luận lớn, trong đó có một sự thật là - miễn là đi một người một mình thì sẽ chết.

Cô cho rằng Tiếu Trần đã bị Hứa Thăng hành hạ đến chết, không ngờ lại còn sống!

Đây là một chuyện không thể tin được!

Cô đang đánh cược, đặt cược vào Tiếu Trần là chìa khóa để đưa cô về nhà!

Trong lòng cô bắt đầu cân nhắc, cuối cùng nói, "Tiếu Trần học trưởng, em có thể đi cùng anh không? "

Tiếu Trần trong lòng không muốn, nhưng cũng ngượng ngùng cự tuyệt, vì thế đang chuẩn bị đồng ý, cậu đột nhiên cảm giác miệng mình bị thứ gì đó che lại, có người tiến đến bên tai cậu, hung dữ nói, "Không cho"

Tiếu Trần đổ mồ hôi, thầm nghĩ, ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu cũng mạnh quá đi!

"Xin lỗi, tôi thích đi một mình hơn" Tiếu Trần đành phải xoay người, uyển chuyển cự tuyệt nói.

Cao Từ Hàm mím môi, có chút không cam lòng, cô nắm chặt con dao trong tay, đuổi theo không bỏ hỏi, "Hôm qua học trưởng đi đâu vậy? Tối qua trong thư viện còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mọi người đều rất quan tâm đến an nguy của học trưởng, may mà học trưởng vẫn bình an vô sự!"

Tiếu Trần có chút không tin hoa ngôn xảo ngữ của cô, khi nhìn thấy Dương Khiết chết, cậu liền nhận ra bộ mặt thật của đám người kia. Nhưng cậu xuất phát từ lễ phép, vẫn che giấu trả lời, "Tôi có chút choáng váng, vì hôm qua bị dọa sợ cho nên một mình đi tìm chỗ trốn!" Tiếu Trần nắm lấy từ ngữ mấu chốt của đối phương, vội vàng hỏi, "Hôm qua sau khi tôi đi đã xảy ra chuyện gì sao?"

Cao Từ Hàm có chút nghi ngờ, nhưng không lập tức đặt ra nghi vấn, nghĩ đến ánh sáng buổi tối, liền có chút ghê tởm, nhưng vẫn thành thật trả lời, "Tối hôm qua có một nữ sinh đột nhiên phát điên, tự nhiên bắt đầu hút máu người, hại chết mấy người, em cũng bị xém xíu nữa là chết rồi! "

Mí mắt Tiếu Trần nhảy dựng lên, phản ứng đầu tiên nghĩ đến Thao Thiết.

Trong sách cổ "Sơn Hải Kinh" có giới thiệu, hình dạng của nó giống như mặt người thân cừu, mắt dưới nách, móng vuốt người, răng hổ, miệng to, nhưng vì ăn quá nhiều mà chết.

Nhưng trong tất cả các luật hình sự Trung Quốc cổ đại, không bao giờ có bất kỳ trừng phạt nào quá mức, nhưng ở Ba Tư và Châu Âu đã từng xảy ra.

Ở mục tư, thậm chí còn có những trường hợp trừng phạt theo giáo lý của Lâm - bởi vì người bị kết án đã phạm tội nói dối.

"Nữ sinh? Đó có phải là cô gái tóc xoăn không? "Tiếu Trần không biết vì sao, phản ứng đầu tiên chính là cô.

Cao Từ Hàm có chút ngạc nhiên, trong ánh mắt mang theo cảm xúc không rõ, "Phải".

__________________________________________

Tác giả có một cái gì đó để nói: Không phải là nó, nếu các bạn thích truyện thì nhớ bình luận! Giống như tôi cũng có thể đánh dấu cột của tôi! Có phải không!!!??

_____________________________________________

BtNguytThng: xin lũi mọi ngừ, tui đã cố gắng hết sức!