- Trọng ca, em muốn bị bỏ học! Chu Hinh Hinh từ trong túi lấy ra que thử thai, hai vạch màu đỏ rất bắt mắt, ánh mắt của cô sưng đỏ, cả người đều không có huyết sắc, tựa hồ là đang lẩm bẩm, "Em nên làm sao bây giờ? ”

Viên Trọng sắc mặt xanh mét, "Đều nói em bình thường ít mặc váy một chút, bằng không làm sao có thể phát hiện chuyện này! Bây giờ em bị như vậy còn trách ai?"

Chu Hinh Hinh vừa nghe, sắc mặt càng thêm khó coi, cái gì cũng không nói, đem que thử thai nhét vào túi.

Bao nhiêu lần rồi? Vì sao rõ ràng cô mới là nạn nhân, cô lại bị chỉ trích không ngừng? Bạn bè nhìn cô như một con mãnh thú, không biết có bao nhiêu người mỉa mai cô. Không chỉ ở trường, ngay cả ở nhà, người thân, cha mẹ, tất cả mọi người chỉ vào mũi vào cô, mắng cô! Cười cô xứng đáng bị như vậy!

Tiện đến ngay cả biểu ca cũng quyến rũ!

Tại sao? Chỉ vì cô là một cô gái? Cũng bởi vì cô trông đẹp, bình thường mặc váy ngắn nên bị tổn thương sao?

Cha cô rõ ràng biết là ai làm tổn thương cô, lại thu đối phương tốt, đem chuyện này giấu đi, cầm số tiền kia cho em trai một thân tốt, còn muốn ở trước mặt nàng cảnh cáo cô không được đem tên người kia nói ra!

Thật buồn cười!

Chu Hinh Hinh làm một khuôn mặt lạnh nhạt, định đi, Viên Trọng cũng là sức đầu mẻ trán, lập tức kéo tay cô, sốt ruột nói, "Em cho anh thời gian một ngày, anh sẽ gom đủ tiền, rồi tuần này anh dẫn em đi phá thai"

Chu Hinh Hinh mặt không chút thay đổi nhìn hắn, nói, "Anh thật sự đủ đàn ông ha! Viên Trọng!”

Viên Trọng đột nhiên mở mắt ra, trêи người xuất một thân mồ hôi lạnh, cả người ướt đẫm, quần áo dán sát vào da thịt, khó chịu vô cùng.

Hắn gian nan khó khăn ngồi dậy, lấy tay chống đầu mình, đầu có chút đau nhức, thậm chí say xe, giống như bị suy kiệt, chỉ có thể dựa vào thở hổn hển để giảm bớt nỗi khó chịu này.

Lại là giấc mơ này!

Hắn thở ra một hơi thật sâu, cố nén khó chịu, nhanh nhẹn từ trêи giường đứng dậy, biên độ động tác vô cùng nhẹ, những người khác trong phòng ngủ còn đang ngủ.

Cũng không biết chuyện gì xảy ra, trong phòng ngủ có một loại cảm giác buồn bực không nói nên lời, ngực hắn cũng buồn bực đến mức không thở nổi.

Hoàn cảnh xung quanh ngâm trong bóng tối, thậm chí mang theo vài phần cảm giác quỷ dị khó có thể diễn tả, thậm chí ngay cả bạn cùng phòng nằm trêи giường cũng giống như thi thể trong nhà xác.

Mà đồng hồ treo trêи vách tường phát ra âm thanh "tích tắc", trong đêm vô cùng yên tĩnh này có vẻ vô cùng đột ngột, Viên Trọng thậm chí không thể nhìn rõ con số chuyển động trêи đồng hồ.

"Hớttt" Viên Trọng hít một hơi, thầm mắng một tiếng, "Đáng chết. ”

Cũng không biết ai đặt một đống sách ở bên cạnh giường, chân hắn vừa vươn xuống ngón chân liền đá trúng.

Viên Trọng dùng ngón trỏ tay phải và ngón giữa kẹp thuốc lá, thuần thục đốt thuốc lá, phun ra một vòng khói.

Đại não của hắn cũng bắt đầu tan rã.

Hắn đã có hai việc thẹn với lòng.

Thứ nhất, không có bảo vệ tốt Chu Hinh Hinh, để cho cô bị người khi dễ, thậm chí không tìm được hung thủ giết chết cô.

Thứ hai, năm đó hắn vì cho Chu Hinh Hinh gom đủ tiền phá thai, cướp được mười vạn tiền mặt của một đại gia què chân.

Nếu như hắn sớm biết trong cái túi kia có nhiều tiền như vậy, Viên Trọng tuyệt đối sẽ không chọn tên đó.

Nói như vậy, nhưng cũng bất quá chỉ là năm mươi bước cười trăm bước, có bản chất gì khác nhau.

Nhưng hắn không có can đảm để trả lại, cũng không có can đảm để sử dụng hết tiền.

Phỏng chừng là một nén hương, Viên Trọng mặt không chút thay đổi đem điếu thuốc ném trêи mặt đất, giẫm hai chân.

Nhìn môi trường đen tối xung quanh, ngực hắn buồn bực càng thêm lợi hại, hắn điều chỉnh tâm tình của mình một chút, chậm rãi bò trở lại giường.

Giống như bị hạ chú, mới nửa nén hương liền ngủ như chết.

"Phụt" Một cơn gió thổi tới.

Điếu thuốc vốn đã bị giẫm nát một lần nữa bị đốt cháy, thậm chí bị cơn gió thổi bay, lại thổi rơi xuống sách giáo khoa không biết là ai tiện tay ném xuống đất.

Mà giờ khắc này, đồng hồ kim phút kim giây cũng chỉ hướng về bốn...

Biết gì không? Chỉ một tia lửa nhỏ có thể biến thành đám cháy to.

Nguy hiểm luôn luôn vô tình xảy ra.

"Trường học đã bị đốt cháy?" Lương Kinh nhìn tin thông báo của trường trong điện thoại di động, không tự chủ được há to miệng.

Nhất là khi hắn nhìn thấy tin tức nhắc tới nam sinh họ Viên tử vong ngay tại chỗ, còn có hai người bị bỏng, hắn trong nháy mắt che miệng và mũi mình, cả người đều ở trong trạng thái hoảng hốt.

Lương Kinh một trận ghê tởm, không biết vì sao, trong đầu hắn hiện lên vài hình ảnh, giống như một bộ phim, mà cận cảnh được đặc tả.

Trong hình ảnh, hắn nhìn thấy thi thể bị lửa thiêu rụi thành một đống xương đen, trêи người thi thể còn lưu lại một đoàn dính màu đen không biết là cái ghê tởm gì, tựa hồ là nội tạng người, hoàn toàn bị thiêu đốt.

Chỉ còn lại cái vỏ cuối cùng.

Viên Trọng!

Hắn cả người đều ngốc, hoàn toàn không có từ trong đầu hiện lên hình ảnh bình tĩnh lại.

Tay Lương Kinh bắt đầu run rẩy, ánh mắt tràn ngập tơ máu.

Chuyện gì đang xảy ra? Không phải là Vương Tinh sao? Sao lại trực tiếp biến thành Viên Trọng?

Vậy chẳng phải người tiếp theo là hắn sao?

Hô hấp của Lương Kinh cũng trở nên dồn dập.

Hắn đột nhiên nhớ tới lý luận quỷ chết thay của Tiếu Trần, lại nghĩ đến tai nạn lúc trước Vương Tinh tận mắt nhìn thấy có người chết trước mắt cô.

Chẳng lẽ?

Quỷ chết thay thật sự hữu dụng?

Cho nên, Vương Tinh bây giờ thực sự đã được giải cứu thành công? Tử Thần đã buông tha cho cô?

Môi Lương Kinh mím lại, có chút lo lắng.

Hắn cũng không muốn chết!

Có ai không? Có Amai có thể chết thay cho hắn không?!

Cũng chính là trong nháy mắt này hắn đột nhiên nghĩ đến một người!

Mỗi đêm đều có một lão nhân nhặt rác đến tiểu khu thu gom rác thải.

Bất quá chỉ là một kẻ ăn xin, một kẻ không có hộ kh, một ông già bơ vơ không nơi nương tựa, đi một mình, ông ta chết, ai sẽ biết đâu?

Hai tay Lương Kinh nắm thành nắm đấm, trong ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo, hung hăng nhìn chằm chằm Vương Tinh.

Vương Tinh bị ánh mắt của hắn làm cho giật mình, "Sao vậy? ”

"Hai người chúng ta bây giờ là sinh mệnh bị cột chung, hiện tại, chúng ta tuyệt đối không thể ngồi chờ chết nữa!" Lương Kinh từng câu từng chữ lên tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần uy hϊế͙p͙, "Nếu như cô không muốn chết, thì phải nghe lời tôi! ”

Lão nhân dốc chân, đi bộ có chút chậm chạp, trêи mặt có rất nhiều nếp nhăn, từng cái một chen chúc cùng một cái, lão nhân da màu vàng sáp đầy đốm, ánh mắt lõm vào trong, ông dùng lưng khiên túi rác so với thân hình ông còn lớn hơn, trong túi là bình nước khoáng linh tinh vụn vặt,lon, dây thép gai, v.v.

"Đại gia," Lương Kinh gọi ông lại, khóe miệng nhếch lên độ cong vừa phải.

Lão nhân nhìn hắn lại một cách khó khăn.

"Ngài thu thập phế phẩm sao? Trong nhà con có rất nhiều, ngài có muốn lấy không?" Lương Kinh đi tới, lấy tay đỡ túi rác lão nhân mang theo, cả người thoạt nhìn lấy lòng lại a dua.

Lão nhân nhanh chóng né tránh, "Chàng trai trẻ, không sao đâu. ”

"Nhà ngài ở đâu? Con giúp ngài khiêng qua, lát nữa ngài đến nhà con thu thập phế phẩm." Thanh âm Lương Kinh không tính là quá lớn, từng cậu từng chữ nói ra, nhưng không biết vì sao lại có thể nghe ra trong lời nói của hắn mang theo vài phần kinh hoảng khó có thể che dấu.

Lão nhân thấy không ngăn được đối phương, đành phải thôi, gật gật đầu.

Lương Kinh thuận thế nói, "Ngài ở một mình sao? Gia đình ngài đâu? Ngài có phải là người bản địa không? Tại sao con trước đây chưa gặp qua ngài"

Mí mắt của lão nhân giật giật, xương sống trở nên cong hơn, "Người bạn đồng hành cũ của ta đã bị ung thư vài năm trước! Vốn có một khuê nữ, nhưng mấy ngày trước cũng..." Một ngụm âm thanh khác, không giống người địa phương, lời của ông không nói hoàn toàn, nhưng có thể làm cho người ta hiểu ý tứ của đối phương, "Ở trong tiểu khu Dụ Hoa a! ”

Lương Kinh biến sắc, môi có chút run rẩy, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ kinh người, "Ngài, con gái ngài tên là gì? ”

Hốc mắt lão nhân mang theo nước, "Mai Lệ, con gái ta tên là Dương Mai Lệ! Đứa nhỏ này quá khổ mà! Lên cao trung đã hy sinh quá nhiều cho gia đình này, không nghĩ tới đến đại học đã gặp phải chuyện này. ”

Sắc mặt Lương Kinh thoáng chốc trở nên vô cùng khó coi.

Làm thế nào lại có thể như vậy được!

Lão nhân bắt đầu tưởng niệm, "Tất cả là lỗi cho ta! Nếu năm đó tôi cẩn thận hơn một chút, tiền không bị đánh cắp, làm thế nào mẹ của đứa trẻ có thể bởi vì không có tiền để chữa bệnh, cứng kéo đến lúc cuối, đứa trẻ này là ngu ngốc a! Ngu ngốc! Làm thế nào cô có thể nghĩ đến việc kiếm tiền theo cách đó?”

Lão nhân lắc đầu, tựa hồ nghĩ đến hồi ức thống khổ gì đó, biểu tình vặn vẹo, cả người không nói gì nữa.

Tay Lương Kinh đều bắt đầu run rẩy, thần sắc trêи mặt giống như có người nợ mấy trăm vạn, ánh mắt theo bản năng buông xuống, ngay cả miệng cũng bị hắn cắn đến trắng bệch, hắn cố nén sóng cuộn mãnh liệt trong lòng, ép mình bình tĩnh lại.

Quản ông là cha ai làm gì! Chẳng lẽ sinh mệnh của mình không quan trọng sao?

Lương Kinh cắn chặt răng, cơ bắp bên hai má đều có chút co giật.

Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết!!

"Sau đó thì sao? Tiểu vương tử có đi với hoa hồng không? "Tiếu Trần cả người nằm sấp trêи giường, nghiêm túc nghe nam nhân kể chuyện.

Nam nhân đóng sách lại, "Không. ”

Nhìn đứa nhỏ có chút uể oải cúi đầu, hắn lại tiếp tục nói, "Về sau, đóa hoa hồng đó gặp phải một con rắn, con rắn đó yêu đóa hoa hồng này, nó không thèm để ý gai trêи người hoa hồng, cho dù toàn thân đầy thương tích cũng phải bảo vệ đoá hoa hồng bên cạnh nó.”

Nam nhân phóng tới ở xương bả vai của đứa nhỏ, giống như nghĩ về một cái gì đó, "Cuối cùng, hoa hồng và con rắn sống hạnh phúc với nhau."

___________________________________________

Tác giả có lời muốn nói: Câu hỏi kiểm tra: Ai tới trả lời một chút, Lý Hải Ba, Dương Mai Lệ, Viên Trọng, Lương Kinh, Vương Tinh năm người thực sự có gút mắt (cười)

Chương tiếp theo các bạn sẽ biết Ngụy toa có quan hệ với Tiếu Trần (hì hì)

Đột nhiên bút tâm. jpg

Yêu các bạn! Chuyên mục cầu bao dưỡng!!

____________________________________________

BtNguytThng: Con rắn ???? và hoa hồng ????, Rắn có 2 jj ????????????????????

BtNguytThng: có cái này phải xin lỗi mấy bạn nha, mình bị nhầm giữa cao trung và đại học nên Chủ Nhật mình sẽ tu sửa lại hết! Có gì cũng đừng ngạc nhiên ạ, xin thứ lỗi! Mong các bạn tha thứ cho mình nhé! ????????????