"Cậu ấy có quay lại không?"

"Còn chưa có."

"Cậu ấy có quay lại không?"

"Ừm, cậu ấy đã trở lại."

Đường núi có chút xóc nảy, trêи mặt đường còn có rất nhiều đá, ổ gà lớn lớn bé bé, trộn lẫn với bùn, trêи con đường này cho dù chỉ đơn giản là cưỡi xe ba bánh, cũng có chút khó đi.

Tiếu Trần mặc một chiếc áo len cổ cao, cổ áo che kín miệng mũi, phối hợp với một chiếc áo khoác kaki tương đối bên người, cả người từ đầu đến cuối không nhìn đi đâu ngồi trêи chiếc xe ba bánh này, trong tay chỉ đơn giản là xách một cái hành lý không quá cao đến đầu gối cậu, đồ cũng không tính là quá nhiều

"Chàng trai trẻ, cậu nhìn con đường này khó đi như vậy, cậu nói cái giá này..." Người đàn ông đi xe đạp muốn nói lại thôi, ánh mắt vốn nhìn về phía trước không khỏi liếc về phía sau vài lần.

Tiếu Trần ngẩng đầu, "Ngài chỉ cần lái về phía trước, giá cả có thể thương lượng tốt." Giọng điệu của cậu lạnh lùng thanh thanh, khí chất cũng có vài phần nhạt nhẽo.

Người đàn ông có được tin tưởng, không nói chuyện nữa, nhưng trong lòng vẫn không tự chủ được nói thầm.

Một nơi rừng núi hoang vắng như vậy, đường núi còn khó đi nũa, như thế nào mấy ngày liên tục đều có người đến, còn chỉ danh nói họ đi đến trấn nhỏ cơ hồ bị vứt bỏ kia.

Ai, quên đi, có quan hệ gì với hắn, hắn chỉ cần có tiền lấy là được.

Tiếu Trần nhìn phong cảnh dọc đường, biểu tình thập phần lạnh lùng, nhìn kỹ, còn có thể từ trong mắt cậu nhìn ra vài phần chán ghét.

Nếu có thể, cậu thà cả cuộc đời không bao giờ trở lại nơi này!

Tay Tiếu Trần không khỏi nắm thành nắm đấm, gần như mu bàn tay bệnh trạng trắng bệch còn có thể nhìn thấy mấy cái gân xanh nổi lên.

Cậu sẽ không bao giờ quên khóe miệng xấu xí của những người trong thị trấn này, và sẽ không bao giờ quên bộ dáng những con quỷ cuồng hoan kia.

Một lễ hội cuồng hoan được xây dựng trêи mạng người!

Tiếu Trần khớp hàm cắn chặt, nhắm mắt lại.

Có thể là gió quá lớn, hơn nữa Tiếu Trần có vài phần thân thể nhược, gió thổi, cậu liền ho khan, trạng thái cả người cũng thập phần suy yếu.

"Chàng trai trẻ, bị cảm lạnh?" Mặc thêm quần áo đi! "Người đàn ông đi xe đạp nghe thấy tiếng ho khan của Tiếu Trần không nhịn được mở miệng.

"Ừm." Tiếu Trần lễ phép đáp một tiếng, nhưng cả người vẫn có vài phần thất thần.

Đã là cuối mùa thu, thời tiết lạnh lẽo, Tiếu Trần ăn mặc không tính là ít, nhưng cậu thật sự là quá gầy, nhìn lại một cái, lại có vài phần đơn bạc.

Khi xe ba bánh chậm rãi đi vào lối vào trấn nhỏ, chậm rãi bị một tầng sương trắng không biết từ đâu đến bao phủ, Tiếu Trần không khỏi nhíu nhíu mày.

"Chàng trai trẻ, không có việc gì, nơi này ta đã tới vài lần, sương mù này chờ thêm một chút nữa thì sẽ tan" Người đàn ông kiên nhẫn giải thích cho Tiếu Trần.

Tiếu Trần không nói gì.

Gió nhẹ nhàng thổi, thổi vài chiếc lá cây gần như vàng khô.

Cậu ấy đã trở lại...

Ta đã thấy cậu...

Bảo bối của ta đã trở lại...

Trấn nhỏ này có chút suy tàn, tuy nói là trấn nhỏ, còn không bằng nói nơi này là mộ người sống bị bỏ hoang, không có dân cư, chỉ có những kiến trúc đất bùn không biết có bao nhiêu năm tuổi.

Ngay cả những loại cúc ven đường phổ biến nhất trêи lề đường cũng không có, ngoại trừ những cây lớn sắp chết, hầu như không có thực vật nào khác.

Liếc mắt nhìn thoáng qua đồng ruộng, tất cả đều là cỏ dại mọc lan tràn, không có sức sống.

Nếu như không phải có mấy người già ngơ ngác ngồi ở cửa phơi nắng, thật sự không giống là nơi có người ở.

Nhưng kỳ lạ thay, tất cả các con đường đi qua, ở đây ngoại trừ người già, không nhìn thấy một người trẻ tuổi, càng không có trẻ em.

Bắt đầu từ khi xe ba bánh tiến vào trấn nhỏ này, liền mơ hồ lộ ra khí tức quỷ dị.

Tiếu Trần nhìn phong cảnh trước mắt, thân thể bắt đầu đổ mồ hôi, thậm chí phát run.

Cậu dường như một lần nữa nghe thấy tiếng khóc của trẻ em, tiếng dao mài và tiếng va chạm của bát chậu.

Tiếu Trần cảm giác trong dạ dày mình lật núi đổ biển, nhưng trong dạ dày cậu cái gì cũng không có, chỉ có thể miễn cưỡng phun ra nước chua.

Tiếu Trần che lại ngực mình, cảm giác có mấy phân phát, cậu có chứng biếng ăn nhẹ, luôn ghê tởm muốn nôn, thậm chí ngực khó chịu.

"Chàng trai trẻ, đến rồi!" Người đàn ông dừng xe, giúp Tiếu Trần đem hành lí để xuống.

Tiếu Trần gật gật đầu, từ trong túi lấy ra giá cao gấp đôi so với giá đã thỏa thuận ban đầu, người đàn ông vừa nhìn liền cười tít mắt, vừa nhét tiền vào túi, vừa khách sáo lấy ra số điện thoại của mình, nói, "Dễ nói, nếu cậu cần xuống núi, liên lạc với tôi, theo sẽ đến yêu cầu, ha ha. ”

Tiếu Trần nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, giọng điệu vẫn không lạnh không nóng.

Cậu lấy ra một lá thư từ trong túi, xác định địa chỉ viết trong thư, mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn căn nhà cũ kỹ này.

Cánh cửa cũng rất cũ, có rất nhiều vết dao trêи đó.

Tiếu Trần bất động thanh sắc từ trong túi lấy găng tay ra đeo, sau đó mới đẩy cửa ra, cửa phát ra âm thanh "kẽo kẹt", tất cả mọi người bên trong đều không hẹn mà cùng nhìn về phía cậu.

Tiếu Trần híp mắt lại, nhìn bốn phía xung quanh.

Người ngồi bên trong, thoạt nhìn đều cùng tuổi tác cậu chênh lệch không quá lớn, nam nữ đều có, hơn nữa tính cậu tổng cộng có bảy người.

- Xem ra đều đã đến đủ rồi! Một lão nhân thoạt nhìn trêи tám mươi tuổi chống nạng từng bước từ trêи cầu thang đi xuống, thanh âm của ông có chút khàn khàn, giống như bị lửa thiêu qua, làm cho tất cả mọi người ở đây nghe xong cũng không khỏi phát lạnh.

Bên trong có một nữ nhân thoạt nhìn trang điểm dày đặc, mặc đồ hở hang, tuổi tác hẳn là khoảng ba mươi, hai chân bắt chéo, biểu tình không kiên nhẫn nói, "Có chuyện gì nói nhanh không được sao? Kêu mấy người trong chúng tôi trở lại để làm gì! Ông nghĩ vé máy bay không cần tiền à!"

Lão nhân mặt không đổi sắc, không hề bởi vì thái độ của nữ nhân mà cảm thấy thương tâm, trong ánh mắt nhìn về phía nữ nhân lại lộ ra vài phần từ ái, "Ngươi chính là con gái của Trương Đại Ngưu đi, không nghĩ tới đã lớn như vậy! ”

Nhưng thanh âm của ông thật sự là quá khó nghe, căn bản không nghe ra thiện ý trong giọng nói của ông.

Tiếu Trần một mình yên lặng cầm hành lý đứng trong góc, thậm chí không muốn buông hành lý trong tay xuống, trêи mặt còn lộ ra vài phần chán ghét, giống như chỉ cần chạm vào thứ gì đó trong nhà, đều có thể làm cho cậu ghê tởm đến nôn.

Lão nhân ngồi xuống thở dài, "Các ngươi hẳn là thấy được tình trạng hiện giờ của thôn rồi đó."

Tất cả mọi người im lặng không lên tiếng, lại mang theo vài phần ăn ý quỷ dị.

Lão nhân mang theo vài phần tự giễu tiếp tục nói, "Thôn chúng ta đã biến thành thôn người già, không có một trai trẻ, cũng không có trẻ con."

Nói đến đây, lão nhân có vài phần kϊƈɦ động, thậm chí là thân hình cũng bắt đầu phát run, ông nói chuyện có vài phần tốn sức, cảm giác một giây sau có thể ngất xỉu, Tiếu Trần lạnh lùng nhìn một màn này.

- Bảy người các ngươi là thanh niên còn sót lại trong thôn chúng ta! Lão nhân rũ mắt, mang theo vài phần bi thống.

Tiếu Trần trong lòng cười lạnh.

Báo ứng.

Nghe được những lời nói kinh tởm của lão nhân, nội tâm cậu không hề dao động, chỉ cảm thấy ghê tởm.

Người đang làm! Trời đang xem! Báo ứng không phải là không đến, mà là chưa đến thời điểm.

Lão nhân còn muốn nói cái gì, ánh mắt bắn lướt qua tất cả mọi người ở đây, khi ánh mắt chạm tới bóng dáng Tiếu Trần, lời nói vốn định dừng lại, khuôn mặt giống như vỏ cây trở nên có chút dữ tợn, trong ánh mắt lộ ra vài phần khó tin, sau đó cả người đột nhiên ngồi dậy, ngón tay run rẩy chỉ về phía Tiếu Trần, "Cậu, cậu là đứa nhỏ kia? ”

Trong nháy mắt lão nhân chỉ về phía Tiếu Trần, ánh mắt mọi người đều không tự giác hướng về phía cậu, Tiếu Trần vẫn mặt không cản xúc đứng ở nơi đó, cổ áo ngăn trở nửa mặt cậu, ánh mắt lạnh lùng, đứng trong căn phòng có chút rách nát này, cả người phảng phất đều không hợp với thế giới này.

Lão nhân muốn đi qua, nghiêm túc đi quan sát mặt hắn, nhưng còn chưa đợi ông đến gần Tiếu Trần, đồng tử của ông co rút lại, thân thể run rẩy vô cùng kịch liệt, chân mềm nhũn, hai chân gầy gò trực tiếp quỳ xuống, giống như nhìn thấy cảnh tượng kinh người gì đó, miệng há to, nhưng còn chưa đợi ông kêu ra tiếng, hai mắt ông trợn tròng trắng, máu chảy ra từ trong mắt ông, sau đó là mũi, miệng, lỗ tai... Thất khiếu chảy máu.

Trong ánh mắt hoảng sợ của mọi người trực tiếp ngã xuống đất, máu chảy đến chết!

"A a a a a a a a!!"

"A a a a a!!"

Mọi người như mới tỉnh từ trong mộng bắt đầu che tai hét lớn, liên tục bò từ trêи ghế đứng lên, sau đó giống như điên rồi cả đám hướng cổng lớn chạy ra.

Trong thời gian ngắn, toàn bộ trong phòng là một cảnh hỗn loạn.

Có ai bị những người xung quanh giẫm lên gót chân, có ai bởi vì quá lo lắng mà trực tiếp ngã xuống đất...

Mà Tiếu Trần lại giống như người ngoài thế giới, đứng không nhúc nhích ở đó, còn chưa đợi cậu bởi vì lão nhân đột nhiên tử vong mà trợn to mắt, cậu liền cảm nhận được cái gì đó giống như động vật thân mềm trực tiếp trèo lên vai cậu, giống như đang trêu chọc cậu, nhiều lần cọ xát vị trí xương bả vai của cậu, thậm chí thứ này cố ý vô tình chọc vào cổ áo cậu, hình như là muốn trực tiếp nhảy vào trong cổ áo cậu, đụng vào làn da cậu, càng nhiều hơn là lấy lòng cậu.

Loại xúc cảm này có chút lạnh lẽo, nhất là vào cuối mùa thu, khiến Tiếu Trần không khỏi có vài phần lạnh run.

Ánh mắt Tiếu Trần rơi xuống đất, xuyên thấu qua bóng tối đánh trêи mặt đất, cậu mơ hồ có thể nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ đứng ở phía sau cậu, cái bóng này không giống một người, không có tứ chi, chỉ có một đoàn.

Tiếu Trần nghẹn tim, trực tiếp dùng tay che ngực, tim bắt đầu điên cuồng đập nhanh, miệng đều có chút trắng bệch, môi run run, đại não giống như hiện lên cái gì đó, có chút thất thanh.

Còn chưa đợi Tiếu Trần suy nghĩ nhiều, đầu óc cậu một trận đau đớn, cả người không trọng lượng, ngã xuống bên cạnh, trực tiếp ngất xỉu.

A!

Rốt cuộc cậu cũng quay lại! Rốt cuộc tôi cũng chờ cậu đến được!

Quá lâu rồi! Quá lâu rồi! Sao cậu bây giờ mới trở về!

Cậu có biết ta đã chờ cậu bao lâu không!

Nhưng nó không quan trọng!

Cậu vẫn quay trở lại!

___________________________________________

Tác giả có một cái gì đó để nói: Thế giới mới ing

Hì hì

Chuyên mục cầu bao dưỡng!!!

So một trái tim siêu siêu lớn!!!!

Tiếu Trần ở thế giới này hy vọng các bạn vẫn rất thích!

___________________________________

BtNguytThng: huhu ???? hôm qua lười không edit, hôm nay cũng bớt lười tính edit nhiều mà hong ngờ được có 2,3 chương (tính làm 5 chương cơ) thui đăng tạm nhá!