Một nửa mặt trăng, và một nửa ẩn đằng sau những đám mây.
Xung quanh yên tĩnh đến thấm người, khí lạnh cũng đánh vào lòng người, bầu trời có chút hôn mê, từng tầng mây đen, ngoại trừ đỉnh trăng tròn bị che khuất, cho dù là một hai ngôi sao nhỏ rải rác như vậy cũng không có.
Có thể là quá yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên một trận gió thổi tới, thậm chí có thể nghe được rõ ràng tiếng lá cây bị lắc lư sàn sạt.
Tiếu Trần đứng ở cửa sổ, híp híp mắt, giống như đang nhớ lại cái gì đó.
Tròng mắt Đàm Quân xoay chuyển, không biết khi nào đứng ở phía sau Tiếu Trần, sau đó thừa dịp cậu không chú ý trực tiếp ôm eo đối phương, đầu cũng lưu manh tựa vào vai trái của cậu
Tiếu Trần hoảng sợ, đẩy đối phương ra, không đẩy ra, chờ cậu thấy rõ là ai, thân thể mềm nhũn, bất đắc dĩ duy trì tư thế thoạt nhìn có chút không được tự nhiên.
"Đang nghĩ gì vậy?" Đàm Quân theo ánh mắt Tiếu Trần, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiếu Trần cười cười, phát ra tiếng cười nhẹ, sau đó đưa tay đóng cửa sổ lại.
Tiếu Trần xoay người ở trong ngực Đàm Quân, nhìn về phía hắn, nhìn vào mắt hắn.
Đàm Đều có một đôi mắt màu xám, ánh nến của ngọn nến trong phòng phản chiếu trong mắt hắn, mang theo vài phần lập loè, giống như trong mắt hắn tràn đầy sao trời.
Tiếu Trần dừng một chút, giống như hoài niệm cái gì đó, nhẹ giọng nói, "Anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?"
Đàm Quân ngước mắt lên, nhìn chằm chằm cậu
Tiếu Trần cũng không tính là dân bản địa ở thôn cằn nhằn, cậu là theo dì tái hôn tới này hồi mới ba tuổi.
Đàm Quân lúc ấy có chín tuổi, vóc dáng chạy rất nhanh, tuổi tuy nhỏ, nhưng mang theo một loại khí chất người sống không gần, khuôn mặt lạnh lùng, ăn mặc cũng rách nát, không thích nói chuyện, giống như một con sói đơn độc.
Tiếu Trần từ trong thành đến, trắng nõn, so với bé gái trong thôn thoạt nhìn còn non nớt hơn, nhất cử nhất động đều rất nhu thuận, cho dù là mở to hai mắt, cũng rất khiến người khác thích.

Nhưng rắm thối trong thôn không biết có phải là tâm lý bài ngoại hay không, cho dù Tiếu Trần không đi trêu chọc bọn họ, bọn họ cũng thích đi trêu chọc cậu, sau đó nghĩ mọi biện pháp ép cậu khóc.
Tiếu Trần còn không biết nói gì, lại quá mức hiểu chuyện, mỗi lần bị khi dễ, đều không nói một tiếng, yên lặng chịu.
"Tại sao em không phản kháng?" Tóc mái che đi một nửa mắt của cậu bé, làm cho người không thể nhìn thấy rõ thần sắc của hắn.
Tiếu Trần xoa xoa bàn tay mình, sau đó chớp chớp mắt, ngồi trên mặt đất, có chút bất lực ngẩng đầu nhìn cậu bé đột nhiên nói chuyện với cậu.

"Có đau không?" Cậu bé trông rất ảm đạm, giọng nói của cậu bé có phần khàn khàn.
Tiếu Trần lắc đầu lung tung, không biết có phải có chút ủy khuất hay không, bĩu môi, lại gật đầu.

Cậu bé đột nhiên cười ra tiếng, Tiếu Trần có chút kinh ngạc, ngẩng đầu lên, mím môi, giống như có chút bất mãn.
Cậu bé liếc mắt nhìn hai ba thằng nhóc vừa mới xông ra đẩy người lại nhanh chóng chạy trốn ở góc tường quan sát tình huống ở đây, vẻ mặt lại khôi phục sự lạnh nhạt.
Hắn nhìn thoáng qua Tiếu Trần, khuôn mặt lạnh lẽo đi về phía đám người kia.
Trong đầu Tiếu Trần hiện lên hình ảnh lúc mới gặp, đột nhiên cười ra tiếng, vươn ngón trỏ điểm vào mũi Đàm Quân, nhẹ nhàng cạo một cái.

"Cám ơn anh vẫn luôn bảo hộ em." Tiếu Trần từng chữ từng chữ nói ra, thanh âm không lớn, nhưng tình cảm chân thật, khóe miệng hơi nhếch lên, khóe mắt cũng có chút ướt át.
Đàm Quân không nói gì, chỉ đơn giản đưa tay vén tóc Tiếu Trần lên, khóe miệng mỉm cười.
Tiếu Trần bĩu môi, có chút bật cười, thở dài một hơi, ánh mắt cùng hắn nhìn nhau, vô cùng nghiêm túc nhìn ánh mắt đối phương, suy nghĩ ngàn vạn lần, nói, "Về sau, em đến bảo vệ anh có được không? ”
Im lặng một lúc.

Như có ai đó trả lời, "Được."
Em không biết rằng từ thời điểm em xuất hiện trong cuộc sống của ta, đôi mắt của ta không còn có thể di chuyển ra khỏi người em, và từ đó, thế giới của ta, chỉ có em.
Hồ Binh tự tay đưa đao bạc đến tay mỗi người, trong quá trình này, ánh mắt hắn cùng Hoàng Kha nhìn tới nhìn nhau vài lần, Hồ Binh cắn chặt khớp hàm, cố gắng giả vờ không nhìn thấy ánh mắt thăm dò tới của hắn, duy trì bộ dáng mình không biết.
Mã Thành Công sau khi nhận được dao gật đầu, trước mắt hắn có quầng thâm, nhìn ra được không có nghỉ ngơi tốt.

Mã Hàng vì bị thương nên ở trong phòng, không cho hắn ra ngoài.
Sau khi Hồ Binh phân đao xong, chuẩn bị đi gõ cửa phòng Tiếu Trần – Sau khi Trương Hiểu Quận chết, Kim Hồng liền cùng phòng Tiếu Trần phân ra.
Hoàng Kha trầm mặc hồi lâu tựa hồ hiểu được ý đồ của Hồ Binh, đột nhiên đứng lên, ngăn cản đường đi của Hồ Binh, trong chốc lát, sắc mặt Hồ Binh phi thường khó coi.
Hoàng Kha nói ngắn gọn, "Đưa đao cho tôi, tôi tới."
Hồ Binh mím môi, giống như đã làm một cuộc đấu tranh tâm lý hồi lâu, cuối cùng đem dao bạc chuẩn bị cho Tiếu Trần đặt lên tay hắn.

Thái độ của Hoàng Kha đối với Tiếu Trần cũng rất kỳ quái.
Hồ Binh nhạy bén nhận ra điểm này.
Hồ Binh chuẩn bị đao bạc đều là ở trong phòng trữ vật tầng hai lật tới, ban đầu cũng là hắn ý thức được thôn dân có thể là người sói, hắn mới phát giác, trong nhà căn bản không có bất kỳ sản phẩm bạc nào.
Nghĩ đến đây, Hồ Binh nắm tay đao có chút dừng lại.
Những đạo cụ này xuất hiện quá kịp thời, ngược lại làm cho hắn cảm thấy không chân thật, giống như trong ngoài sáng có người đang tính toán cái gì.
Hồ Binh nhìn chằm chằm bóng lưng Hoàng Kha, không biết vì sao đột nhiên cảm giác có chút hoảng hốt.
Bất quá hiện tại Hồ Binh không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy!
Bởi vì, đêm sẽ tối!
Nếu phỏng đoán của hắn được thành lập, những dân làng này sẽ hóa thân thành người sói tronh tối nay! Mà tất cả mọi người ở đây là hương thơm đối với người sói!
Nghĩ đến đây, Hồ Binh từ trong túi lấy ra cái súng mình chuẩn bị, mím môi.
Người sói sợ sản phẩm bạc, cũng sợ lửa.
"Một ngọn lửa thiêu đốt nơi này." Trong đầu Hồ Binh không khỏi hiện lên thanh âm trầm thấp lại lãnh đạm kia.
Còn có cái kẻ thần bí kia.
Ánh mắt Hồ Binh ảm đạm, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, Hồ Binh mơ hồ cảm thấy, hắn cách cái gọi là chân tướng cũng không xa.
Một bước này, có lẽ là chết, nhưng thành công, chính là tuyệt cảnh phùng sinh.
Hoàng Kha dừng một chút ở ngoài cửa phòng Tiếu Trần, không biết có phải bị áp bức gì hay không, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy ròng ròng, thậm chí khoảng cách của hắn càng gần cửa phòng, áp bách càng thêm mãnh liệt, mà biểu tình của hắn cũng càng thêm dữ tợn, tựa hồ một giây sau hắn sẽ bởi vì hai chân vô lực mà quỳ xuống.
Rốt cuộc, Hoàng Kha bùm một tiếng trực tiếp quỳ xuống, kể cả đao trong tay hắn muốn giao cho Tiếu Trần cũng từ trong lòng bàn tay hắn rơi ra.

Đừng mơ ước về những thứ không thuộc về mình. Có giọng nói của ai đó xuyên thủng màng nhĩ của hắn trực tiếp tràn vào đáy lòng hắn!
Thanh âm này mang theo tức giận, thậm chí là giết chết, trong dòng chữ đều là dục vọng chiếm hữu cường đại.
Hoàng Kha tâm thần nhoáng lên, có thứ gì đó từ trong đầu hắn rút ra, biểu tình của hắn cũng từ vặn vẹo biến thành ngốc trệ, thậm chí là vô thần.
Cả người giống như con rối đứt dây, mất đi sinh mệnh giống nhau, chỉ có thể giống như máy móc bị người thao túng, Hoàng Kha mặt không chút thay đổi đứng lên, lại mặt không chút thay đổi xoay người, cuối cùng rời đi.

A.
Có người cười lạnh.
Ghi nhớ những thứ như thế này, ngay cả khi ngươi có, cũng không phải tự mình người trải qua.
Cậu ấy! Là của ta!
- Oà ú! Một tiếng gào thét bất thình lình phá vỡ chân trời, thanh âm kéo dài đến thật dài, đem mọi người vốn buồn ngủ sợ tới mức giật mình, đứng lên.
Tiếng kêu này vô cùng bén nhọn, thậm chí là thê lương, nghe được nguồn gốc của tiếng kêu cách nơi này một khoảng cách rất dài.
Đợi đến khi một tiếng kêu không tương xứng với đêm yên tĩnh rốt cục dừng lại, còn chưa đợi mọi người thở phào nhẹ nhõm, một giây sau trong nháy mắt thân hổ chấn động.

"Grào——"
"Oà ú ú ——"
- Ngao ú ú ————.
Trong nháy mắt tiếng gào thét đầu tiên dừng lại, tựa hồ là vì đáp lại nó, một tiếng gào thét lớn nhỏ không đồng nhất đột nhiên tru lên, từ bốn phương tám phương truyền đến, tiếng sủa này trong đêm yên tĩnh mang theo từng trận hồi âm, giống như đang vui vẻ sôi trào.
Mặt trăng tròn hoàn toàn! Toàn bộ đường viền được tiết lộ từ phía sau những đám mây! Những chiếc lá khô trên đỉnh cây lớn giống như bị rắc một lớp bột bạc, cắt ra ánh sáng và bóng tối.
"Ầm ầm...".
"Thùng thùng ——"
Những âm thanh kỳ lạ đến từ bên ngoài ngôi nhà, từng trận một.
Trong lòng bàn tay Mã Thành Công tất cả đều là mồ hôi.
Hắn cho rằng mình sống lại cả đời, biết toàn bộ chân tướng của thôn này, biết nguyền rủa thôn này, người hại chết mình là Đàm Quân.

Nhưng buồn cười là, trừ bỏ tất cả những mặt khác, hắn không biết gì cả, tất cả những gì hắn đã trải qua cùng bây giờ có một sự khác biệt rất lớn từ trí nhớ của hắn.
Chẳng lẽ sau khi hắn chết, mấy người còn lại cũng gặp phải những chuyện này? Biết rằng dân làng thật ra là người sói?
Nói đến cùng, hoá ra hắn cái gì cũng không biết.
Thật buồn cười!
"Rầm rầm!!" Có người đang gõ cửa.

Mọi người trong lòng căng thẳng, lấy tốt vũ khí của mình.
"Két két——" Giống như có vật sắc nhọn nào đang cạo thủy tinh và vách tường, phát ra tiếng chói tai khó nghe đến cực điểm, nghe được đáy lòng người có chút tê dại.
"Làm sao bây giờ?" Kim Hồng hoảng hốt hỏi ra tiếng, nhìn ra cô cực lực muốn khống chế bản thân không nên sợ hãi, nhưng tại thời khắc tính mạng này, cô căn bản không khống chế được cảm xúc sụp đổ của mình.
Không đợi có người trả lời.
"Ầm ầm!" Cánh cửa một lần nữa bị đập trực tiếp, nhưng khác nhau lần đuổi theo trước là, tấm cửa trực tiếp bị đập xuống đất.
Quái vật có lông toàn thân mở một đôi mắt màu xanh lá cây, đứng ở cửa, thân hình của nó rất lớn, có chiều cao của một người đàn ông nửa trưởng thành, cánh tay thập phần thô ráp, vạm vỡ! Nó có hình thể giống như một con người, lại giống một con vật hoang dã, nó có một đầu sói!
Người sói!
Mọi người đều nghẹn họng!
Người sói giật giật cổ, xương cốt phát ra âm thanh răng rắc, khóe miệng nó nứt ra, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào mỗi người ở đây.
Hì hì, là thức ăn.

Đàm Quân ôm Tiếu Trần vào lòng, ánh mắt thâm tình, trong ánh mắt của hắn chứa đựng rất nhiều cảm xúc khiến người ta không hiểu, rốt cuộc, hắn nhẹ nhàng vẽ một biểu tượng chéo trên đầu Tiếu Trần.
Tiếu Trần vốn mơ mơ màng màng sắp ngủ chớp chớp mắt, nghiêng đầu, có chút nghi hoặc nhìn hắn.
Đàm Quân cười cười, tiến đến bên tai cậu, "Nhớ kỹ, đừng sợ! Không có vấn đề gì sẽ xảy ra tiếp theo! Em chỉ cần nhớ! Anh! Nhất định sẽ trở lại bên cạnh em một lần nữa!"
Mà yêu cầu duy nhất của ta đối với em là em có thể bảo vệ bản thân mình.

________________________________________
Tác giả có một cái gì đó để nói: Thế giới sắp kết thúc!! Nó có phải là một kinh hỉ lớn không???
Phốc!! Yêu các bạn!!? Cung cấp cho bạn một nét bút!!!
Chuyên mục cầu bao dưỡng!!!
Cảm ơn tất cả những người đáng yêu nhỏ bé đã nhìn thấy!!!
An Lợi một chút cơ hữu văn: «Muốn thương gia cảm thấy» by Thẩm Vì Hoàng
Tôi, Thẩm Dương Ngôn, có súng, súng của ta trời sinh tính tình bạo phát, không dễ chọc!
Tôi là thương gia táo bạo, linh ngoan nói rất nhiều.

Văn án 1:
Vào ngày đầu tiên của trận động đất, tôi đã bị một con Husky cùng một cái thảo mộc thành tinh, kéo vào súng của tôi.
Vào ngày thứ ba của trận động đất, tôi đã bị buộc tội giết người hàng loạt trong phó bản, không ai tin tôi, tôi đã đánh bại tất cả mọi người, không phải bàn tay của tôi, súng của tôi.
Vào ngày thứ N của trận động đất, tất cả obsidian của thành phố Jin đã bị bắn bởi súng của tôi, bởi vì tôi nghĩ rằng bàn tay vàng của người khác là tốt hơn so với tôi, súng của tôi không phục vụ, cắt đứt cơ hội của những người khác để có được bàn tay vàng.

Đây thực sự không phải là tôi động tay! Tôi động miệng nhiều nhất:)
Văn án 2:
Phỏng vấn của đài: Điều hối tiếc nhất trong cuộc sống của bạn là gì?
Mọi người đều run rẩy trả lời: biết Thẩm Dương Ngôn.
Chỉ có một khẩu súng, thản nhiên lang thang: ghét Thẩm Dương Ngôn.
Thẩm Dương Ngôn: Tạ Mời, nhặt được một khẩu súng.
Thẩm Dương Ngôn nói với tất cả mọi người, là kẻ điên không nói đạo lý, là đại ma vương có giá trị vũ lực tương đương với lực phá hoại, nhưng chỉ có Toái Chúc Thương biết, đây đều là căm hận của nó, khiến Thẩm Dương Ngôn bị treo lên tội danh không thể tránh được.
Chúng sinh chỉ biết Thẩm Dương Ngôn là ma vương nóng nảy, lại không biết hắn đang lén lút lấy thân nuôi ma, đổi luyện ngục rời khỏi nhân gian.
Thẩm Dương Ngôn: Tôi là bị bắt buộc, cảm ơn.
Toái Chúc Thương: Không, không phải, anh là tự nguyện.
Luôn luôn khuyên nhủ nhưng vĩnh viễn thụ/ thao túng rút người đạo đức giả thẳng công× chính là không nghe lời khuyên một phát hỏa liền đánh lộn nóng nảy thương linh thụ.

__________________________________________
BtNguytThng: mỗi phần lời tác giả mình đều rất ngâu, không thể dịch được..